Tôi nghe đâu đó người ta nói: vợ chồng với nhau khi đã tha thứ cho nhau thì dù khó khăn cách mấy cũng tìm mọi cách để bỏ qua, còn khi đã giận hờn nhau thì sẽ vô cùng sâu nặng, tưởng chừng tan vỡ. Thế nhưng, khi thời gian qua đi, nhớ về nhau, nghĩ lại tất cả, một người chủ động hàn gắn lại, và nếu yêu thương, người kia sẽ vờ như chẳng có gì xảy ra.
- Mày có bao giờ thấy có con nhân tình nào của chồng mà đi gặp vợ của ổng để khoe chiến tích của mình bao giờ chưa? Con nào mà làm được điều đó là nó đáo để quá rồi, nó già đời rồi, việc gì mày phải nhân nhượng nữa.
- Ừ thì tao chưa, nhưng tao biết làm gì? Tao đâu thể làm gì nó khi chưa có bằng chứng?
- Đó là mày hiền. Thế ông Đa không nói gì à? Ổng làm chồng mà không có tiếng nói. – Rồi thấy tôi như có chiều buồn bã, Na vỗ vai tôi – Thế con nhỏ đó hẹn mày ra rồi nói gì với mày?
- Nó bảo chồng tao khen mắt nó đẹp.
- Chỉ thế thôi à?
- Ừ, ngày xưa lúc tỏ tình với tao, anh ấy nói mắt tao có màu đẹp như tên tao vậy. Có màu Lam.
Na không nói gì nữa, nó im lặng, còn tôi, tôi cũng im lặng. Lúc đó dù là câu nói gì tôi biết tất cả đều vô nghĩa.
Tôi không biết phải gọi Di bằng cái tên như thế nào. Đó là cô em kết nghĩa của chồng tôi. Ngay khi chúng tôi bắt đầu yêu nhau thì trong hầu hết mọi cuộc hẹn hò của chúng tôi đều có Di. Tính tôi vốn dễ nên không có ý kiến gì, hơn nữa, tôi cũng muốn thân với người mà anh yêu thương như em gái. Tình yêu hồi giờ vốn thế, nó vô lí, khi đã yêu một người thì luôn muốn có cái cảm giác lấy lòng tất cả những người thân thiết của người đó. Tôi ít khi hỏi anh tại sao không giành khoảng thời gian riêng cho hai người vì tôi biết anh rất thương Di. Nhà anh và nhà Di ở quê trước giờ vốn là thân thiết từ đời ông bà, thậm chí anh và Di còn là thanh mai trúc mã của nhau, định sau này sẽ cưới ( đó là ý của bậc cha chú). Nhưng anh nói rõ với tôi anh chỉ xem Di như một người em gái kém mình năm tuổi chứ chưa bao giờ có ý định tiến xa hơn, và " hình như" Di cũng vậy. Thế rồi trong một lần ra biển, Di mất cả gia đình, trở nên côi cút, ba mẹ anh nhận Di làm con nuôi và nuôi nấng đến khi trưởng thành. Anh lên phố làm, Di cũng lên phố học, thậm chí hai anh em còn ở chung một nhà. Mỗi khi chúng tôi đi chơi anh thường hay bảo với tôi:
- Anh dẫn Di theo nhé? Hôm nay nó được nghỉ, để nó ở nhà một mình nghĩ cũng tội – nhìn bộ dạng chắp tay như cún con của anh tôi không nỡ giận.
Ngay từ khi bắt đầu một mối quan hệ ba người như thế Na đã ngăn cản tôi. Nó bảo tôi :" Sao lại có chuyện anh chị mình đi hẹn hò mà mình chen vào thế được. Mặt dày cũng phải độ thôi chứ. Con nhỏ đó coi bộ không vừa đâu, cũng phải có sự gì." Tôi cũng cả nghĩ nhưng rồi cũng quên. Di năm nay mới hăm hai, nhỏ hơn anh và tôi năm tuổi, vì anh xem Di như một đứa trẻ, tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng Di đã lớn. Hơn thế, Di lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn, phải đạo và lễ phép, có điều đôi khi ăn nói hơi vô ý tứ một chút. Như việc có lần tôi xuống bếp nấu ăn, hôm đó mệt trong người nên nhạt miệng, phải tội nêm thức ăn quá mặn, Di đã mè nheo với anh:
- Hôm nay chị Lam nấu canh mặn lắm cơ anh. Em thì ăn cũng được, nhưng dạ dày anh không tốt – Rồi như sợ tôi hiểu lầm gì đó, cô bé nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe- Em nói thế thôi chứ món ăn chị nấu lúc nào cũng ngon cả.