CHƯƠNG1
Cô tên Cố Tiểu Hạ là tiểu thư nhà họ cố từ nhỏ đã được nuông chiều , cô có 1 thanh mai trúc mã tên Lục Thời Phong . Từ nhỏ hai người rất thân với nhau vì hai gia đình hay thường xuyên qua lại làm ăn :
- Anh Thời Phong sau này chúng ta sẽ chơi với nhau nữa chứ !
- Tất nhiên rồi anh sẽ ở bên Tiểu Hạ
- Anh hứa nhá sau này không được bỏ Tiểu Hạ đâu
- Anh hứa
Hai gia đình thấy hai đứa chơi với nhau cũng rất vui nên đã quyết định đặt hôn ước cho 2 đứa trẻ . Cứ thế hai người chơi với nhau cho đến 1 hôm gia đình họ lục có chuyến làm ăn ở nước ngoài nên phải chuyển đi mặc dù không nỡ nhưng cũng đành vậy , hai người phải xa cách nhau mà chưa biết ngày gặp lại :
- Anh, em sẽ nhớ anh lắm
- Anh cũng thế
- Anh không được quên Tiểu Hạ đâu nhé
- Anh sẽ không quên đâu, Tiểu Hạ chờ anh về nhé
- Ưm em sẽ chờ anh // mỉm cười //
Cứ thế 2 người chia tay từ đó. Sau chục năm giờ đây cô đã trở thành 1 cô thiếu nữ xinh đẹp, thanh nhã.
Reng reng
- Con nghe
- con mau về đi Thời Phong về nước rồi
- Dạ anh ấy về nước rồi sao ! Con về liền
Nghe được tin đó cô rất vui,chỉ muốn lao nhanh về nhà để gặp người mà cô đã những nhớ suốt mấy năm qu. Ngày này cô đã dợi rát lâu rồi! Chỉ vì lời hứa đó cô đã từ chối tình cảm của nhiều người để đợi anh trở về .
CHƯƠNG 2
Về đến nhà cô hửng hởi chạy vào chỉ mong gặp anh đấy ngay bây giờ. Đã bao nhiêu lần cô tưởng tượng khi 2 người đoàn tụ sẽ như thế nào , có phải anh sẽ dang rộng cánh tay đợi cô nhào vào lòng hay là anh sẽ mỉm cười tay ôm hoa và gọi tên cô thật to .
- Con muốn hủy hôn ước
Tiếng nói nhẹ nhàng cất lên khiến cô sửng sốt , bất ngờ . Không ngờ khi bước vào nhà lời đầu tiên nghe lại là lời hủy hôn của người cô yêu cô rất sốc , những hình ảnh đoàn tụ như vỡ từng tí một , cô chưa bao giờ nghĩ lời mình nghe từ anh lại là câu này. Lòng quặn đau cô vẫn cố giữ bình tĩnh , mỉm cười nhẹ bước vào nhà
- Con về rồi !
Lời nói cô cất lên khiến cả 2 gia đình đều bất ngờ không biết cô nghe được lời vừa nãy không .Nhìn mặt từng người cô biết họ đang nghĩ gì cô tỏ vẻ không biết vẫn cười nói để xoa dịu bầu không khí gượng gạo này.
- Cô đến chơi ạ
Thấy vậy mẹ Thời Phong liền đứng dậy đi đến bên cô kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình cười nói:
- Chưa gì đã lớn tầm này rồi mau lại đây cô xem nào, mới ngày nào còn bé giờ đã lớn lên xinh đẹp thế này rồi
- Có phải rất nhớ anh Thời Phong không cô nhớ 2 đứa chơi rất thân với nhau , mau hàn huyên chuyện 1 tí
- Dạ thôi ạ cô cứ ngồi nói chuyện với mẹ cháu đi cháu lên phòng lấy chút đồ rồi phải về công ty ngay ạ , cháu xin phép
Sau đó cô quay lại nhìn thừa phong cười nói:
- Anh ngồi chơi nhé em xin phép lên phòng
Anh trầm ngâm nhìn cô lên lầu mà không nói gì . Đợi cô lên hẳn lầu anh liền cất lời muốn nói tiếp câu mình vừa nói:
- Chuyện vừa rồi con nói liệu...
- Ta không đồng ý chuyện hủy hôn
- Nhưng con có người mình thích rồi
Dù đã lên lầu 2 nhưng lời nói đó vãn lọt vào tai cô khiến cô rất buồn ,trái tim cô tan vỡ những giọt nước mắt không kiềm được mà rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp đó.
Mẹ Thời Phong cũng đành thở dài và nói:
- Được con dẫn con bé đó về đây cho ta xem, xem con bé đó có gì hơn Tiểu Hạ
- Mẹ có nói gì con cũng sẽ hủy hôn
- Hôn ước không phải chuyện đùa,muốn hủy hôn cần sự đồng ý của 2 bên, Tiểu Hạ mà không đồng ý thì con cũng đừng hòng hủy
Nghe được lời nói đó cô biết cô không còn cơ hội nữa rồi bởi cô hiểu rõ anh như thế nào . Từ nhỏ anh đã rất luôn có chấp với những điều mình muốn , anh sẽ luôn tìm mọi cách để đạt được điều đó , có lẽ anh đã quên hết lời hứa năm xưa rồi chỉ còn mình cô vẫn ôm mơ mộng hão huyền mà thôi.
CHƯƠNG 3
Cô từ từ bước xuống cầu thang với đôi mắt hơi sưng vì khóc
- Con đồng ý hủy hôn
Lời nói của cô bỗng cất lên khiến cả gian phòng bỗng im lặng chỉ còn những bước chân cô đi xuống cầu thang
- Con suy nghĩ kĩ chưa
- Dạ rồi ạ chuyện hôn ước là chuyện hồi nhỏ do không hiểu chuyện giờ lớn rồi cũng nên cho anh ấy tìm hạnh phúc của riêng mình
Lời nói ra rất nhẹ nhưng nhưng ẩn chứa rất nhiều nỗi đau thương
- Có gì anh dẫn chị ấy về giới thiệu cho em nhé
Anh nhìn cô chằm chằm như muốn biết coi đang nghĩ gì , anh nhẹ cất lời:
- Được
Cô tươi cười nói tiếp
- Hôm này chúng ta đi ăn ở ngoài đi con thấy hôm nay rất thích hợp ăn ở ngoài
- Còn công việc con thì sau
- Dạ để sau đi ạ , con nghĩ rất hiếm mới có mặt đông đủ thế này nên con đã xin phép công ty cho nghỉ mấy ngày rồi
- Vậy được rồi , quản gia chuẩn bị xe đi
- Vâng thưa phu nhân
(Mọi người cùng nhau ra ngoài ăn )
- đồ ăn ở đây ngon quá
- Hôm nay để chúc mừng cô về nước chúng ta uống vài ly đi
- Dô,uống thôi
Cô uống rất nhiều rất nhiều để quên đi buồn phiền hôm nay ai ngăn cô cũng không được!
- Con bé này uống say quá rồi ! Thời Phong đưa con bé về hộ cô nhé cô còn có chuyện bàn với mẹ con nữa
- Dạ để con đưa em ấy về
Cứ thế anh dìu cô ra khỏi quán ăn để chờ xe bỗng có 1 người xuất hiện kéo Tiểu Hạ về phía người đó
- Anh là ai sao lại đi cùng Hạ Hạ tôi nhớ Hạ Hạ không có anh ruột thì phải
- Câu này tôi hỏi anh mới đúng ! Anh là ai // định kéo Tiểu Hạ về //
- // ngăn lại // tôi là bạn cùng bàn của Hạ Hạ
- Chỉ là bạn mà gọi nhau thân mật thế sao
Hai người cứ ở đó nhìn nhau không ai chịu buông Tiểu Hạ ra . Bỗng mẹ Tiểu Hạ đi ra với vẻ hoang mang và hỏi:
- sao còn chưa về vậy ồn ào ở đây làm gì
- cô
- Sao con lại ở đây ?
- Con đi ngang qua thôi ạ thấy Hạ Hạ đi cùng người lạ sợ có chuyện nên đi xem thế nào ạ
- Tiện có Trọng Quân ở đây hay đưa con bé về hộ cô nhé đỡ phiền đến Thời Phong nữa , đây là túi sách của con bé vừa để quên nên cô mang ra con mau cầm lấy rồi đưa Tiểu Hạ về đi
- Vâng ạ // Đưa tay nhận lấy //
Nói thế anh cũng đành buông tay Tiểu Hạ để Trọng Quân đưa về . Đợi 2 người đi anh liền hỏi mẹ Tiểu Hạ :
- Cô Chu đó là ai vậy ?
- Đó là thiếu gia nhà họ Mạc, là bạn từ bé của Tiểu Hạ , cũng được coi là thanh mãi trúc mã đấy chứ dù sao con bé chơi cùng thằng bé đó sau 1 năm con ra nước ngoài mà không hiểu sao thằng bé đó lúc nào cũng ngồi cùng Tiểu Hạ nhà cô , dính cái Tiểu Hạ như sam vậy.
- Hai đứa nó chơi với nhau từ đó cho đến giờ tại 2 gia đình cũng có làm ăn qua lại nên cũng gọi là quen biết, nhìn vậy chứ thằng bé này chính chắn đáng tin lắm đấy chứ .