💐(2)
Tác giả:
1.
Tan học.
Tắt máy tính bảng.
Mở điện thoại, tôi nhắm mắt lại, cầu nguyện ba giây.
Mở mắt ra, được lắm, Cố Thời Từ vẫn chưa trả lời tin nhắn của tôi.
"Thời Từ, em ra ngoài trước nhé, anh đi nhớ mang theo chìa khóa."
"Thời Từ, khi nào thì anh tan học vậy?"
"Thời Từ, hình như trước cổng trường mới mở một tiệm bánh kem ngon lắm, tan học chúng ta cùng nhau đi mua nhé?"
Khung chat của chúng tôi trước sau vẫn chỉ toàn một màu xanh lá cây.
Tôi luôn tự an ủi bản thân rằng anh ấy quá bận, không có thời gian xem tin nhắn.
Nhưng vừa nãy, giáo viên dạy tâm lý nói với chúng tôi rằng, nếu một người cảm thấy bạn đủ quan trọng.
Thì cho dù họ đang tắm dở giữa chừng cũng sẽ ngay lập tức trả lời tin nhắn của bạn.
2.
Tôi đứng đợi Cố Thời Từ ở cổng khoa vật lý.
Có lần tôi đến lớp tìm anh ấy, anh ấy liền tức giận, vì vậy tôi luôn ghi nhớ một điều, chỉ cần đợi ở cổng là được.
Chờ đến khi hoàng hôn buông xuống, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy bóng dáng anh.
Rất cao, rất gầy, rất nổi bật giữa đám đông.
Ba lô đeo lệch ở một bên vai, bên cạnh anh có một cô gái đang cầm giấy bút thảo luận chuyện gì đó với anh.
Xung quanh Cố Thời Từ chưa bao giờ thiếu những cô gái vây quanh.
3.
"Cố Thời Từ!"
Tôi chạy đến trước mặt hai người đó.
Chắp tay sau lưng, mỉm cười nhìn cô gái kia.
Cô gái ấy bị tôi nhìn đến mức có chút ngượng ngùng, lặng lẽ trốn sau lưng anh.
Cố Thời Từ nhìn tôi, một lúc sau mới thản nhiên lên tiếng.
"Làm gì vậy?"
Thực ra trong khoảnh khắc đó, tôi muốn hỏi anh rất nhiều điều.
Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi.
Tại sao lại đi cùng cô gái khác một cách thân mật như vậy.
Tại sao anh lại quên mất lời hứa với tôi.
Nhưng tất cả những nỗi niềm muốn nói, đến khi thốt ra lại biến thành một câu.
"Mặt trời lặn rồi, Cố Thời Từ, anh có lạnh không?"
4.
Ngọn gió hoàng hôn mang theo hơi lạnh, tôi nhìn chằm chằm vào đôi mày mắt có phần lạnh nhạt của anh ấy.
Không kìm được mà nhớ lại, lúc trước khi bạn bè biết tôi trở thành một con chó liếm, họ đều đồng loạt than thở.
“Không phải chứ, điều kiện của cậu cũng không tệ mà, tại sao cứ phải treo cổ mãi trên một cái cây làm gì?”
Khi họ biết người tôi theo đuổi là Cố Thời Từ, thậm chí còn theo đuổi được, họ mới tỏ vẻ bừng tỉnh.
“Người ta là Cố Thời Từ đấy.”
“Cậu không theo đuổi thì cũng có người khác theo đuổi thôi.”
Khi còn trẻ, ai cũng sẽ gặp được một người để lại dấu ấn không phai mờ trong lòng mình.
Cố Thời Từ chính là người như vậy.
Tại đại hội thể thao năm lớp 11, anh ấy đột nhiên đứng cạnh tôi.
Những giọt mồ hôi trượt xuống theo yết hầu của anh ấy, một gương mặt đẹp hơn bất cứ ai tôi từng thấy.
Anh ấy cứ thế nhìn thẳng vào tôi, hơi nghiêng đầu, phong thái mạnh mẽ.
“Bạn học, có thể bán cho tôi một chai nước không?”
Lúc đó, Cố Thời Từ chắc chắn không ngờ rằng anh ấy đã chọc phải một đứa rắc rối như tôi.
5.
Cuối cùng, Cố Thời Từ vẫn cùng tôi đến tiệm bánh mà sáng nay tôi nhắc tới trong tin nhắn.
Không ngờ tiệm bánh mới mở mà lại đông đúc như vậy.
Cố Thời Từ không thích những nơi đông người.
Vì vậy, khi tôi nhìn thấy một hàng người dài trước cửa tiệm, còn không đợi anh ấy nhíu mày một cái.
Tôi đã tự giác kéo anh đi.
"Thôi bỏ đi, ở đây đông người quá."
Nhưng anh lại dừng bước.
"Anh đợi em."
Đôi khi tâm trạng anh ấy tốt, sẽ kiên nhẫn hơn bình thường một chút.
Tôi đứng xếp hàng trong tiệm bánh, dáo dác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chàng trai mặc đồ đen vẫn đeo chiếc ba lô ở một bên vai, cúi đầu lướt điện thoại.
Chỉ cần đứng im đó thôi cũng đủ thu hút sự chú ý của không ít cô gái.
Nhưng khi tôi cuối cùng cũng xếp hàng xong và cầm bánh đi ra ngoài.
Lại phát hiện bóng dáng của anh đã biến mất từ lâu.
6.
Tôi nhắn tin WeChat, gọi điện cho anh.
Anh không trả lời, cũng không nghe máy.
Tôi lại cảm thấy đây là chuyện bình thường, dù sao tôi cũng đã quen với sự lạnh lùng và xa cách của anh ấy.
Lần cuối anh ấy để ý đến tôi là khi tôi tỏ tình với anh ấy lần thứ 21.
Giáo viên khen tôi là một cô gái không dễ dàng bỏ cuộc, còn mẹ tôi thì nói tôi là đứa cứng đầu.
Điều này cũng thể hiện rõ trong việc tôi theo đuổi Cố Thời Từ.
Năm lớp 11, anh được tuyển thẳng vào Đại học A, còn lúc đó thành tích của tôi chỉ thuộc hạng trung bình yếu của lớp.
Không đủ trình độ để vào Đại học A.
Lần đầu tiên tôi chặn anh ấy trước cửa nhà vệ sinh để tỏ tình, anh lạnh lùng nói:
"Anh không thích những người có thành tích không tốt."
Chỉ vì câu nói đó của anh, tôi từ hạng 361 trong lớp vươn lên hạng 57.
Sau đó, tôi điều chỉnh nguyện vọng để vào Đại học A, khi gặp lại anh ấy ở cổng trường, đó đã là lần thứ 16 tôi tỏ tình với anh rồi.
Lần đó anh không nói gì lạnh lùng, chỉ nhíu mày và bảo tôi:
"Anh không thích em."
7.
Tôi nghĩ, bây giờ, dù chúng tôi đã yêu nhau hai năm, Cố Thời Từ có lẽ cũng không thích tôi nhiều.
Tôi một mình ôm bánh trở về nhà.
Không bật đèn, chỉ ngồi trên sàn nhà gần cửa ra vào, dùng tay che mắt.
Một lúc sau, tôi mới cảm thấy tay mình ươn ướt.
Không nên buồn bã vì anh ấy bỏ rơi tôi, chuyện như vậy không phải đã xảy ra nhiều lần rồi sao.
Không nên buồn, nếu mỗi lần tôi đều buồn thế này, thì cuộc sống sẽ chẳng vui vẻ chút nào.
Tôi cố gắng tự an ủi bản thân, cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nhưng tôi vẫn thấy tim mình lỡ nhịp khi thấy tên của anh ấy hiện lên trên màn hình.
Khi nhấc máy, giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia lại không phải của anh.
"Là đàn chị đúng không? Chuyện là…"
"Em thấy đàn anh đứng ở cửa tiệm bánh, tối nay đúng lúc khoa có tổ chức một buổi tiệc nên em đã rủ anh ấy đi cùng."
"Đàn anh hình như hơi say rồi, chị có thể đến đón anh ấy được không?"
Là cô gái hôm nay đi chung với Cố Thời Từ.
Tôi ừ một tiếng, vừa đứng dậy vừa không quên mang theo một chiếc áo khoác dày cho anh.
Vừa tự trách mình, cứ tiếp tục làm chó liếm nữa thì sẽ trở thành quân bài joker thảm hại trong bộ bài mất.
8.
Cố Thời Từ uống khá nhiều.
Uống đến mức khi tôi kéo anh vào nhà, anh vẫn còn nắm chặt tay tôi.
"Về đến nhà rồi, Cố Thời Từ."
Tôi định tháo khăn quàng cổ của anh, mặt anh hơi đỏ, tai cũng vậy.
Đôi mắt như phủ một tầng hơi nước, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.
Một lúc lâu sau, anh cúi xuống hôn tôi.
Nhưng vì mất trọng tâm, anh và tôi cùng nhau ngã xuống.
Trong lối vào hơi bừa bộn.
Anh chống hai tay xuống sàn, nhẹ nhàng hôn từ tai tôi xuống, những nụ hôn mang theo hương vị của rượu, là mùi nho xanh.
"Cố Thời Từ, anh còn nhớ hôm qua anh đã hứa gì với em không?"
Tôi đẩy anh ra, giúp anh chỉnh lại cổ áo.
Anh nhíu mày, có lẽ là không nhớ.
Anh đã không nhớ, tôi trách anh thì cũng có ý nghĩa gì đâu.
Vì thế tôi loạng choạng đứng dậy, lấy chiếc bánh ra cho anh xem.
"Anh đã hứa tối nay sẽ ở bên em, cùng em ăn bánh sinh nhật."
"Nhưng anh lại bị đàn em của anh kéo đi dự tiệc mất, tại sao chứ?"
Tại sao anh không thể để ý đến em dù chỉ một chút?
Câu hỏi đó uất nghẹn trong cổ họng tôi nhiều lần, nhưng tôi không thể nói ra thành lời.
Anh cúi đầu nhìn chiếc bánh, rồi mở ra và đặt lên bàn.
"Vậy bây giờ mừng sinh nhật đi."
"Không giống nhau."
"Khác gì chứ?"
"Đã qua 12 giờ đêm rồi."
"Qua rồi thì sao?"
Anh nhìn tôi, vẻ không kiên nhẫn hiện rõ trên lông mày.
"Không sao cả."
Tôi thở dài, đi qua cắt bánh kem, chia cho anh một miếng.
Vị bơ ngọt ngào tan trong khoang miệng.
Tôi không dám nói với anh tôi đã mong chờ sinh nhật này đến nhường nào.
Tôi tưởng rằng anh sẽ dành trọn buổi tối để ở bên tôi.
Nhưng dù tôi có nói những điều này, anh cũng không hiểu được.
Tôi nâng tay, đột nhiên chạm bánh của anh vào bánh của mình.
"Cố Thời Từ, có phải anh nghĩ rằng em sẽ mãi luôn thích anh không?"
…
Câu hỏi đó, anh không trả lời.
Tôi cũng không biết câu trả lời, ít nhất bây giờ tôi vẫn chưa thay đổi.
Cố Thời Từ giống như một hũ mật ong mở nắp ra để đó, không ngừng thu hút tôi.
Tôi có chút không cam lòng, nghĩ rằng một ngày nào đó anh cũng sẽ nhìn tôi bằng đôi mắt tràn đầy yêu thương.
Hoặc có lẽ đến một ngày nào đó, tôi không còn thích mật ong nữa, tôi sẽ thu dọn đồ đạc và rời khỏi anh.
Đến lúc đó, dù anh có gọi tôi thế nào, tôi cũng sẽ không quay đầu lại.
9.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy bên cạnh có một sợi dây chuyền.
Sợi dây chuyền hình trái tim, có vẻ như còn có một chiếc khác để đeo thành cặp, là một sợi dây chuyền đôi.
Phải mất một lúc tôi mới nhận ra, đây có lẽ là quà sinh nhật.
Vậy, Cố Thời Từ có thực sự quan tâm đến tôi hay không?
Khả nằn cao là không. Nếu tôi thật sự rời xa anh ấy, anh ấy cũng sẽ không buồn, có lẽ anh ấy còn thấy nhẹ nhõm.
Nhiều lúc, tôi thấy may mắn vì mình đã chọn chuyên ngành tâm lý học, nếu không, chắc chắn tôi sẽ bị Cố Thời Từ giày vò đến kiệt quệ.
Sao có thể được như bây giờ, ngày hôm sau vẫn vui vẻ ngồi cạnh anh ấy trong tiết học chung.
"Đi học sớm thế, anh ăn sáng chưa?"
Tôi chống cằm nhìn anh, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Ăn rồi."
Anh trả lời rất cứng nhắc.
Ánh nắng ban mai chiếu lên đôi mắt anh, tôi có chút ngẩn ngơ, cảm thấy mình thật đáng đời, chỉ vì khuôn mặt này mà mãi không thể dứt ra.
Tôi hơi ngạc nhiên, Cố Thời Từ không thích ăn sáng, vì vậy dạ dày anh có chút vấn đề.
Những năm qua, bữa sáng đều là do tôi ép anh ăn.
"Đàn chị, em đã mang bữa sáng cho anh ấy rồi."
Đột nhiên có một cái đầu từ bên kia của Cố Thời Từ thò ra.
Tôi nhướn mày, là cô gái hôm qua.
Giọng điệu vui vẻ, nhưng có cảm giác như đang diễu võ dương oai, như muốn nói cô ấy có mối quan hệ đặc biệt với Cố Thời Từ.
Có điều tôi biết, Cố Thời Từ sẽ không thực sự có mối quan hệ với cô ấy.
Theo tôi những gì tôi biết về anh, nếu như anh thật sự rung động, anh sẽ đá tôi và đề nghị chia tay ngay.
Trong mắt Cố Thời Từ chỉ có những bài toán vật lý giải mãi không xong.
Anh ở bên tôi cũng vì vật lý.
Đó là lần thứ 21 tôi tỏ tình với anh.
Như thường lệ, tôi cứ thi thoảng lại quấy rầy anh, không mong chờ anh đáp lại gì.
"Em thích anh."
Và rồi vào buổi chiều hôm đó, tôi nhớ rất rõ, còn 4 phút 27 giây nữa là tan học.
Anh trả lời tôi một câu.
"Anh cũng thích em."
Có trời mới biết biết bốn chữ đó có sức sát thương lớn đến cỡ nào.
Trong khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ đến đủ mọi khả năng có thể xảy ra.
Có thể anh thua trò chơi thật hay thách, anh bị hack tài khoản, hoặc anh gõ nhầm, thật ra anh định nói "Anh không thích em".
Cho đến năm phút sau, anh lại nhắn thêm một câu.
"Muốn hẹn hò với anh không?"
Tôi cảm giác mình nổ tung như pháo hoa.
Sau đó, tôi mới biết.
Trong trường có một cô gái vì anh mà đòi nhảy lầu, giáo viên phụ trách của anh đã tìm gặp anh.
Anh cảm thấy phiền phức.
Nên đẩy tôi ra trước.
Nói mình đã có bạn gái.
10.
Lớp học mở này là một môn tự chọn, sinh viên các khóa đều có thể đăng ký học chung.
Sau buổi học, giáo viên giao bài tập, cần lập một nhóm hai người để tiến hành nghiên cứu.
Tôi đương nhiên nghĩ rằng mình với Cố Thời Từ sẽ là một nhóm, dù sao tôi cũng là bạn gái anh ấy.
Nhưng cô gái kia lại trực tiếp ghi tên mình và Cố Thời Từ vào và nộp lên.
"Chị ơi, là thế này..."
"Em và anh ấy học cùng chuyên ngành, bọn em còn có chung một đề mục do giảng viên giao."
"Nghiên cứu này cũng bám sát đề mục, em và anh ấy làm cùng nhau sẽ tiện hơn."
"Chị... hay là chị tìm người khác đi?"
Lần này, tôi thật sự nghe ra được vẻ đắc ý trong giọng nói của cô ấy.
Tôi quay sang nhìn Cố Thời Từ, anh không có phản ứng gì.
Anh cũng nhìn thẳng vào tôi, đôi môi mỏng mím chặt, rõ ràng đồng tình với lời của cô ấy.
…
Tôi có chút nghẹn lời.
Môn tự chọn này thuộc chuyên ngành vật lý, tôi chọn học là vì có Cố Thời Từ.
Hầu hết những người ở đây đều là sinh viên khoa học tự nhiên, tôi thuộc khoa xã hội nên không quen biết ai.
Thấy mọi người đều đã báo tên nhóm, tôi dần cảm thấy bị bỏ rơi, theo phản xạ nhìn anh cầu cứu.
Nhưng tôi quên mất một điều, anh sao có thể bảo vệ tôi.
Có lẽ anh còn cảm thấy tôi phiền nên mới cố tình chung nhóm với cô gái kia.
Mũi tôi hơi cay, gục đầu lên bàn.
Tôi thầm mắng mình thật vô dụng, rõ ràng chỉ là một chuyện nhỏ, vậy mà lòng lại rối bời.
Nhìn lại mình xem, lại tự coi mình là người quan trọng rồi.
"Chị ơi, chị sao thế? Không có ai lập nhóm cùng à?"
Đến nước này cô gái đó lại còn muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi không nhịn được nữa, nắm chặt tay chuẩn bị đáp trả thì trên đầu vang lên một giọng nói trong trẻo.
"Có chứ."
Đầu tôi bị ai đó nhấn xuống.
"Tưởng Trúc, thật trùng hợp, cậu cũng học môn vật lý thiên văn này à?"
Đúng là trùng hợp, đây là bạn cùng lớp của tôi, Tô Thần.
Cậu ấy là chủ tịch câu lạc bộ bóng rổ của trường, tôi cứ tưởng một người thích vận động như cậu ấy sẽ không chọn môn học suốt ngày chỉ ngồi yên một chỗ như thế này.
Xem ra tôi đã được cứu, tôi cầm lấy danh sách, định điền tên Tô Thần vào.
Nhưng lại không tìm thấy bút.
Nên tôi quay sang người bên cạnh nói: "Mượn bút một chút, em…"
Thế là tôi thấy người bạn trai nãy giờ không nói gì của tôi, lúc này ánh mắt lại đăm đăm nhìn vào bàn tay đang xoa đầu tôi của Tô Thần.
…
Một lúc lâu sau, anh lại làm như không có chuyện gì, đưa cây bút trong tay cho tôi.
Tôi lại có cảm giác trong khoảnh khắc đó, anh đã ghen.