CẢNH BÁO: có chứa yếu tố 18+….
Chương 27: Trái cấm(H)
[….]
Đột nhiên Lê Minh hỏi: “Cậu ăn kẹo không?”
Tịnh Kỳ không hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu.
Không biết từ đâu Lê Minh lấy ra một cây kẹo m*t. Cậu mở giấy bọc ra, đưa kẹo sữa tới bên miệng cô.
“Ng*m lấy.”
Tịnh Kỳ không dám chối, há miệng ng*m lấy. Một lúc sau, Lê Minh r*t cây kẹo ra, ng*m lấy đôi môi ngọt ngào của cô.
“Mi*ng trên ăn rồi, mi*ng dưới cũng phải ăn chứ nhỉ?”
Tịnh Kỳ còn chưa hiểu chuyện gì, Lê Minh đã đ*m đầu kẹo vào bên trong hoa huy*t của cô, xoay mấy vòng. Liên tục r*t ra đ*m vào.
“Đừng….mà….đừng….mà….”
Đầu lắc ngoay ngoáy, hai tay cô nắm ch*t lấy tay cậu muốn r*t ra nhưng không đủ lực.
“Ngoan nào, cái mi*ng nhỏ mau ăn kẹo đi.”
“Không…không ăn được mà…”
Tịnh Kỳ còn muốn chống cự, nhưng Lê Minh đã ghì ch*t hai tay lên đỉnh đầu. R*t cây kẹo đ*m nư*c ra khỏi hoa nguyệt. Lấy cây kẹo ch* lên *m v*t của cô.
Tịnh Kỳ ngay lập tức ưỡng cao ng*c r*n r*: “Ưm….đừng chà mà….”
“Sứ*ng không?”
Tuy rất sư*ng nhưng không dám nói có. Bởi cô xấu hổ.
Thấy cô không trả lời, Lê Minh chà mạnh hơn vào *m v*t. Hỏi lại: “Sứ*ng không?”
Tịnh Kỳ hơi sợ, vội gật đầu lia lịa.
Lê Minh hài lòng, cậu ng*m lấy cây kẹo trong miệng cắn cho nó bể, nhai rôm rốp, nhìn ngắm khuôn mặt đầy nước mắt của cô.
“Cậu khóc làm tớ muốn làm cậu thật.”
“Biến thái…”
Tịnh Kỳ bất lực nói một câu yếu ớt. Cô không ngờ trông Lê Minh nghiêm chỉnh đàng hoàn thế mà lại…bi*n th*i đến vậy.
Lê Minh cuối đầu li*m lấy dòng nước chảy ra từ hoa huy*t, đoạn ngẩng đầu lên nói: “Bên dưới cậu nhiều nước quá.”
“Cậu…bi*n…bi*n th*i…”
Dường như trong đầu Tịnh Kỳ chỉ có một câu chửi ấy thôi.
Lê Minh kéo xẹt ba tia lôi ra c* v*t đang cư*ng c*bg khó chịu ra.
Tịnh Kỳ vừa nhìn thấy v*t nam tính ấy đã sợ đến hết hồn. Cô vội rụt người muốn trốn chạy, nhưng đã bị Lê Minh giữ chặt lấy cô. Đặt đầu kh*c trước miệng huy*t, không ngừng nhấn vào.
“Không….không vừa…đâu….sẽ…sẽ rách…mất…”
“Đừng lo, cái miệng ngọt ngào bên dưới sẽ ăn được.”
Nói rồi Lê Minh đ*m mạnh vào trong.
“Đau…đau…quá…huhu…”
Tịnh Kỳ vùng người muốn lết lên trên, nhưng đã bị Lê Minh kéo mạnh về lại chỗ cũ. Ấn đầu kh*c vào miệng nhỏ bên trong hoa huy*t.
Tịnh Kỳ đau quá liền si*t chặt lấy hoa huy*t. Lê Minh giật mình sung sứ*ng đến nhăn mày, thở hắt ra. Cuối người ng*m chặt lấy miệng cô, mặc kệ tay cô đang đập mạnh vào ng*c mình để bày tỏ bản thân đau.
Lê Minh sợ Tịnh Kỳ đau, nên chỉ chầm chậm đ*m.
Khóc nhiều quá khiến Tịnh Kỳ bị nghẹt mũi khó thở, cậu vội thả miệng cô ra. Ngay lập tức, cô ngửa đầu lên ngáp lấy từng hơi để thở.
Lê Minh li*m lấy cổ trắng ngần của Tịnh Kỳ, bên dưới bắt đầu đ*m mạnh.
Tịnh Kỳ choáng váng ngất đi.
Đến khi cô tỉnh dậy chỉ cảm thấy cơ thể lắc lư, mắt hơi đau. Cô cố mở mắt ra nhưng trước mắt mờ nhoè không thấy rõ.
“Tỉnh rồi sao?”
Giọng nói trầm thấp của Lê Minh vang bên tai. Cô bỗng trợn tròn mắt nhìn đằng trước mặt mình là một cái gương, hình ảnh bên trong là cảnh Lê Minh đang bế thốc cô lên không ngừng đ*m chọc vào trong. C* v*t của cậu ra vào bên trong cô một cách nhanh chóng, từ hoa huyệt chảy ra vô số ch*t d*ch trắng đục.
Có lẽ lúc cô ngất đi cậu đã b*n không ngừng vào bên trong bụng cô.
Cái bụng dưới thon gọn của Tịnh Kỳ phồng lên, vô cùng trư*ng và khó chịu. Ni*u đ*o của cô không ngừng r* nước ra. Cô hoảng hốt nói: “Tớ…tớ…mắc vệ sinh….”
Nghe cô nói, Lê Minh sững sờ nhìn ngắm *m v*t phản chiếu qua gương. Đúng là đang có nước r*
Cậu cười nham hiểm.
“Vậy cậu mau ti*u ra cho tớ xem đi.”
“Không….không muốn…”
Tịnh Kỳ vùng vẫy mãnh liệt muốn trốn thoát. Nhưng với cơ thể lơ lửng này cô không làm được gì.
Đến khi cô không chịu được nữa, mếu máo xu*t ra một dòng nước ti*u màu vàng. Bên trong *m v*t không ngừng chảy nước ra. Cô bấu chặt tay Lê Minh, ngửa đầu mắt trợn ngược, người không ngừng co giật run rẩy ngón chân co lạ.
Cô đang vừa ti*u vừa lên đ*nh. Sư*ng run cả người.
Hoa huy*t si*t chặt lấy cự vật to lớn của Lê Minh. Cậu hít vào một hơi, nhếch mép cười nói: “Cậu si*t tớ chặt thế? Nãy giờ tớ đút cái miệng dưới này ăn chưa no sao?”
Tịnh Kỳ lắc đầu lia lịa.
Lê Minh nhăn mày đ*m gấp rút vào bên trong, mặc kệ cô có phản kháng thế nào. Cậu đ*m mạnh vào t* c*ng bên trong hoa huyệt, phun vào trong ch*t l*ng trắng đục.
Người Tịnh Kỳ run lên một lần nữa si*t chặt lấy cự vật của cậu.
Lê Minh rút cự vật mình ra, bên trong hoa huy*t liền ào ào chảy ra t*nh d*ch của cậu.
[…]