Fanat otp hoặc đúng hơn văn án cho bộ truyện sắp ra mắt [ KuroxKira]
•~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~•
Năm đó em gặp anh .em là cậu thiếu niên bốc đồng nghịch ngợm nhưng dc gia đình nuông chiều ,anh lại là kẻ hầu người ở chỉ dám nhìn em qua từng tán lá từng cái limắt nhưng trong đôi mắt đó hình bóng em mãi mãi chưa bao giờ phai. Có lần em hỏi anh " này sau lớn lên mày định làm gì " anh chỉ dám tránh mắt em mà nói " tôi sẽ cố gắng thật nhiều để đổi lấy 1 ánh mắt của em ấy" cậu cau mày " sao mà lấp lửng thế chả vui tí nào " rồi em lại kéo anh đi " đi nào trốn ra ngoài chơi đi ở nhà chán chết" anh e dè " nhưng mà... nhỡ bà phát hiện thì sao ạ " cậu vẫn chạy đi " ko phải lo này mẹ ta tối mới về " anh chạy theo cậu ánh nắng chiều chiếu vào người cậu hình ảnh ấy đẹp làm sao đẹp đến nỗi anh chưa bao h quên được.
Nhưng ở cái xã hội đầy rẫy phong kiến cổ hủ này sao người ta có thể chấp nhận được cái thứ tình cảm đó chứ ngta chỉ thấy đó là nghịch lí, là ghê tởm, là bệnh và cả với thân phận này của mình sao anh có thể đến được với em chỉ biết nhìn em từ xa đứng nhìn em từ lúc còn thơ ngây vui đùa cạnh anh đến lúc em thất thần miễn cưỡng trở thành món đồ để người nhà em mang đi thế chấp cho người ta bộ váy đỏ rực rỡ kiệu hoa đỏ thẫm không khí đầy vui vẻ của lễ cuối sao giờ lại ngột ngạt, im lặng đến khó tả sao đây là ngày cưới của em mà em lại khóc? Hay cố gắng đợi tôi nhé! Đợi 1 ngày nào đó tôi đến mang em về cho em một cuộc sống bình yên vui vẻ nhé ! Hãy đợi ngày mà tôi có thể có 1 thân phận xứng đáng để đến bên cạnh em an ủi em mỗi đêm cho em một cuộc sống thật tốt đẹp em nhé ! Tôi mong chờ mong chớ đến ngày đó cố gắng lỗ lực đến ngày đó thậm chí giết chế. t con người khi xưa của tôi trở thành chung 1 loại người mà em ghét nhất nhúng tay vào bao nhiêu vụ g.i.e.t người nhưng khi tôi gặp lại em.em cx không phải cậu bé năm ấy thơ ngây,xinh đẹp em của bây giờ chỉ giống như một con búp bê sứ xinh đẹp nhưng vô hồn đối mắt đó bây giờ sao lại đục ngầu không còn chút hi vọng sống nào khôn mặt ko còn tí biểu cảm cả thân hình mảnh mai như sắp đổ chỉ vì 1 cơn gió nhưng vết thương tím bầm chi chít sẹo bị che bị bớt mấy bộ quần áo đẹp đẽ khiến em càng như món đồ trang trí tinh xảo tùy người ta thao túng
Chúng ta bây giờ đều đã đổi thay đã trở thành những người bản thân ghét nhất nhưng kẻ ko còn cảm xúc chỉ khác bây giờ ta lại chính là kẻ thù em ko còn nhìn tôi với ánh mắt trìu mến mà thay vào đó là sự thật căm hận, ghét bỏ và ghê tởm nhưng trong đó vẫn luôn có chút tình cảm mà tôi ko giải thích được nó là gì .tôi bây giờ cx đã nhuốm đầy máu tanh tưởi tôi dù tàn nhẫn dù xích em lại nhưng vẫn luôn yêu em điên cuồng tôi muốn em của riêng tôi muốn em trở thành người của tôi không bao giờ dc rồi xa tôi em mãi mãi phải là của tôi của tôi .nhưng dù too đã cố đến vậy mà em vẫn ko yêu tôi tại sao chứ tại sao lại vậy tôi xin em xin em hãy quay lại nhìn too chỉ 1 lần 1 lần thôi được không?.........tôi cầu xin em....
Và cuối cùng tôi cx đợi dc ngày em quay lại nhìn tôi 1 lần nhưng đó cx là lần cuối cùng tôi dc nhìn thấy em hãy để tôi nhìn thật lâu thật lâu để ghi nhớ hình bóng ấy đời đời kiếp kiếp để tôi sẽ không bao giờ quên em người mà tôi yêu nhất đời này và cả mãi mãi về sau chỉ có thể là em KIRA TÔI YÊU EM RẤT NHIỀU DÙ CHO THẾ NÀO TÔI VẪN MÃI YÊU EM
Nhưng.... tôi đi rồi em không được khóc cx ko được buồn hay vui vẻ sống thật hạnh phúc bên người yêu em đừng nhớ tôi.......nhưng...cũng đừng quên tôi
•~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~•
Hết văn án
Hay chờ ngày tui ra truyện nha pp mọi người trong lúc đó có thể ủng hộ vài bộ truyện nhỏ của tui
Tác giá:ziiii
* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
( • . • )
( > 🌷
( \ / )
( • . • )
( > 🌷
.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ (。・ω・。)ノ♡ (。・ω・。)ノ♡ (。・ω・。)ノ♡ (。・ω・。)ノ♡.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘(っ˘з(˘⌣˘ ).˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚ ༘.˚