Một ngày nọ, khi cả hai tình cờ chạm mặt trong lớp học vắng, Thiên Hạo đột nhiên nói một câu khiến Vũ Khải sững người:
“Khải, em có bao giờ tin vào trùng sinh không?”
Câu hỏi của hắn như một quả bom nổ tung trong lòng anh. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sắc bén của Thiên Hạo không bỏ sót biểu cảm nào trên gương mặt anh.
“Tôi không hiểu anh đang nói gì.”
“Thật không? Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy… em không phải là Vũ Khải của kiếp này?”
Anh siết chặt nắm tay, cố gắng không để lộ sự bối rối. Nhưng Thiên Hạo đã tiến lại gần, ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu tâm can anh.
“Khải,” hắn thì thầm, “tôi không biết điều gì đang xảy ra. Nhưng tôi cũng có những ký ức lạ lùng về em… về một cuộc đời mà tôi đã đánh mất.”
Vũ Khải không thể tin vào tai mình. Thiên Hạo cũng trùng sinh. Hắn nhớ về kiếp trước, về tất cả những sai lầm mà hắn đã gây ra.
“Lần này, tôi sẽ không lặp lại những sai lầm đó. Tôi muốn sửa sai, Khải. Dù em có tha thứ cho tôi hay không, tôi cũng sẽ bảo vệ em.”
Những lời nói của hắn khiến lòng anh dao động. Nhưng liệu anh có thể tin hắn không?
Sau cuộc gặp gỡ căng thẳng trong thư viện, Vũ Khải không thể ngừng suy nghĩ về những lời Thiên Hạo nói. Ánh mắt của hắn, lời hứa của hắn, tất cả đều gợi lên những cảm xúc mà anh tưởng đã chôn vùi trong quá khứ. Tuy nhiên, trong lòng anh vẫn còn nghi ngờ, vẫn còn những vết thương chưa lành từ kiếp trước. Liệu những lời nói đó có thật sự xuất phát từ một trái tim chân thành, hay chỉ là một chiêu trò trong một ván cờ mà Thiên Hạo đang chơi?
Tối hôm đó, Vũ Khải nằm trong phòng, mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường le lói trong màn đêm tĩnh lặng. Anh nhớ lại tất cả những sai lầm kiếp trước. Nếu không có Thiên Hạo, có lẽ gia đình anh đã không lụi tàn. Nếu không có Thiên Hạo, anh sẽ không phải chịu đựng nỗi đau mất mát đến tận cùng.
Nhưng kiếp này, anh không còn ngây thơ như vậy. Anh sẽ không để những cảm xúc yếu đuối chi phối bản thân. Mọi thứ phải có lý do, và anh sẽ tìm ra lý do để chống lại sự tàn nhẫn của Thiên Hạo, bất kể hắn có thực sự thay đổi hay không.
Vài ngày sau, một sự kiện lớn diễn ra. Một trong những dự án bất động sản mà Thiên Hạo đang tham gia, mà anh đã nghe nói đến từ lâu, có sự liên quan trực tiếp đến công ty của gia đình Vũ Khải. Đây là cơ hội mà Thiên Hạo đã tạo ra để thử thách anh, để xem liệu anh có thực sự học được bài học từ kiếp trước hay không.
Vũ Khải quyết định, lần này, anh sẽ không chỉ đứng ngoài cuộc. Anh sẽ trực tiếp đối mặt với Thiên Hạo.
Ngày hôm sau, Vũ Khải đến công ty, nói chuyện với cha mình về kế hoạch hợp tác với Tập đoàn Dương Thị, nơi Thiên Hạo đang làm việc. Sau khi trình bày một cách logic và thuyết phục về những mối nguy hiểm tiềm tàng, cha anh bắt đầu hiểu ra sự nghi ngờ của con trai. Nhưng ông cũng không hoàn toàn đồng ý, vì hợp tác này sẽ mang lại một khoản lợi nhuận khổng lồ.
Vũ Khải không nản lòng. Anh quyết định sẽ tìm hiểu sâu hơn về Thiên Hạo và Dương Thị. Anh sử dụng mối quan hệ với một vài người bạn trong ngành để điều tra về Thiên Hạo, cũng như các hoạt động của hắn trong quá khứ. Anh phát hiện ra một điều bất ngờ. Thiên Hạo không chỉ đơn giản là một người thừa kế của một tập đoàn lớn. Hắn còn là người đứng sau nhiều vụ đầu tư đầy tai tiếng, những thương vụ mà rất ít người biết đến. Những người đồng nghiệp và đối tác của hắn đều là những kẻ đầy tham vọng và không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Vũ Khải cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ. Anh không thể để gia đình mình tiếp tục sa vào cái bẫy mà Thiên Hạo đã giăng ra, dù hắn có thay đổi hay không. Anh cần phải làm gì đó.
Một tuần sau, Vũ Khải đến gặp Thiên Hạo tại một quán cà phê sang trọng, nơi mà hắn thường lui tới. Khi Thiên Hạo nhìn thấy anh, ánh mắt hắn vẫn dịu dàng như trước, nhưng cũng không thiếu phần nghiêm nghị.
"Em đến đây làm gì?" Thiên Hạo hỏi, giọng có phần căng thẳng. Anh biết Vũ Khải đang có điều gì đó muốn nói, nhưng hắn không ngờ cuộc đối mặt này lại đến nhanh như vậy.
"Tôi đã tìm hiểu về Dương Thị và những thương vụ của anh," Vũ Khải bắt đầu, giọng anh lạnh lùng, không che giấu sự giận dữ. "Anh vẫn đang tiếp tục con đường cũ, phải không? Lần này, tôi sẽ không để anh lừa dối tôi lần nữa."
Thiên Hạo không phản ứng ngay lập tức. Hắn chỉ im lặng nhìn anh, ánh mắt đầy sự phức tạp. Một lúc sau, hắn mới lên tiếng:
"Em đã tìm hiểu về tôi, nhưng em không hiểu được tôi. Mọi thứ tôi làm, đều có lý do. Kiếp trước, tôi đã sai, tôi biết. Nhưng lần này, tôi sẽ không để em chịu đựng nỗi đau đó nữa."
Vũ Khải siết chặt tay, đôi mắt nhìn thẳng vào Thiên Hạo, không hề né tránh. Anh đã quá mệt mỏi với những lời hứa suông và những lời giải thích vô nghĩa.
"Anh nghĩ rằng chỉ cần nói vài lời như vậy là có thể thay đổi mọi thứ sao? Anh đã làm tôi mất hết tất cả. Gia đình tôi, sự nghiệp của tôi, tất cả đều sụp đổ vì anh. Tôi không thể quên những gì anh đã làm."
Thiên Hạo đứng dậy, tiến lại gần anh. Hắn đặt tay lên bàn, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm.
"Em nghĩ tôi không biết tôi đã làm gì sao? Tôi hối hận, Khải. Hối hận vì tôi đã không biết yêu em đúng cách. Hối hận vì tôi đã không bảo vệ em. Tôi không mong em tha thứ, tôi chỉ mong em cho tôi một cơ hội để chứng minh rằng tôi có thể làm tốt hơn."
Vũ Khải ngẩng đầu, đôi mắt đẫm nước mắt. Anh không thể nói ra lời nào. Tình yêu và nỗi hận thù trong anh đang đan xen một cách hỗn loạn.
"Anh không hiểu đâu, Thiên Hạo. Anh không hiểu những gì tôi đã phải chịu đựng."
Thiên Hạo bước đến gần hơn, ôm lấy anh trong vòng tay. Lúc này, không còn khoảng cách nào giữa họ. Anh cảm nhận được hơi ấm của hắn, nhưng lại không thể xóa bỏ những ký ức đau đớn trong lòng.
"Khải, lần này tôi sẽ không làm em thất vọng. Tôi sẽ chứng minh cho em thấy, tôi sẽ bảo vệ em đến cùng."
Vũ Khải không thể rút lui nữa. Anh cảm nhận được tình cảm sâu sắc của Thiên Hạo, nhưng lại không biết phải làm gì với những ký ức đã qua. Liệu có thể tin vào một người từng làm tổn thương mình đến tận cùng? Liệu có thể tha thứ cho những lỗi lầm mà Thiên Hạo đã gây ra trong quá khứ?
Cuối cùng, Vũ Khải hiểu rằng, chỉ có thể bước tiếp bằng cách đối diện với những gì đã xảy ra. Kiếp trước không thể thay đổi, nhưng kiếp này, anh có thể lựa chọn. Và anh sẽ lựa chọn yêu thương, dù nó có đau đớn đến đâu.
"Được. Nhưng anh phải chứng minh cho tôi thấy rằng anh đã thay đổi," Vũ Khải nói, đôi mắt anh không còn lạnh lùng như trước. "Anh phải chứng minh rằng anh xứng đáng với tình yêu và sự tin tưởng của tôi."
Thiên Hạo không nói gì, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay anh. Họ đứng đó, dưới bầu trời đêm đầy sao, như thể một chương mới trong cuộc đời của họ bắt đầu.
Epilogue: Mối Quan Hệ Mới
Thời gian trôi qua, Vũ Khải và Thiên Hạo tiếp tục hành trình của mình. Mối quan hệ của họ không hoàn hảo, nhưng là sự khởi đầu của một tình yêu mới – một tình yêu được xây dựng trên sự thấu hiểu và chia sẻ. Vũ Khải không quên được những gì đã xảy ra, nhưng anh đã học cách buông bỏ và tiếp tục sống, sống với niềm tin rằng người yêu thương mình sẽ không bao giờ làm tổn thương mình lần nữa.
Thiên Hạo đã thay đổi, và lần này, anh quyết tâm không để cho những sai lầm của quá khứ phá hủy tương lai của họ. Họ cùng nhau xây dựng một cuộc sống mới, trong đó tình yêu là thứ duy nhất không bao giờ thay đổi.
Me:kkk