Chương 1: Ánh Trăng Sáng
Lý Như Ngọc ngồi bên cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt chiếu qua những khe hở của rèm cửa, vẽ lên những đường nét mềm mại trên nền gỗ tối. Cô nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đêm phủ kín một màu đen huyền bí, chỉ có ánh trăng làm điểm sáng duy nhất. Đêm yên tĩnh đến lạ, không một tiếng động, chỉ có sự lặng lẽ của thời gian đang trôi qua.
Cô gái ấy, nhỏ nhắn và mỏng manh, không có gì nổi bật ngoài đôi mắt sáng như nước hồ thu. Lý Như Ngọc không phải là một cô gái xinh đẹp kiều diễm, cũng không phải là người có tài năng nổi bật. Cô sống một cuộc đời bình lặng, không có gì đặc biệt, nhưng trong sâu thẳm trái tim cô, luôn có một khát khao được yêu thương, được bảo vệ.
Như Ngọc không hiểu tại sao lại có cảm giác cô đơn đến thế. Mặc dù xung quanh cô luôn có bạn bè, gia đình yêu thương, nhưng trong lòng cô lại luôn trống rỗng. Những đêm như thế này, khi chỉ có ánh trăng làm bạn, cô lại cảm thấy mình như một bóng ma, lặng lẽ trôi đi trong đêm.
Bỗng dưng, tiếng chuông cửa vang lên, kéo cô trở lại với hiện thực. Cô đứng dậy, bước ra ngoài, nhìn qua mắt lỗ nhìn cửa. Một người đàn ông đứng đó, cao lớn và mạnh mẽ, với ánh mắt sắc lạnh. Cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng cô, nhưng cô không thể từ chối người đàn ông đang đứng ngoài cửa. Cô mở cửa.
"Chào cô, Lý Như Ngọc," giọng anh khẽ vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Tôi là Hoàng Nhật Phong, chủ tịch công ty Phong Duy."
Cô nhìn anh, cảm giác mơ hồ và không thể giải thích nổi. Tại sao anh lại đến đây? Cô không hề quen anh, chưa từng gặp anh trước đây.
"Anh tìm tôi?" Cô ngập ngừng, cảm giác như có một điều gì đó đang diễn ra mà cô không thể hiểu nổi.
"Đúng vậy," anh đáp, đôi mắt đen thẫm của anh nhìn thẳng vào mắt cô, như thể muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn cô. "Tôi có việc cần thảo luận với cô."
Cô không hiểu rõ lắm, nhưng trong giây phút đó, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô, một cảm giác mà cô không thể lý giải. Dù vậy, cô vẫn mời anh vào trong nhà, lòng ngập tràn những suy nghĩ chưa hoàn chỉnh.
Nhật Phong bước vào, ánh mắt không rời khỏi cô, khiến trái tim cô đập mạnh hơn. Anh quan sát mọi thứ xung quanh một cách lạnh lùng, như thể đang đánh giá một món đồ quý giá.
"Em sống một mình sao?" Anh hỏi, giọng nói vẫn không có chút cảm xúc.
"Vâng," cô trả lời, cảm giác lạ lùng về anh khiến cô không thể cất lên những câu hỏi khác. "Có gì không?"
Anh không trả lời ngay, mà chỉ nhìn cô một cách chậm rãi, đôi mắt đen thẳm của anh như muốn thấu hiểu mọi ngóc ngách trong tâm hồn cô. Cảm giác đó, dù mơ hồ, lại khiến cô cảm thấy hoang mang.
"Em có biết không, Lý Như Ngọc, em rất đặc biệt," Nhật Phong nói, giọng anh trầm ấm, nhưng cũng đầy kiên định. "Và em sẽ là của tôi."
Những lời ấy như một sự khẳng định không thể chối cãi, một lời tuyên bố quyền sở hữu mà cô chưa từng nghe bao giờ. Cô ngỡ ngàng, không biết phản ứng như thế nào, nhưng một cảm giác lạnh lẽo lạ lùng đã len lỏi vào tâm trí cô. Cô cảm nhận được sự áp bức trong ánh mắt anh, sự chiếm hữu mà anh không giấu giếm.
Anh đã nói rõ ràng. Và cô, dù không muốn thừa nhận, lại cảm thấy có điều gì đó trong trái tim mình dâng lên một cách kỳ lạ. Liệu đây có phải là tình yêu? Hay chỉ là một sự chiếm đoạt mà cô không thể cưỡng lại?
Ánh trăng vẫn sáng, vẫn dịu dàng, nhưng nó không thể xua tan được cảm giác mơ hồ trong lòng cô.