Tiếng mưa rơi lộp độp vang vọng trong màn đêm. Cảm giác đau đớn xuyên thấu lồng ngực khiến Trần Duy giật mình tỉnh dậy. Anh nhìn quanh, nhưng tất cả chỉ là bóng tối mịt mùng.
“Ta… vẫn sống sao?” Duy thì thào, bàn tay run rẩy sờ lên ngực. Không có vết thương, không có máu, chỉ là một thân thể lành lặn. Những ký ức trước khi chết ùa về như cơn lũ dữ: tiếng súng nổ, gương mặt lạnh lùng của người mà anh từng tin tưởng, và cuối cùng là cái cảm giác lạnh buốt khi cơ thể ngã gục xuống nền đất.
“Không thể nào…” Anh lẩm bẩm, cơn giận và nỗi đau cùng dâng trào trong lòng.
Bỗng nhiên, một luồng sáng nhạt lóe lên trong không gian. Trước mắt anh, một người phụ nữ mặc áo choàng trắng xuất hiện.
“Ngươi đã chết,” người phụ nữ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng xa lạ. “Nhưng số phận không muốn ngươi dừng lại ở đây. Ngươi sẽ được tái sinh, mang theo siêu năng lực để thay đổi vận mệnh.”
“Siêu năng lực?” Duy nhíu mày. “Tại sao tôi?”
“Bởi ngươi mang trong mình khát vọng tìm kiếm sự thật và thay đổi số phận. Nhưng hãy nhớ, siêu năng lực không phải là để trả thù, mà là để nhìn rõ mọi điều mà ngươi từng bỏ lỡ.”
Trước khi Duy kịp hỏi thêm điều gì, người phụ nữ đã biến mất, để lại anh với một luồng sáng rực rỡ bao bọc cơ thể.
---
Khi mở mắt lần nữa, Duy nhận ra mình đã quay về một năm trước khi chết. Vẫn là căn cứ quen thuộc, nơi anh cùng đồng đội đã trải qua biết bao nhiệm vụ sinh tử. Bên cạnh là Minh, đội trưởng và cũng là người bạn thân nhất của anh.
“Duy, cậu làm sao vậy? Sao trông thất thần thế?” Minh vỗ vai anh, ánh mắt đầy quan tâm.
Duy siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh đã từng coi Minh là người anh em chí cốt, nhưng giờ đây sự nghi ngờ như một con dao cứa sâu vào lòng tin.
“Không có gì, chỉ hơi mệt thôi,” anh đáp, cố nở một nụ cười.
Trong những ngày sau đó, Duy dần phát hiện ra siêu năng lực của mình: khả năng nhìn thấy “dòng ký ức” ẩn giấu trong vật thể. Chỉ cần chạm vào một vật, anh có thể biết được những gì đã xảy ra xung quanh nó.
Ban đầu, anh dùng năng lực này để giúp đội giải quyết những nhiệm vụ khó khăn. Đồng đội đều khen ngợi anh, đặc biệt là Minh, người luôn đứng ra bảo vệ và ủng hộ anh. Nhưng trong lòng, Duy biết rằng không thể dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Một đêm nọ, Duy quyết định thử chạm vào khẩu súng mà anh từng thấy trong ký ức khi bị giết chết. Hình ảnh hiện lên rõ ràng: Minh đứng trước anh, khẩu súng trong tay, đôi mắt lạnh lùng không một tia cảm xúc.
“Vì sao?” Duy thì thào, lòng đau như cắt.
---
Từ đó, Duy âm thầm điều tra mọi hành tung của Minh. Anh nhận ra rằng phía sau vẻ ngoài lãnh đạo đáng kính, Minh thực chất là một kẻ mưu mô, sẵn sàng loại bỏ bất kỳ ai đe dọa đến vị trí của mình. Những bí mật kinh hoàng dần được hé lộ: sự phản bội, những cuộc mua bán thông tin, và cả những lần Minh lợi dụng đồng đội để đạt được mục đích riêng.
Duy nhận ra rằng, không chỉ Minh, mà rất nhiều người trong đội cũng che giấu bộ mặt thật của họ. Căn cứ mà anh từng xem là “gia đình” hóa ra chỉ là một sân khấu, nơi mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ.
Nhưng Duy không còn là con người dễ dàng bị lợi dụng nữa. Anh âm thầm ghi chép lại mọi bằng chứng, từng bước phơi bày sự thật.
---
Một năm sau, Duy đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn xuống căn cứ mà anh từng thuộc về. Tất cả đã sụp đổ. Những kẻ phản bội đã bị trừng phạt, nhưng anh không cảm thấy niềm vui chiến thắng.
“Giờ đây, tôi chỉ muốn bắt đầu lại,” anh tự nhủ, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.
Cuộc đời mới của Trần Duy chính thức bắt đầu. Anh không còn là một con tốt bị lợi dụng, mà là người nắm giữ vận mệnh của chính mình.
_________________________________