Thành phố vào lúc bốn giờ sáng lặng lẽ đón một cơn mưa qua. Cơn mưa không đủ dai dẳng để anh khép chặt cánh cửa sổ mà cũng chẳng đù lạnh để em phải rùng mình trong giấc mộng dài. Thành phố vẫn thế, vẫn thiếu vắng ánh đèn đường như ngày em đi và vẫn hắt hiu như ngày đôi mình gặp lại. Nhưng bốn giờ sáng, chẳng nên trông đợi gì ở một thành phố vào lúc bốn giờ sáng. phải không em?
Duy chỉ có những cơn gió vẫn thi thoảng làm tán sấu cổ thụ đầu đường rung lên từng đợt khiến lá cây đổ ào ào như bão tuyết. Nguồn sáng độc nhất tỏa ra từ cây đèn gần cột điện chàng chịt dây dợ càng in hằn thêm nét nguệch ngoạc của những cành cây lên mảng tường vôi vữa. Giữa giấc ngủ không còn trọn vẹn, anh đã ngỡ những vệt tối sáng đan xen đó là bức tranh tuổi trẻ của mình sau khi không còn em cạnh bên.
Bản thân anh chưa bao giờ nghĩ đến việc gặp lại em dù chỉ là một giây một phút, dù nỗi nhớ của anh chưa từng ngơi nghỉ kể từ ngày đôi mình chia xa. Có lẽ không một ai trong số chúng ta nghĩ rằng mình sẽ gặp lại nhau vào một đêm mưa để rồi quấn lấy nhau như chưa từng lìa bước. Hẳn lần gặp mặt không hề lường trước này là trêu đùa của tạo hóa, là trớ trêu của định mệnh, là nhầm lẫn của duyên phận đấy thôi.
Anh cũng chưa bao giờ mong muốn phải rời xa em, nhưng anh biết mình đã thua ván cược với số mệnh này kể từ khi chạm tay lên mi mắt em ướt nhòe. Chiều thành phố buồn như chỉ còn lại anh và em cùng vệt nước mắt chưa kịp khô trên gò má hắt ánh hoàng hôn nhợt nhạt. Ngay lúc ấy, anh ước có thể ôm em như ngày xưa, dịu dàng giữ lấy em giữa kiếp người phiêu bạt.
Nhưng xét cho cùng, anh không phải hoàng tử trong câu chuyện cổ tích ngày nào để có thể sắm vai trong cuộc đời em lần nữa. Em cũng không phải nàng Lọ Lem bỏ quên đôi giày như một lời hò hẹn bỏ ngỏ cho lần gặp gỡ tiếp theo. Anh vẫn thường tránh không nói chuyện chia ly, nhưng chúng mình ai cũng hiểu đêm nay là lần cuối. Đây là giới hạn cuối cùng cho một cuộc tình đã đi đến hồi kết. Anh rồi sẽ sớm phải rời đi thôi!
Xin em, đừng thức dậy. Hãy để anh nắm tay em lâu thêm một chút. Cánh tay buông xuống bên giường được anh nắm lấy bằng tất cả những cẩn trọng và nâng niu. Mười ngón tay đan vào nhau, vẫn cứ là vừa vặn như thế. Anh nghe người ta kể, hai kẻ tình si nắm tay nhau mà không thừa ra kê hở thì sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp. Biết đâu ngày rộng tháng dài, tay mình vẫn nắm nhưng đường tình sớm đã rẽ thành hai.
Xin em, đừng tỉnh giấc. Hãy để anh được hôn em sâu hơn một chút. Anh đã đi đến tận cùng của nỗi cô đơn, không có em, anh như mất đi dũng khí để quay trở về. Anh sợ nếu môi mình không tìm được môi em, anh sẽ mất đi những nhịp đập cuối cùng nơi lồng ngực trái. Nơi đó rồi cũng sẽ chỉ là một cái hố đen bất tận luôn khao khát có một người như em trong đời.
Xin em, hãy cứ là kẻ du mục trong những giấc mơ dài. Anh cần thời gian để nhìn em, để khắc sâu hình bóng em vào tâm trí. Những sợi tóc còn vương hơi ẩm xõa dài trên gối. Vầng trán cao, sống mũi thẳng, đôi mi dài khẽ động, đôi mày mảnh khẽ nhíu lại ưu tư. Từng đường nét đã trở nên quen thuộc đến nhắm mắt cũng tưởng tượng ra, nhưng anh chỉ sợ một ngày nào đó như ngày hôm nay, anh không thể mang ký ức ra sưởi ấm mình được nữa. Anh chỉ sợ ta thành quá khứ của nhau, một quá khứ chẳng cần mưa nắng cũng phai màu.
Xin em, hãy cứ ngủ như thế. Để anh viết vội mấy dòng này, như một lời tạ từ sau cuối. Lần gặp lại này vốn đã là một ơn huệ đối với anh, đủ để anh biết mình thương em đến nhường nào. “Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ”. Có lẽ anh sẽ chỉ được gặp lại em ở chương cuối cùng, làm nhân vật phụ nhìn em và người đó kết duyên đôi lứa. Có lẽ anh sẽ chỉ được là một người qua đường chạy vội theo em trong cơn mưa rào tháng Bảy, mưa ướt mái đầu chỉ để thấy em đã có người cầm ô đứng đợi.
Em này, anh đi ngay bây giờ đây.
Em hãy cứ nghĩ lần gặp lại này là một giấc mơ. Bức thư này em vứt đi cũng được, xé đi cũng được, thờ ơ cũng được. Kẻ điên tình này em có ghét bỏ cũng được, có nhớ nhung cũng được, có yêu có hận anh cũng đành lòng. Chỉ cần em đừng quên anh, anh dù có ra sao cũng mãn nguyện.
Gửi đến em, từ người tình nhân em từng quen biết.