Một Lần Yêu, Một Đời Nhớ.
Tác giả: Violet
GL
Chương 1: Những Ngày Xưa Cũ.
Từ khi còn bé, Tống Di và Lý Kỳ đã như hai mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc sống của nhau. Cả hai không hề biết đến sự khác biệt giữa họ cho đến khi lớn lên, chỉ biết rằng chơi cùng nhau là điều tuyệt vời nhất.
Tống Di là kiểu con gái mà ai nhìn vào cũng nghĩ là con trai. Mạnh mẽ, hiếu kỳ và luôn sẵn sàng thử sức với mọi thứ. Những cuộc phiêu lưu cùng bạn bè nam là niềm vui không thể thiếu trong mỗi ngày của cô. Đối với Tống Di, không có gì là không thể, từ leo cây, đua xe đạp cho đến những trò nghịch ngợm mà chẳng mấy cô gái nào dám thử. Cô luôn có cách để làm mọi người xung quanh cười vang, nhất là Lý Kỳ.
Còn Lý Kỳ, cô là một cô gái dịu dàng, nhẹ nhàng và luôn e dè với mọi thứ. Mỗi khi có một thử thách nào đó, cô lại lặng lẽ đứng nhìn từ xa, đôi mắt trong trẻo không rời khỏi Tống Di. Lý Kỳ chưa bao giờ cảm thấy bất an khi ở bên Tống Di, bởi cô luôn là người bạn đầu tiên mà Lý Kỳ tin tưởng. Lý Kỳ không dám làm những điều liều lĩnh, nhưng một khi nhìn thấy nụ cười của Tống Di, cô có thể cảm thấy thế giới này an toàn đến lạ.
Tống Di kể cho Lý Kỳ nghe về mọi thứ, từ những bí mật trong lớp học cho đến những chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống. Cô xem Lý Kỳ là người bạn thân thiết nhất, là nơi mà mọi suy nghĩ của mình có thể được chia sẻ mà không lo sợ bị phán xét. Và Lý Kỳ luôn ở đó, lắng nghe, thấu hiểu và bảo vệ những giấc mơ của Tống Di bằng tất cả sự dịu dàng của mình.
Chương 2: Những Đoạn Đường Lênh Đênh.
Mùa hè năm ấy, khi những tia nắng vàng chiếu xuyên qua tán lá cây, Tống Di và Lý Kỳ lại cùng nhau lang thang trên những con đường quen thuộc. Đôi khi là ngồi dưới gốc cây cổ thụ, đôi khi lại chạy nhảy trên cánh đồng hoa vàng bạt ngàn. Cả hai luôn nghĩ rằng, chỉ cần có nhau, thế giới này chẳng còn gì đáng lo.
Tống Di ngồi xuống bãi cỏ xanh, đưa mắt nhìn lên bầu trời trong xanh, miệng mỉm cười như có điều gì đó đang chờ đợi. Lý Kỳ ngồi bên cạnh, im lặng, nhưng đôi mắt lại lấp lánh nhìn theo mỗi động tác của Tống Di. Cô luôn biết rằng, bên cạnh Tống Di là nơi duy nhất khiến cô cảm thấy mình thật sự sống động.
"Tiểu Kỳ," Tống Di quay sang, đôi mắt sáng ngời, "Cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện tương lai chưa?"
Lý Kỳ khẽ ngẩng đầu, những sợi tóc bay nhẹ trong gió. Cô lắc đầu, mắt nhìn về phía xa xăm. "Mình chưa từng nghĩ đến. Mình chỉ biết... là muốn ở bên cạnh cậu."
Tống Di nghe vậy, nụ cười trên môi vụt tắt. Cô cảm nhận được một chút gì đó khác biệt trong giọng nói của Lý Kỳ, một sự dịu dàng quá đỗi, giống như những lời thầm thì của những cô gái lớn. Nhưng Tống Di chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, cô chỉ biết rằng Lý Kỳ luôn ở bên cô, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
"Cậu... luôn ở đây với tớ, đúng không?" Tống Di hỏi, giọng bối rối, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn kỳ lạ.
Lý Kỳ chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Cảm xúc trong lòng cô như những làn sóng lăn tăn, êm ả nhưng đủ sâu lắng. Cô không cần nói nhiều, chỉ cần có Tống Di là đủ.
Tống Di chợt nhìn xuống đôi tay mình, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lý Kỳ. Lý Kỳ hơi giật mình, nhưng không rút tay lại, chỉ khẽ siết nhẹ. Một cảm giác ấm áp len lỏi vào trái tim, một cảm giác mà cả hai đều chưa từng hiểu rõ.
"Chúng ta sẽ mãi như thế này, đúng không?" Tống Di thì thầm, như một lời hứa non nớt của trẻ con, nhưng lại có gì đó khiến Lý Kỳ không thể từ chối.
"Ừ," Lý Kỳ khẽ đáp, nở một nụ cười ngọt ngào. Cả hai lại tiếp tục ngồi cạnh nhau, đôi tay vẫn nắm chặt, và trong ánh mắt của họ, có một điều gì đó hơn cả tình bạn đơn thuần, nhưng lại chưa thể gọi tên.
Chương 3: Khi Nước Mắt Rơi.
Hôm ấy, khi tan học, Tống Di và Lý Kỳ lại bước ra sân trường như mọi ngày. Nhưng lần này, không giống những lần trước. Một nhóm bạn trong lớp, những cô cậu không thân thiết với Lý Kỳ, bắt đầu chế giễu cô. Chúng không làm gì quá lớn, nhưng những câu nói đùa vô tình lại như những mũi tên đâm vào trái tim yếu ớt của Lý Kỳ.
"Nhìn cái vẻ mặt của mày kìa, làm như tiểu thư lắm vậy. Mày có biết gì về cuộc sống đâu!" Một cô bạn trong nhóm cười khẩy, rồi đẩy nhẹ vai Lý Kỳ.
Lý Kỳ im lặng, ánh mắt cô cúi xuống đất, nhưng lòng lại cảm thấy xót xa. Những câu nói ấy như đâm vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy mình thật sự yếu đuối, chẳng thể làm gì để bảo vệ chính mình.
"Đúng đấy, mày chỉ là con nhỏ nhà giàu, chẳng hiểu gì cả." Một cậu bạn khác cũng cười vang, ánh mắt đầy khinh miệt.
Những câu nói đó như thể chẳng ai nhìn thấy những nỗi đau ẩn sâu trong Lý Kỳ. Cô chỉ im lặng, không nói một lời, nhưng trái tim thì đau nhói.
Tống Di, vốn luôn tinh ý, đứng từ xa nhìn thấy mọi chuyện. Cảm giác không thể đứng yên khiến cô không suy nghĩ thêm, chỉ chạy vội đến chỗ Lý Kỳ. Cô đẩy mạnh nhóm bạn ra xa, ánh mắt sắc lạnh như một lưỡi dao.
"Đủ rồi!" Tống Di hét lớn, khiến cả nhóm bạn phải ngừng lại, nhìn cô với ánh mắt ngỡ ngàng. "Nếu còn nói thêm lời nào nữa, tao sẽ không bỏ qua đâu!"
Cả nhóm bạn bất ngờ trước sự tức giận của Tống Di. Cô luôn là người vui vẻ, năng động, nhưng khi liên quan đến Lý Kỳ, cô không thể làm ngơ. Những lời xúc phạm ấy không thể chấp nhận được.
Lý Kỳ đứng đó, đôi mắt đẫm lệ, nhưng lại không dám khóc trước mặt mọi người. Tống Di đưa tay kéo cô vào lòng mình, ôm chặt lấy cô bạn như một cách để bảo vệ, để cho Lý Kỳ biết rằng cô không hề cô đơn.
"Lý Kỳ, đừng khóc nữa." Tống Di thì thầm, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má cô. "Cậu không cần phải để ý đến những lời đó. Cậu có giá trị, hơn tất cả những gì họ nói."
Lý Kỳ nghẹn ngào, không thể nói gì ngoài việc dựa vào Tống Di, cảm nhận sự ấm áp từ đôi tay mạnh mẽ của cô bạn thân. Cô cảm thấy mình như được che chở bởi chính Tống Di, như mọi lo lắng, sợ hãi đều tan biến khi có Tống Di bên cạnh.
Tống Di quay lại nhìn nhóm bạn, ánh mắt đầy quyết đoán. "Còn ai muốn nói gì nữa không?" Cả nhóm im lặng, không ai dám nói thêm câu nào.
Sau đó, Tống Di nắm tay Lý Kỳ, kéo cô đi về phía cổng trường. "Chúng ta về nhà nhé, cậu không cần phải ở đây thêm nữa."
Lý Kỳ ngẩng lên nhìn Tống Di, nở một nụ cười nhẹ, nhưng trong lòng cô vẫn có chút cảm động và biết ơn. Cô không biết nếu không có Tống Di bên cạnh, mình sẽ phải làm gì.
Chương 4: Chuyến Đi Không Quên.
Cả gia đình Tống Di và Lý Kỳ quyết định đi du lịch cùng nhau, một chuyến đi mà cả hai đều mong đợi từ lâu. Tống Di háo hức không thôi, khi được cùng Lý Kỳ đi khám phá những địa điểm mới. Trên chiếc xe buýt đầy ắp những tiếng cười nói, Tống Di và Lý Kỳ ngồi cạnh nhau, cả hai đều không thể ngừng cười nói. Lý Kỳ có chút ngại ngùng, nhưng vẫn không thể che giấu được niềm vui khi được ở bên cạnh Tống Di.
"Chuyến đi này chắc chắn sẽ vui lắm!" Tống Di nói, đôi mắt sáng rực lên, "Cậu sẽ thích lắm!"
Lý Kỳ chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu. Cô cảm thấy tim mình như đập nhanh hơn mỗi khi gần Tống Di. Tuy chưa nói ra, nhưng trong lòng cô đã có những cảm xúc khó tả, những cảm xúc chỉ dành riêng cho người bạn đặc biệt ấy.
Khi xe đến nơi, cảnh vật trước mắt khiến cả hai đều trầm trồ. Một khu nghỉ dưỡng xinh đẹp, với những bãi biển xanh ngát và không gian yên bình. Gia đình hai bên hào hứng kéo nhau xuống xe, chuẩn bị vào khách sạn.
Tống Di và Lý Kỳ bước vào khách sạn cùng nhau, không rời nhau dù chỉ một bước. Dù có một số người khách khác, nhưng trong thế giới của hai người, chỉ có nhau là quan trọng. Tống Di vẫn luôn tìm cách để khiến Lý Kỳ cảm thấy an toàn và thoải mái, như lúc này, cô luôn đi sát bên cạnh cô bạn thân.
Tuy nhiên, chuyến đi không được suôn sẻ như họ nghĩ. Khi cả gia đình đang tận hưởng không khí của khu nghỉ dưỡng, một vụ ẩu đả bất ngờ xảy ra ngay trong khách sạn. Tiếng la hét, những người xô đẩy nhau khiến không khí trở nên căng thẳng. Lý Kỳ hoảng sợ, đôi mắt cô mở to, bám chặt vào Tống Di như thể cô bạn là người duy nhất có thể bảo vệ mình.
Tống Di không hề chần chừ. Cô nhanh chóng bước đến gần Lý Kỳ, đưa tay che mắt cô bạn, kéo cô đi theo gia đình mà không để cô phải nhìn thêm cảnh tượng hỗn loạn ấy. "Đừng nhìn nữa, Tiểu Kỳ," Tống Di thì thầm, "Chúng ta ra ngoài."
Lý Kỳ cúi đầu, nắm chặt tay Tống Di, cảm giác như tất cả sự bình yên trên thế giới đều nằm trong cái nắm tay ấy. Tống Di dẫn cô về phía khu vực an toàn, nơi mà gia đình của họ đang tập hợp lại. Khi đã yên ổn, Lý Kỳ mới cảm thấy mình có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng những cơn run vẫn chưa dừng lại trong người cô.
Buổi tối, khi mọi người đã lên phòng nghỉ ngơi, Lý Kỳ cảm thấy khó ngủ. Cô không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra trong ngày. Những hình ảnh bạo lực ấy vẫn còn hiện lên trong đầu cô. Cảm giác sợ hãi khiến Lý Kỳ không thể nào chợp mắt. Đúng lúc ấy, có một tiếng gõ cửa nhẹ.
Lý Kỳ mở cửa, và là Tống Di. "Cậu không ngủ được à?" Tống Di nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của Lý Kỳ, trái tim cô bỗng dưng nhói đau.
Lý Kỳ gật đầu, rồi cúi đầu xuống, không thể giấu được cảm xúc trong lòng. Tống Di bước vào, ngồi xuống giường và kéo Lý Kỳ vào lòng.
"Đừng sợ," Tống Di nhẹ nhàng an ủi, "Tớ sẽ luôn ở đây với cậu. Mọi thứ sẽ ổn thôi."
Lý Kỳ dựa vào Tống Di, cảm nhận được sự ấm áp và vững chãi mà cô bạn mang lại. Cả hai nằm đó, ôm chặt nhau, không nói gì thêm. Cảm giác an toàn và gần gũi này khiến trái tim Lý Kỳ dần trở nên bình yên. Cô có thể cảm nhận được nhịp thở đều đặn của Tống Di, và đó là tất cả những gì cô cần lúc này.
Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, họ ôm nhau, để cho những giấc mơ ngọt ngào bao trùm lấy. Không có gì sợ hãi nữa, vì họ đã có nhau.
Chương 5: Tình Bạn Không Thể Lay Chuyển.
Câu chuyện tình bạn của Tống Di và Lý Kỳ đã qua một thời gian dài với những khoảnh khắc ngọt ngào và êm đềm. Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng bình yên. Một ngày nọ, những lời đồn thổi không hay về Lý Kỳ bắt đầu lan ra trong trường. Những lời xấu xí về cô, rằng cô “không xứng đáng làm bạn với người khác” hay rằng cô “chỉ là kẻ làm phiền những người xung quanh” được đồn đại qua từng dãy hành lang, khiến Lý Kỳ cảm thấy vô cùng tổn thương.
Lý Kỳ càng ngày càng trở nên khép mình, không muốn đến trường, không muốn giao tiếp với ai. Những bạn bè trước đây còn vui vẻ trò chuyện với cô bỗng dưng tránh xa. Lý Kỳ cố gắng chịu đựng, nhưng càng ngày, cô càng cảm thấy mình như người ngoài cuộc.
Biết được chuyện này, Tống Di không thể nào ngồi yên. Cô không thể để bạn mình bị tổn thương như vậy. Cô quyết định phải làm một điều gì đó để bảo vệ Lý Kỳ, dù điều đó có nghĩa là phải đối đầu với những người đã làm tổn thương cô bạn thân.
Ngày hôm đó, khi Tống Di đi cùng Lý Kỳ vào trường, cô đã thấy nhóm con gái đứng tụ tập, chúng nói chuyện và cười nhạo Lý Kỳ. Tống Di cảm thấy tức giận bừng bừng, nhưng cô vẫn cố kiềm chế. Cô bước lại gần nhóm đó, giọng nói trầm và đầy sự kiên quyết:
“Các cậu định làm gì vậy? Đùa cợt bạn tôi thì vui lắm à?”
Một cô gái trong nhóm, tên là Hạ Linh, nhìn Tống Di với ánh mắt đầy khinh bỉ. “Cậu ta là ai mà cậu phải bênh vực vậy? Lý Kỳ chẳng có gì đặc biệt đâu, chỉ là một cô gái tẻ nhạt, làm phiền chúng tôi thôi.”
Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tống Di. Cô đã cố gắng kiềm chế, nhưng cơn giận không thể nào ngừng lại được. Cô tiến lên, thẳng tay đẩy Hạ Linh ra. "Cậu không có quyền nói về Lý Kỳ như vậy. Nếu có vấn đề gì thì đối đầu với tôi."
Một cuộc ẩu đả bùng lên ngay lập tức. Những cô gái xung quanh bắt đầu xô đẩy và cười nói chế giễu, nhưng Tống Di không lùi bước. Cô bảo vệ Lý Kỳ, không để ai chọc ngoáy bạn mình nữa.
Nhưng trong lúc hỗn loạn, một cô gái khác trong nhóm bất ngờ cầm một đồ vật nhọn, định lao vào Tống Di từ phía sau. Cô ta muốn trả thù vì bị Tống Di đẩy ra trước đó. Khi lưỡi dao sắc nhọn gần chạm vào lưng Tống Di, một cánh tay khác bất ngờ xuất hiện, che chắn cho cô.
Lý Kỳ!
Lý Kỳ lao tới, chắn ngay trước mặt Tống Di. Đồ vật nhọn cắm vào vai phải của Lý Kỳ, khiến cô ngã quỵ xuống đất. Máu bắt đầu rỉ ra từ vết thương, và một cảm giác choáng váng bao phủ lấy Lý Kỳ.
Tống Di hoảng hốt, nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim cô như thắt lại. Cô vội vã lao tới đỡ Lý Kỳ dậy, nhưng Lý Kỳ chỉ mỉm cười yếu ớt, nói khẽ:
“Đừng lo… Cậu không sao chứ?”
Tống Di cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng nước mắt bắt đầu rơi. Cô vội vàng gọi người đưa Lý Kỳ đến bệnh viện. Chuyến đi đến bệnh viện đầy căng thẳng, Tống Di không thể ngừng lo lắng, mắt không rời khỏi Lý Kỳ, sợ rằng sẽ có điều gì đó tồi tệ hơn xảy ra.
Khi đến bệnh viện, bác sĩ nhanh chóng kiểm tra vết thương của Lý Kỳ. May mắn là vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng Lý Kỳ vẫn phải nằm viện kiểm tra thêm. Tống Di không rời khỏi bên Lý Kỳ dù chỉ một giây.
“Cảm ơn cậu, Tiểu Kỳ,” Tống Di thì thầm, lòng đầy sự áy náy và biết ơn. “Nếu không có cậu, tớ đã…”
Lý Kỳ cười nhẹ, cố gắng vươn tay ra nắm lấy tay Tống Di. "Tớ chỉ muốn bảo vệ cậu thôi. Đừng buồn nữa, Tống Di."
Tối hôm đó, khi bác sĩ nói rằng Lý Kỳ cần nghỉ ngơi, Tống Di ngồi bên giường bệnh, nhìn bạn mình ngủ say. Cô biết rằng, dù có bất kỳ thử thách nào, tình bạn của họ sẽ không bao giờ bị đánh bại. Và dù có thế nào đi nữa, cô sẽ luôn bảo vệ Lý Kỳ, như Lý Kỳ đã làm với cô.
Để làm rõ hậu quả cho hành động của Hạ Linh và tạo thêm sự công bằng cho Lý Kỳ và Tống Di, có thể thêm phần xử lý của nhà trường như sau:
Sau khi vụ ẩu đả xảy ra, nhà trường ngay lập tức tiến hành điều tra. Hạ Linh cùng với những bạn gái khác trong nhóm đã bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Những hình ảnh và chứng cứ về hành động của họ đều được ghi lại và báo cáo.
Hiệu trưởng nghiêm khắc nhắc nhở các học sinh về thái độ và hành vi của mình, đặc biệt là hành động đánh người, bạo lực trong trường học và lan truyền tin đồn vô căn cứ. Hạ Linh bị khiển trách nghiêm trọng và yêu cầu viết bản kiểm điểm giải thích hành vi của mình. Hơn nữa, cô bị cấm tham gia các hoạt động ngoại khóa trong một thời gian dài và phải tham gia buổi học về cách ứng xử và giao tiếp giữa bạn bè.
Nhà trường cũng yêu cầu Hạ Linh và nhóm bạn phải xin lỗi công khai trước toàn trường về hành vi gây tổn thương cho Lý Kỳ và Tống Di. Đây là một hình phạt thích đáng nhằm giáo dục các học sinh nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mình trong việc xây dựng một môi trường học đường hòa đồng, không có bạo lực và sự phân biệt.
Còn về phía Lý Kỳ và Tống Di, nhà trường cũng tổ chức một buổi nói chuyện để động viên và hỗ trợ tinh thần cho hai cô gái, nhất là Lý Kỳ, người đã bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần.
Chương 6: Sự Thật Bị Che Giấu
Vài ngày sau khi sự việc xảy ra, Lý Kỳ vẫn đang nghỉ ngơi ở nhà, cố gắng hồi phục vết thương. Tống Di luôn ở bên cạnh, chăm sóc cô bạn một cách chu đáo. Mặc dù đã bị thương, nhưng Lý Kỳ vẫn không ngừng suy nghĩ về những chuyện xảy ra trong trường, những lời đồn đại và những hành động của Hạ Linh. Cô cảm thấy như có một khoảng trống lớn trong lòng, như thể mọi thứ đều trở nên xa lạ và khó khăn.
Hôm nay, Tống Di lại đến thăm Lý Kỳ sau giờ học. Trên tay cô là một chiếc bánh ngọt nhỏ mà cô làm để tặng cho bạn. Lý Kỳ nhìn thấy Tống Di bước vào, khuôn mặt sáng lên. Cô không thể diễn tả được cảm xúc của mình khi thấy Tống Di luôn xuất hiện đúng lúc cô cần nhất.
"Tống Di, cậu lại mang bánh cho tớ à?" Lý Kỳ cười, nhưng trong mắt vẫn có chút buồn.
Tống Di đặt bánh lên bàn, ngồi xuống bên cạnh Lý Kỳ. “Cậu còn đau không? Hôm nay có cảm thấy ổn hơn không?”
Lý Kỳ lắc đầu. “Vết thương không đau lắm, nhưng… tớ cảm thấy rất khó chịu trong lòng. Những người đó… sao lại có thể đối xử với tớ như vậy chứ?”
Tống Di nhìn Lý Kỳ, không nói gì. Cô hiểu cảm giác của bạn mình, nhưng lúc này, không có lời an ủi nào có thể làm dịu đi nỗi đau trong lòng Lý Kỳ. Tống Di chỉ nhẹ nhàng nắm tay Lý Kỳ, một cách đơn giản nhưng đầy sự quan tâm.
“Đừng để ý đến những người đó nữa, Lý Kỳ. Cậu là người tốt, và cậu xứng đáng được tôn trọng. Còn những người đó, họ không hiểu được cậu đâu.” Tống Di nói, nhưng trong ánh mắt của cô lại có chút quyết tâm. “Nếu cần, tớ sẽ làm tất cả để bảo vệ cậu.”
Lý Kỳ mỉm cười yếu ớt. “Tớ biết. Cảm ơn cậu, Tống Di.”
Nhưng dù có thế nào, những lời nói xấu và hành động của những người bạn cũ vẫn luôn khiến Lý Kỳ cảm thấy tổn thương. Cô không thể không tự hỏi, tại sao những lời đồn đó lại xuất hiện, và ai là người đứng sau tất cả những chuyện này?
Trong khi đó, Hạ Linh vẫn không chịu nhận lỗi về hành động của mình. Cô vẫn tỏ ra vô cảm và không hề hối hận về những gì mình đã làm. Tống Di và Lý Kỳ không thể hiểu nổi tại sao một người có thể tàn nhẫn đến vậy.
Và rồi, một buổi sáng, khi Tống Di và Lý Kỳ đang trên đường đến trường, họ gặp phải một tình huống khiến mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn. Một người bạn của Hạ Linh, tên là Lâm Tuyết, đã đến gặp Tống Di và Lý Kỳ với một lời đề nghị bất ngờ.
“Tôi muốn nói cho các bạn biết một sự thật,” Lâm Tuyết bắt đầu, giọng nói có phần rụt rè. “Hạ Linh không phải là người đứng sau những lời đồn đó. Cô ấy chỉ là người bị lợi dụng thôi.”
Lý Kỳ và Tống Di nhìn nhau, không hiểu nổi. “Cái gì? Vậy ai mới là người đứng sau tất cả những chuyện này?” Tống Di hỏi.
Lâm Tuyết im lặng một lúc, như thể đang suy nghĩ xem có nên tiếp tục hay không. Cuối cùng, cô nói: “Cái người đứng sau… là tôi. Tôi là người đã bắt đầu truyền tin đồn về Lý Kỳ.”
Tống Di và Lý Kỳ không thể tin vào tai mình. Lâm Tuyết là người đã làm tất cả những chuyện này sao?
“Tại sao lại làm vậy?” Tống Di hỏi, giọng cô không giận dữ, nhưng đầy sự ngạc nhiên.
Lâm Tuyết cúi đầu, mặt đỏ ửng vì xấu hổ. “Vì tôi… ghen tị. Tôi đã luôn cảm thấy bất an khi thấy các bạn quá gần nhau, và tôi đã nghĩ nếu tôi chia rẽ các bạn, tôi sẽ có thể thay thế vị trí của Lý Kỳ. Nhưng bây giờ tôi nhận ra mình đã sai, tôi rất tiếc. Xin lỗi các bạn.”
Lý Kỳ và Tống Di im lặng. Những lời này như một cú sốc lớn đối với cả hai người. Tống Di cảm thấy bức xúc, nhưng cô không muốn làm chuyện gì quá ầm ĩ. Cô nhìn Lý Kỳ, nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến tình bạn của chúng ta nữa, được không?”
Lý Kỳ gật đầu, mỉm cười yếu ớt. “Ừ, chúng ta sẽ không để ý đến những người như vậy nữa.”
Cả hai biết rằng dù có bao nhiêu khó khăn, họ sẽ luôn bên nhau và vượt qua tất cả. Tình bạn của họ là thứ không ai có thể phá vỡ.
Chương 7: Sự Lặng Im Của Tình Cảm.
Ngày hôm đó, Lý Kỳ cảm thấy có một điều gì đó khác thường trong lòng. Những cảm xúc mà cô không thể lý giải từ trước đến giờ lại cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô, nhất là khi bên cạnh Tống Di. Cô luôn cảm thấy an toàn và thoải mái khi ở gần Tống Di, nhưng cũng chính vì điều này mà cô bắt đầu bối rối.
Lý Kỳ không thể không tự hỏi bản thân: “Cảm xúc của mình dành cho Tống Di là gì? Liệu đó có phải là tình yêu không?” Cô không biết, nhưng sự bối rối đó làm cô cảm thấy lạ lẫm với chính mình.
Một buổi chiều, khi cả hai đang ngồi bên nhau, Tống Di vừa làm xong bài tập, vừa nghịch điện thoại. Lý Kỳ nhìn Tống Di, đôi mắt cô ẩn chứa một sự nghi hoặc, một câu hỏi mà cô không thể giữ trong lòng lâu hơn được nữa.
“Tống Di,” Lý Kỳ lên tiếng, giọng có phần lạ lẫm. “Cậu có thích người cùng giới không?”
Tống Di ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Cô không hề ngờ rằng Lý Kỳ sẽ hỏi câu này. Cô im lặng một lúc, suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời: “Tớ… không biết. Tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Tớ cũng chưa chắc chắn về cảm xúc của mình. Đôi khi tớ cảm thấy có điều gì đó đặc biệt với cậu, nhưng… tớ không biết gọi đó là gì.”
Lý Kỳ nhìn Tống Di, trong lòng cảm thấy một sự lặng im bao phủ. Cô mỉm cười, nhưng trong mắt lại là sự buồn bã không thể che giấu. “Cậu không cần phải trả lời ngay đâu, tớ chỉ tò mò thôi,” Lý Kỳ nói, giọng đều đặn, như thể không có gì quá quan trọng.
Tống Di nhìn cô bạn, ánh mắt chứa đầy sự quan tâm, nhưng không nói thêm gì. Từ khoảnh khắc đó, giữa họ dường như có một khoảng cách vô hình mà trước đây chưa bao giờ tồn tại.
Lý Kỳ không thể giải thích được cảm giác của mình lúc này. Cô cảm thấy như có một phần trong trái tim mình vừa bị vỡ nát. Những gì Tống Di nói không phải là điều cô mong muốn nghe. Lý Kỳ đã tự hỏi liệu tình cảm mà mình dành cho Tống Di có phải là tình yêu hay không, nhưng giờ đây, sự thật đã rõ ràng hơn. Cô cảm thấy đau đớn, nhưng lại không thể thốt lên lời.
Sau cuộc trò chuyện đó, Lý Kỳ bắt đầu lặng lẽ giữ khoảng cách với Tống Di. Cô không còn như trước đây, luôn tìm cách ở bên Tống Di, luôn cười đùa và nói chuyện không ngừng. Cô trở nên ít nói hơn, ít giao tiếp hơn, dường như đang cố gắng che giấu nỗi buồn trong lòng.
Tống Di nhận thấy sự thay đổi của Lý Kỳ, nhưng không hiểu lý do tại sao. Cô cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không muốn hỏi vì sợ làm tổn thương bạn mình. Cô chỉ có thể âm thầm quan sát và hy vọng rằng mọi thứ sẽ ổn thôi.
Lý Kỳ không muốn Tống Di biết rằng trái tim cô đang đau, không muốn làm Tống Di lo lắng. Cô quyết định che giấu cảm xúc của mình, cất giấu tình yêu vào trong lòng và không để nó lộ ra ngoài. Cô tự nhủ với mình rằng tình cảm của cô không thể vượt qua được sự khác biệt giữa hai người, và nếu như cô cứ tiếp tục gần gũi Tống Di, thì có lẽ sẽ chỉ làm tổn thương chính mình nhiều hơn.
Thời gian trôi qua, Lý Kỳ càng ngày càng khép kín lại, ít chia sẻ với Tống Di như trước. Cô dành nhiều thời gian một mình, ngồi yên trong phòng và suy nghĩ về tất cả những điều đã xảy ra. Những kỷ niệm đẹp đẽ của cô và Tống Di vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, nhưng chúng dần trở thành những kỷ niệm xa vời mà cô không dám chạm vào.
Tống Di cảm nhận được sự thay đổi, nhưng không dám hỏi. Cô chỉ có thể lặng im, cố gắng làm gì đó để kéo Lý Kỳ ra khỏi trạng thái cô đơn này. Nhưng Lý Kỳ đã tự xây dựng một bức tường vô hình giữa họ, và Tống Di không thể nào phá vỡ được.
Cả hai, dù vẫn ở bên nhau, nhưng lại cảm thấy như mỗi người đang ở một thế giới riêng biệt.
Chương 8: Những Ngày Im Lặng.
Mối quan hệ giữa Tống Di và Lý Kỳ ngày càng trở nên căng thẳng và im lặng. Trong suốt tuần qua, Tống Di cố gắng làm mọi cách để gần gũi với Lý Kỳ, nhưng tất cả đều vô ích. Lý Kỳ vẫn giữ khoảng cách, ít nói hơn và thường xuyên tránh né các cuộc trò chuyện với cô. Dù Tống Di có cố gắng, nhưng cảm giác cô đơn vẫn luôn đeo bám bên cạnh.
Một buổi chiều, khi cả lớp đang nghỉ giữa giờ, Tống Di ngồi một mình ở góc lớp, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy có gì đó lạ lùng, một cảm giác trống vắng trong lòng. Dù cô luôn cố tỏ ra vui vẻ, nhưng trong lòng lại chẳng hề có một chút niềm vui nào. Tống Di nhìn về phía Lý Kỳ, đang ngồi một mình ở bàn bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng và xa cách.
Lý Kỳ đã thay đổi rất nhiều kể từ hôm đó. Tống Di biết rõ, nhưng lại không biết phải làm gì để khiến cô bạn mở lòng. Cảm giác bất lực khiến Tống Di trở nên mệt mỏi. Cô nghĩ đến việc sẽ hỏi thẳng Lý Kỳ một lần nữa, nhưng lại sợ sẽ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Cô không muốn mất đi tình bạn này, nhưng cũng không thể cứ tiếp tục im lặng mãi như vậy.
Chợt, một tiếng chuông reo lên, báo hiệu hết giờ nghỉ. Lý Kỳ đứng dậy, bước đi vội vàng, nhưng Tống Di lại cảm thấy trong lòng có một sự thúc giục mạnh mẽ. Cô không thể cứ để mọi thứ diễn ra như vậy.
“Tống Di!” Lý Kỳ gọi, giọng hơi run run. Tống Di quay lại, nhìn vào đôi mắt của Lý Kỳ, trong đó chứa đầy sự lo lắng và đau đớn.
“Có chuyện gì sao?” Tống Di hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Lý Kỳ đứng đó một lúc, im lặng. Cô không biết phải nói gì, không biết làm sao để bày tỏ cảm xúc của mình. Cô cảm thấy mình đang mất dần Tống Di, và điều đó khiến cô vô cùng sợ hãi. Cảm giác buồn bã và lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng Lý Kỳ không thể nói ra.
“Tống Di…” Lý Kỳ cất tiếng, nhưng không thể thốt ra những lời mình muốn nói.
Tống Di thấy vậy, cô đi đến gần Lý Kỳ, nhẹ nhàng đưa tay vỗ vai cô bạn. "Cậu có thể nói với tớ bất cứ điều gì, cậu không cần phải giấu diếm. Tớ luôn ở đây, nghe cậu."
Lý Kỳ cảm thấy xúc động, nhưng lại không thể giữ nổi cảm xúc của mình. Cô bật khóc, nước mắt rơi xuống gò má. “Tớ không biết phải làm sao, Tống Di à. Tớ sợ mày sẽ xa rời tao mãi mãi… Tớ không muốn mất cậu. Nhưng tớ cũng không thể làm gì hơn. Tớ không thể thay đổi cảm xúc của mình.”
Tống Di đứng đó, nhìn Lý Kỳ, lắng nghe từng lời cô nói. Cô hiểu rồi. Lý Kỳ không thể đối mặt với cảm xúc của mình, và điều đó khiến cô cảm thấy đau đớn. Nhưng Tống Di biết rằng nếu không nói ra, nếu không đối diện với nó, thì cả hai sẽ mãi mãi ở trong cái vòng luẩn quẩn này.
“Lý Kỳ,” Tống Di nói, giọng dịu dàng nhưng chắc chắn. “Tớ không biết cậu cảm thấy thế nào, nhưng tao chỉ muốn cậu biết là tớ sẽ không bao giờ rời bỏ cậu. Dù cậu có thay đổi thế nào, dù cậu có cảm thấy như thế nào, tớ vẫn sẽ luôn ở đây. Vì tớ hiểu cảm xúc của cậu và nếu cậu cần thời gian để hiểu mình, tớ sẽ chờ.”
Lý Kỳ ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tống Di. Cô cảm thấy như có một tia sáng le lói trong lòng. Cảm giác mệt mỏi và bất lực dường như đã tan biến.
“Cảm ơn cậu, Tống Di,” Lý Kỳ thì thầm, giọng nhỏ nhẹ. “Tớ… Tớ cần thời gian.”
Tống Di mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vai Lý Kỳ lần nữa. “Cậu sẽ không phải một mình đâu. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh.”
Dù không thể giải quyết hết mọi thứ ngay lập tức, nhưng ít nhất họ đã có thể đối diện với nhau, nói ra những điều mà bấy lâu nay họ giấu trong lòng. Cảm giác im lặng không còn tồn tại, và một hy vọng nhỏ nhoi đã nhen nhóm trong lòng mỗi người.
Chương 9: Những Ký Ức Về Tình Bạn.
Mùa hè đến, và lớp học cuối cùng cũng kết thúc. Các học sinh đều háo hức nghỉ ngơi sau một năm học căng thẳng. Tống Di và Lý Kỳ, mặc dù đã nói chuyện thẳng thắn với nhau, nhưng cảm giác giữa họ vẫn còn chút gì đó không rõ ràng. Tống Di không thể nào hiểu được hết cảm xúc của Lý Kỳ, còn Lý Kỳ lại không biết cách đối diện với chính bản thân mình.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, Tống Di rủ Lý Kỳ đi dạo trong công viên. Cả hai đều cần một không gian để suy nghĩ và thư giãn. Không có sự căng thẳng của lớp học hay những lời đàm tiếu từ bạn bè, chỉ còn lại họ, những cô gái đã gắn bó với nhau từ thuở bé.
Dù đi cùng nhau nhưng không khí giữa họ vẫn có chút ngượng ngùng. Tống Di nhận ra sự thay đổi trong Lý Kỳ, sự im lặng và những lần tránh ánh mắt của cô. Đôi khi, cô cảm thấy như mình đang nói một điều gì đó sai, nhưng lại không biết phải làm sao để sửa chữa.
“Lý Kỳ,” Tống Di nói khi cả hai ngồi trên băng ghế, nhìn về phía hồ nước, “Cậu biết không, tớ nhớ những ngày chúng ta còn nhỏ. Những ngày mà cậu luôn là người cùng tớ đùa giỡn, chẳng cần phải lo lắng gì hết.”
Lý Kỳ cúi đầu, ánh mắt không nhìn vào Tống Di. “Tớ cũng nhớ những ngày đó. Khi đó, mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều. Tớ không phải nghĩ nhiều như bây giờ.”
“Tại sao phải nghĩ nhiều chứ?” Tống Di cất giọng, có chút nghẹn ngào. “Cậu vẫn là Lý Kỳ mà tao yêu quý, chỉ là… có một chút thay đổi thôi. Đừng để những cảm xúc này làm mày xa cách tớ.”
Lý Kỳ im lặng, đôi mắt long lanh đầy nước. Cô không biết làm sao để đối diện với cảm xúc của mình, không biết phải nói thế nào để bày tỏ với Tống Di. Cô chỉ biết rằng, mỗi lần nhìn thấy Tống Di, trái tim lại đập loạn nhịp, và điều đó khiến cô không thể nào hiểu được mình đang cảm thấy gì.
Tống Di, nhận thấy sự im lặng của bạn mình, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lý Kỳ. “Nếu cậu cảm thấy mệt mỏi, tớ sẽ luôn ở đây. Đừng nghĩ rằng cậu phải một mình, Lý Kỳ.”
Lý Kỳ cảm thấy trái tim mình ấm lên. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Tống Di. Cô muốn khóc, nhưng lại sợ rằng nếu khóc, sẽ làm cho mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Cô muốn tìm cách nói ra tất cả những gì đang chôn giấu trong lòng, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
“Tống Di… tớ không biết phải làm gì bây giờ,” Lý Kỳ thì thầm, giọng run run. “Tớ không muốn làm cậu buồn. Nhưng tớ cũng không muốn tiếp tục giấu cảm xúc này.”
Tống Di nhìn Lý Kỳ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, như một cách an ủi. “Không sao đâu, cậu không cần phải lo lắng. Dù có chuyện gì xảy ra, tao sẽ luôn là bạn của cậu. Và không có gì có thể thay đổi điều đó.”
Lý Kỳ khẽ gật đầu, cảm nhận được một chút yên bình trong lòng. Nhưng trái tim cô vẫn rối bời. Cô cảm thấy mình bị cuốn vào một vòng luẩn quẩn không lối thoát, khi mà những cảm xúc ấy cứ chồng chéo lên nhau.
Khi cả hai đứng dậy để tiếp tục đi dạo, Tống Di nắm tay Lý Kỳ và kéo cô đi về phía khu vườn hoa. “Đi thôi, hôm nay mình sẽ không nghĩ về bất cứ điều gì nữa. Chỉ cần cậu và tớ, và những ngày hè này.”
Lý Kỳ cười nhẹ, dù trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. Nhưng ít nhất, lúc này cô biết rằng cô không đơn độc. Tống Di vẫn luôn ở đó, bên cạnh cô.
Trong khi những câu hỏi về cảm xúc của mình vẫn còn đọng lại trong lòng, ít nhất, Lý Kỳ biết rằng tình bạn giữa cô và Tống Di sẽ luôn là điều vững chắc nhất. Và dù cho mọi thứ có thay đổi, cô vẫn có Tống Di để làm điểm tựa.
Chương 10: Những Con Đường Riêng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, Tống Di và Lý Kỳ đã ra trường và bắt đầu bước vào cuộc sống trưởng thành. Hai người đều có những con đường riêng biệt, nhưng bất cứ khi nào nhìn lại, họ vẫn nhớ về những ngày tháng cùng nhau lớn lên, những khoảnh khắc không thể nào quên.
Tống Di, với vẻ ngoài cuốn hút và thân hình chuẩn, đã quyết định theo đuổi nghề người mẫu. Cô không chỉ là người mẫu ảnh, mà còn tham gia các sự kiện lớn, được mời tham gia nhiều show thời trang. Cô dần trở thành một cái tên nổi bật trong ngành, và dù cuộc sống bận rộn, Tống Di vẫn luôn dành thời gian cho Lý Kỳ.
Lý Kỳ thì chọn một con đường hoàn toàn khác. Cô trở thành một streamer, phát sóng trực tiếp các trò chơi và các hoạt động khác mà cô yêu thích. Ban đầu, Lý Kỳ gặp phải rất nhiều khó khăn. Cô không có nhiều người theo dõi, và những lần livestream đôi khi vấp phải sự chỉ trích và chế giễu từ cộng đồng mạng. Nhưng Lý Kỳ không bỏ cuộc. Cô chăm chỉ, kiên nhẫn, và dần dần thu hút được một lượng fan hâm mộ trung thành. Họ yêu thích cô không chỉ vì sự dễ thương, mà còn vì tính cách chân thật và sự nỗ lực không ngừng.
Một năm sau, Lý Kỳ đã trở thành một streamer nổi tiếng, tham gia các giải đấu game và các sự kiện trực tuyến. Cô nhận được nhiều lời mời tham dự các tuần lễ game lớn, nơi mà hàng nghìn người hâm mộ tụ tập để gặp mặt các thần tượng của mình.
Ngày hôm đó, Lý Kỳ tham gia một sự kiện game lớn ở thành phố. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ cho đến khi cô bước ra ngoài khu vực sự kiện. Ngay lập tức, một đám đông fan hâm mộ bao vây xung quanh cô, chào đón và xin chụp ảnh. Lý Kỳ cảm thấy choáng ngợp, những tiếng hò reo, những chiếc điện thoại được giơ lên để chụp ảnh khiến cô không thể thở nổi.
Trong đám đông ấy, có một người đặc biệt mà Lý Kỳ tìm kiếm đó là Tống Di. Từ khi Lý Kỳ bắt đầu nổi tiếng, Tống Di luôn là người ở bên cạnh cô, động viên và chia sẻ những giây phút khó khăn. Lý Kỳ nhìn quanh, tìm kiếm bạn mình trong đám đông náo nhiệt ấy. Cuối cùng, cô thấy Tống Di, đứng yên lặng một góc, chỉ mỉm cười nhìn cô. Tống Di vẫn là người duy nhất khiến Lý Kỳ cảm thấy bình yên giữa bao la thế giới bên ngoài.
Khi cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông fan hâm mộ, Lý Kỳ chạy đến bên Tống Di, hơi thở hổn hển. Cậu đến đây từ bao giờ vậy?" cô hỏi, mắt sáng lên.
Tống Di mỉm cười dịu dàng. "Tớ đến từ lúc cậu bước ra. Tớ biết là cậu sẽ thành công mà." Cô vỗ vai Lý Kỳ, rồi cười trêu: "Mà cậu nổi tiếng rồi, đừng quên người bạn cũ của cậu đấy nhé!"
Lý Kỳ cảm thấy lòng mình ấm lên. Cô nhìn vào mắt Tống Di, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mọi lo lắng, căng thẳng như tan biến hết. Mặc dù cô đã có rất nhiều fan hâm mộ, nhưng người bạn duy nhất mà cô cần và luôn tin tưởng vẫn là Tống Di.
“Cảm ơn cậu, Tống Di,” Lý Kỳ nói, ánh mắt chân thành. “Cậu luôn là người duy nhất không thay đổi, dù mọi thứ có thay đổi thế nào.”
Tống Di nhún vai. “Cậu là bạn tớ, Lý Kỳ. Tớ sẽ luôn ở đây, dù cho mày có trở thành người nổi tiếng như thế nào.”
Dù ở hai con đường khác nhau, nhưng Tống Di và Lý Kỳ vẫn gắn bó như những người bạn thân thiết, không bao giờ rời xa. Họ tiếp tục chia sẻ với nhau những niềm vui, những khó khăn trong công việc và cuộc sống. Từ những ngày còn nhỏ cho đến khi trưởng thành, tình bạn của họ không bao giờ phai nhạt.
Và dù Lý Kỳ có bao nhiêu fan, cô vẫn chỉ có một người bạn thật sự mà cô cần là Tống Di.
Chương 11: Những Điều Chưa Nói.
Một buổi sáng mùa thu, Tống Di thức dậy sớm như thường lệ, chuẩn bị cho buổi chụp hình vào ngày hôm đó. Cô mở cửa sổ, ánh sáng ban mai nhẹ nhàng chiếu vào phòng, tạo nên một không gian ấm áp. Dù công việc bận rộn, nhưng Tống Di luôn dành thời gian cho những điều giản dị như thế này, những khoảnh khắc bình yên mà cô tìm thấy sau những giờ phút căng thẳng trên sàn diễn.
Đã một thời gian dài, Tống Di và Lý Kỳ không gặp nhau nhiều như trước. Dù cả hai đều rất bận rộn với công việc riêng, nhưng khi nhớ lại những ngày tháng bên nhau, Tống Di cảm thấy có chút hụt hẫng. Cô biết, mọi thứ đã thay đổi, và bản thân cũng không còn là cô gái trẻ con nữa. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn luôn giữ một nơi đặc biệt dành cho Lý Kỳ.
Trong khi Tống Di chuẩn bị trang điểm, điện thoại của cô bất ngờ rung lên. Cô nhìn vào màn hình, là một tin nhắn từ Lý Kỳ.
Lý Kỳ: “Cậu đang làm gì thế? Mấy hôm nay cậu bận gì mà không liên lạc?”
Tống Di mỉm cười, cảm giác ấm áp lại tràn ngập trong lòng cô. Cô gõ lại tin nhắn.
Tống Di: “Đang chuẩn bị cho buổi chụp hình thôi. Công việc mệt thật, nhưng vẫn ổn. Còn cậu thì sao? Mấy hôm nay chắc bận lắm nhỉ?”
Lý Kỳ đáp lại nhanh chóng.
Lý Kỳ: “Ừ, hơi mệt vì phải tham gia một vài sự kiện lớn. Nhưng cũng vui vì có nhiều fan. Nói thật, tớ cũng nhớ cậu lắm, Tống Di à.”
Tống Di đọc xong, nở nụ cười nhẹ. Đối với cô, Lý Kỳ vẫn luôn là người bạn quan trọng nhất, dù cho có bao nhiêu sự thay đổi trong cuộc sống của cả hai. Cô quyết định gọi điện thoại cho Lý Kỳ.
"Hello?" Giọng Lý Kỳ vang lên qua điện thoại, hơi thở gấp gáp.
"Đang làm gì vậy?" Tống Di hỏi, nhẹ nhàng.
"Chỉ đang nghỉ ngơi thôi. Mà cậu thì sao? Công việc bận lắm hả?" Lý Kỳ trả lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có chút gì đó ngập ngừng, như thể đang giấu đi điều gì đó.
Tống Di nghe ra điều gì đó khác lạ trong giọng nói của Lý Kỳ. Cô thở dài, tựa vào thành ghế và trả lời: "Ừ, công việc thì bận nhưng không đến nỗi không có thời gian. Chỉ là… mấy hôm nay tớ cảm thấy hơi lạ lạ thôi. Cậu thì sao? Lý Kỳ, có chuyện gì xảy ra à?"
Lý Kỳ im lặng một lúc, như thể đang suy nghĩ, rồi trả lời với giọng khẽ: "Tớ… đã nghĩ rất nhiều về cậu..Tống Di."
Tống Di nheo mắt, cảm giác như trái tim mình nhói lên một chút. Cô không thể hiểu được cảm xúc của mình lúc này là gì, nhưng cảm giác này giống như là một sự thay đổi trong mối quan hệ giữa hai người.
"Ý câui là sao?" Tống Di nhẹ nhàng hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Lý Kỳ im lặng, trước khi thở dài một hơi. "Tớ cảm thấy… cảm xúc của tao đối với mày có thể không chỉ là tình bạn nữa."
Tống Di sững sờ, tim cô đập nhanh hơn. Lý Kỳ đã nói ra những lời mà cô không ngờ tới. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết phải nói gì. Cảm xúc trong lòng cô trở nên hỗn loạn, như thể những điều chưa được nói bấy lâu nay bỗng chốc tuôn trào.
Lý Kỳ tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. "Tớ không biết phải làm sao với những cảm xúc này. Nó làm tớ bối rối và không hiểu nữa."
Tống Di hít một hơi thật sâu, cảm giác như có một sức nặng trong lòng mình. Cô không biết phải trả lời thế nào, vì cô cũng cảm nhận được điều gì đó đặc biệt đối với Lý Kỳ, nhưng có lẽ cô vẫn chưa sẵn sàng để đối diện với cảm xúc đó.
"Tao không biết nữa, Lý Kỳ," Tống Di nói, giọng dịu dàng nhưng cũng đầy do dự. "Tớ cũng không hiểu cảm xúc của mình lúc này là gì. Nhưng có một điều tớ chắc chắn… là cậu vẫn là người bạn quan trọng nhất đối với tớ."
Lý Kỳ im lặng, không nói gì thêm. Cả hai đều biết rằng giữa họ có một sự thay đổi trong mối quan hệ này, nhưng liệu đó có phải là điều tốt hay không, thì cả hai đều chưa thể xác định.
Một khoảng im lặng kéo dài, nhưng cuối cùng, Tống Di lên tiếng: "Cậu muốn gặp nhau không? Mình có thể cùng đi đâu đó, nói chuyện một chút."
Lý Kỳ cười nhẹ, giọng nói ấm áp hơn một chút. "Ừ, mình đi nhé. Tớ cũng rất muốn gặp cậu."
Và thế là, một cuộc gặp gỡ nữa giữa Tống Di và Lý Kỳ đã được lên kế hoạch. Dù cho những cảm xúc lẫn lộn đang vây quanh họ, nhưng tình bạn lâu năm của họ vẫn là điểm tựa vững vàng, và có lẽ, đó là điều quan trọng nhất mà cả hai cần lúc này.
Chương 12: Cảm Giác Phức Tạp.
Cuộc sống của Lý Kỳ dần đi vào một quỹ đạo mới. Công việc là một streamer đã mang lại cho cô sự nổi tiếng và tình cảm từ một lượng fan không nhỏ. Một trong những người chơi chung với Lý Kỳ trong những buổi live stream gần đây là Minh Quân, một streamer nam vui tính và luôn biết cách khiến Lý Kỳ cười. Anh ta có cá tính hài hước và cách tương tác với fan rất đặc biệt, khiến mỗi buổi stream trở nên sôi động, vui vẻ. Hơn thế nữa, Minh Quân luôn thể hiện sự quan tâm đặc biệt đến Lý Kỳ, làm cho cô cảm thấy được yêu mến và chăm sóc.
Các fan của Lý Kỳ nhanh chóng nhận ra sự thân thiết giữa cô và Minh Quân, và không ít người bắt đầu "ship" hai người, mong muốn họ có thể thành một cặp đôi. Lý Kỳ tuy vẫn cảm thấy vui vẻ khi chơi chung với Minh Quân, nhưng đôi khi trong lòng cô lại có cảm giác mơ hồ, một sự không thoải mái mà cô không thể giải thích nổi.
Tống Di, dù công việc bận rộn, nhưng mỗi khi có thời gian rảnh, cô lại vào xem các buổi live stream của Lý Kỳ. Cô vẫn luôn quan tâm đến Lý Kỳ, dù cho sự thân thiết giữa Lý Kỳ và Minh Quân có làm cô cảm thấy bất an. Dù vậy, Tống Di không thể làm ngơ, vì trong lòng cô, Lý Kỳ vẫn là người quan trọng nhất.
Một hôm, khi Tống Di vào xem một buổi stream của Lý Kỳ, cô nhận thấy Lý Kỳ và Minh Quân lại đang trò chuyện vui vẻ. Hai người cười đùa thoải mái, tương tác với fan rất ăn ý, khiến không ít người bình luận rằng họ rất "đẹp đôi". Tống Di cảm thấy có chút không vui, nhưng cô chỉ có thể ngồi im lặng, dõi theo từ xa.
Tống Di quyết định nhắn một tin nhắn cho Lý Kỳ, hỏi thăm xem cô có khỏe không, nhưng thay vì nhận được một câu trả lời như mọi khi, Lý Kỳ chỉ trả lời một cách qua loa:
Lý Kỳ: "Ừ, khỏe. Đang bận thôi."
Tống Di đọc xong tin nhắn, cảm giác một sự hụt hẫng nhẹ. Cô biết rằng Lý Kỳ đang bận rộn với công việc, nhưng những lời đáp lại như vậy khiến Tống Di cảm thấy như mình đang bị gạt sang một bên. Cô tự hỏi, có phải Lý Kỳ đã thay đổi không? Có phải tình bạn của họ không còn như trước nữa?
Lý Kỳ cảm nhận được sự lạnh lùng trong những câu trả lời của mình, nhưng cô không biết làm thế nào để giải thích. Cảm giác giữa cô và Tống Di đang dần thay đổi, và sự xuất hiện của Minh Quân càng làm cô cảm thấy khó xử hơn. Lý Kỳ không muốn làm Tống Di buồn, nhưng đồng thời cô cũng không thể phủ nhận sự kết nối và vui vẻ mà Minh Quân mang đến cho cô.
Tống Di, sau khi đọc xong tin nhắn và nhìn lại màn hình, không thể không cảm thấy có một khoảng cách vô hình giữa cô và Lý Kỳ. Cô lại nhớ về những ngày tháng xưa cũ, khi họ cùng nhau chia sẻ mọi thứ, không có bất kỳ điều gì phải giấu diếm. Nhưng giờ đây, có lẽ mọi thứ đã thay đổi. Tống Di không biết liệu mình có thể chấp nhận sự thay đổi này hay không.
Một tuần trôi qua, và Tống Di vẫn chưa tìm được cách giải quyết cảm xúc của mình. Cô quyết định lên kế hoạch gặp Lý Kỳ, để trực tiếp nói chuyện với cô, và xem xem liệu họ có thể tìm lại được mối quan hệ như xưa hay không. Tống Di biết, dù có khó khăn thế nào, tình bạn giữa cô và Lý Kỳ là điều đáng quý nhất, và cô không muốn mất đi điều đó.
Nhưng liệu khi đối diện với nhau, Lý Kỳ và Tống Di có thể giải tỏa được những cảm xúc đang kìm nén trong lòng, hay sẽ lại chìm vào im lặng như những ngày qua? Câu trả lời vẫn chưa thể tìm ra, nhưng ít nhất, cả hai đều biết rằng tình bạn của họ đang đứng trước một ngã rẽ lớn.
Chương 13: Khoảng Cách Dần Tạo Thành.
Thời gian trôi qua, Lý Kỳ và Tống Di dần trở nên xa cách. Những cuộc trò chuyện giữa họ không còn như xưa, khi mà mỗi câu hỏi của Tống Di đều nhận lại những câu trả lời lạnh lùng và vội vã từ Lý Kỳ. Dù Tống Di vẫn cố gắng hỏi han, nhưng Lý Kỳ đã bắt đầu dành phần lớn thời gian và sự quan tâm của mình cho Minh Quân.
Minh Quân, với tính cách vui vẻ, hài hước và không bao giờ thiếu những trò đùa, đã dần dần chiếm lĩnh không gian trong cuộc sống của Lý Kỳ. Họ trở nên thân thiết hơn, không chỉ qua những buổi live stream mà còn trong các cuộc trò chuyện ngoài đời thực. Mỗi lần Lý Kỳ và Minh Quân kết thúc một buổi stream, họ lại cùng nhau đi ăn, chia sẻ những câu chuyện và tiếng cười.
Tống Di, mỗi khi biết được Lý Kỳ và Minh Quân đi ăn cùng nhau, lòng cô lại cảm thấy nặng trĩu. Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi mà cô và Lý Kỳ cũng cùng nhau đi ăn, cười nói vui vẻ, không có bất kỳ rào cản nào giữa họ. Nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy như mình đang dần bị loại bỏ khỏi cuộc sống của Lý Kỳ.
Tống Di không muốn làm phiền Lý Kỳ, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Kỳ và Minh Quân vui vẻ bên nhau, cô không thể không cảm thấy hụt hẫng. Dù không nói ra, nhưng trong lòng cô vẫn luôn muốn được gần gũi với Lý Kỳ như trước. Những lúc ấy, Tống Di tự hỏi, liệu Lý Kỳ có còn coi cô là người bạn thân thiết nhất không?
Lý Kỳ cũng bắt đầu nhận thấy sự thay đổi trong mình. Những lần đi ăn với Minh Quân, cô cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Minh Quân luôn biết cách làm cho cô cười, giúp cô xua tan mọi căng thẳng sau những giờ live stream mệt mỏi. Anh ta cũng luôn quan tâm đến cô, khiến Lý Kỳ cảm thấy mình được chở che, được yêu quý. Tuy nhiên, những lúc như vậy, trong lòng Lý Kỳ lại có một chút gì đó lạ lẫm. Cô không thể phủ nhận rằng cô đang cảm thấy có sự gắn kết với Minh Quân, nhưng cùng lúc đó, cô cũng không thể quên được Tống Di.
Mỗi lần nhìn thấy những tin nhắn qua loa từ Tống Di, Lý Kỳ lại cảm thấy áy náy. Cô biết mình không nên đối xử với Tống Di như vậy, nhưng lại không thể tìm cách quay lại như xưa. Cảm giác giữa cô và Tống Di đã thay đổi, và dường như không thể trở về như trước nữa.
Tống Di không thể chấp nhận sự thay đổi này mãi, và một ngày nọ, cô quyết định sẽ gặp Lý Kỳ. Cô muốn tìm ra lý do tại sao Lý Kỳ lại xa cách mình, muốn nói với cô rằng tình bạn của họ vẫn quan trọng như thế nào, dù cho có những thay đổi trong cuộc sống.
Cô lên kế hoạch mời Lý Kỳ đi uống cà phê, một buổi gặp mặt riêng, để có thể nói ra những suy nghĩ và cảm xúc mà bấy lâu nay cô đã kìm nén. Nhưng cô không biết rằng, lần gặp mặt này sẽ là một bước ngoặt lớn trong mối quan hệ giữa cô và Lý Kỳ, sẽ có những câu hỏi chưa lời đáp và những cảm xúc còn dang dở.
Chương 14: Tái Ngộ và Lời Tỏ Tình.
Thời gian trôi qua, Lý Kỳ càng nhận ra rằng cuộc sống thiếu vắng Tống Di không giống như những gì cô nghĩ. Dù bề ngoài cô vẫn ổn, vẫn cười đùa với Minh Quân và bạn bè, nhưng có một phần trong lòng cô luôn cảm thấy trống vắng mỗi khi nghĩ đến Tống Di. Cảm giác ấy đã dần dâng lên, như một cơn sóng nhẹ nhàng cuốn đi tất cả những vui buồn khác. Tống Di là một phần quan trọng trong cuộc sống của cô, là người bạn đầu tiên và duy nhất mà cô có thể chia sẻ tất cả những điều nhỏ nhặt nhất.
Một ngày nọ, Lý Kỳ không kiềm chế được nữa. Cô mở điện thoại và nhắn tin cho Tống Di.
"Di à, lâu rồi không nói chuyện, nhớ cậu quá."
Tống Di nhận được tin nhắn, trái tim như nhảy lên trong lồng ngực. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu. Sau một khoảng thời gian dài im lặng, cuối cùng Lý Kỳ đã nhớ đến cô. Lý Kỳ đã bắt đầu lại như xưa, và điều đó khiến Tống Di vui mừng khôn xiết.
"Mình cũng nhớ cậu lắm. Sao lại im lặng lâu thế?" Tống Di đáp lại, lòng vui sướng lắm.
Họ lại trò chuyện suốt cả buổi chiều, như thể thời gian chưa từng chia cắt họ. Lý Kỳ dần dần quay lại cuộc sống của Tống Di, nhưng trong lòng Tống Di, vẫn có những điều chưa thể giải quyết. Những lúc cô xem live stream của Lý Kỳ, cô cảm thấy một thứ cảm giác khó chịu mà cô không thể diễn tả được. Minh Quân, người bạn thường xuyên xuất hiện bên cạnh Lý Kỳ, không phải là người mà Tống Di có thể chấp nhận một cách dễ dàng. Sự vui vẻ giữa họ khiến Tống Di cảm thấy lạ lẫm, như một điều gì đó không thuộc về cô nữa.
Cô không thể tiếp tục giấu giếm cảm xúc của mình nữa. Cảm giác này đã tồn tại quá lâu rồi, và bây giờ là lúc cô phải đối mặt với nó. Một buổi tối, khi họ trò chuyện qua điện thoại, Tống Di bỗng im lặng trong giây lát. Cô không thể chần chừ thêm nữa, khi mà trong lòng mình có quá nhiều điều muốn nói.
"Kỳ à, mình muốn nói với cậu một điều..." Tống Di bắt đầu, giọng có phần nghẹn ngào.
Lý Kỳ cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng nói của Tống Di. Cô im lặng, chờ đợi.
"Mình... mình thích cậu. Mình đã thích cậu từ rất lâu rồi. Nhưng chỉ là, mình không biết phải nói sao. Cảm xúc này khó quá." Tống Di thở dài, lòng nặng trĩu.
Lý Kỳ không thể tin được vào những gì mình vừa nghe. Cô đã luôn nghĩ rằng tình cảm của mình dành cho Tống Di là tình bạn thuần khiết, không hề có sự phức tạp nào. Nhưng giờ đây, tất cả những cảm xúc đã trào lên. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
"Mình cũng... mình cũng thích cậu." Lý Kỳ bất ngờ trả lời, giọng nói hơi run rẩy.
Tống Di cảm thấy như một luồng điện chạy qua cơ thể, cảm giác vui sướng và bất ngờ cùng lúc tràn ngập trong tim. Cô không thể tin được rằng những lời mà cô khao khát nghe bấy lâu nay lại chính thức trở thành hiện thực.
"Thật sao? Cậu không đùa chứ?" Tống Di hỏi lại, giọng đầy hy vọng.
"Không đùa đâu. Mình cũng đang cảm thấy rất lạ, nhưng... mình thích cậu, Tống Di." Lý Kỳ nói, lần này đã chắc chắn hơn, không còn sự bối rối.
Và rồi, trong đêm yên tĩnh đó, họ chính thức thừa nhận tình cảm dành cho nhau. Một tình yêu giản dị nhưng chân thành, không còn những ngăn cách hay lo sợ. Mọi thứ như một khởi đầu mới, một sự mở ra của những cảm xúc mà họ đã giấu kín trong lòng bao lâu nay.
Tối hôm đó, khi màn đêm đã buông xuống, hai người đã tìm thấy nhau không chỉ là những người bạn thân thiết, mà còn là những người yêu thương thật sự. Tình yêu của họ, dù đơn giản nhưng lại đầy sức mạnh, đủ để xóa tan đi mọi lo lắng, đủ để tạo nên những giấc mơ hạnh phúc.
Lý Kỳ và Tống Di, dù có bao nhiêu khó khăn hay thử thách phía trước, họ đã tìm thấy nhau và quyết định sẽ cùng nhau bước tiếp trên con đường này.
Chương 15: Cuộc Thử Thách Của Tình Yêu.
Tình yêu của Tống Di và Lý Kỳ dù ngọt ngào nhưng không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Sau khi thừa nhận tình cảm với nhau, họ cảm thấy mình cần phải đối mặt với một thử thách lớn hơn: thông báo với gia đình.
Lý Kỳ là người đầu tiên đưa ra quyết định. Dù cô biết bố mẹ mình có thể sẽ lo lắng, nhưng tình cảm này không thể giấu mãi. Cô cùng Tống Di đã lên kế hoạch gặp bố mẹ mình để chia sẻ về mối quan hệ đặc biệt này.
Khi bố mẹ Lý Kỳ nghe xong, có một sự im lặng dài. Bố của Lý Kỳ là người đầu tiên lên tiếng, gương mặt anh tuấn của ông lúc này hiện lên vẻ nghiêm nghị. "Con biết không, Kỳ, thế giới này không phải lúc nào cũng dễ dàng chấp nhận mọi thứ. Con không thể tùy tiện quyết định chuyện này. Điều đó không dễ dàng như con nghĩ." Ông nói, giọng pha lẫn lo âu.
Lý Kỳ không ngừng thuyết phục: "Con yêu Tống Di, bố mẹ, con biết điều này có thể khiến mọi người bất ngờ, nhưng con xin bố mẹ hiểu cho con."
Mẹ của Lý Kỳ ngồi im lặng, đôi mắt dịu dàng nhìn con gái mình. Một lúc lâu sau, bà lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Mẹ không đồng ý ngay lập tức, nhưng mẹ yêu con, và mẹ sẽ luôn ủng hộ con, miễn là con cảm thấy hạnh phúc."
Lý Kỳ nhẹ nhõm, cảm giác lo lắng trong cô dường như tan biến. Cô biết rằng tình yêu của cô sẽ được gia đình chấp nhận, dù có chút khó khăn ban đầu.
Với Tống Di, mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Khi Tống Di và Lý Kỳ thông báo cho gia đình mình, mẹ Tống Di là người đầu tiên hỏi: "Con thật sự chắc chắn không? Hai con nghĩ kỹ chưa? Đây không phải là chuyện đùa."
Tống Di và Lý Kỳ đều gật đầu, tâm sự với mẹ rằng họ đã suy nghĩ kỹ càng. Mẹ Tống Di suy tư một lúc rồi thở dài: "Mẹ hiểu cảm xúc của con, và nếu con hạnh phúc, mẹ sẽ chấp nhận."
Nhưng bố Tống Di lại không nghĩ như vậy. Ông giận dữ, khuôn mặt biến sắc. "Con gái tôi mà lại đi yêu một cô gái? Không thể được! Tôi không thể chấp nhận chuyện này!" Bố Tống Di đã lên cơn đau tim vì quá căng thẳng và phải nhập viện ngay lập tức.
Mọi người trong gia đình lo lắng không yên, bác sĩ nói ông cần nghỉ ngơi, và Tống Di chẳng thể ngừng lo lắng. Cô rơi vào trạng thái rối bời, không biết phải làm gì để thuyết phục cha. Thực sự cô không muốn mất đi tình yêu của mình, nhưng lại không thể chịu nổi việc thấy cha mình đau đớn đến vậy.
Một buổi tối, trong phòng bệnh của cha, Tống Di cuối cùng đã có một quyết định dứt khoát. Cô quỳ xuống trước cha mình, tay ôm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của ông.
"Cha, nếu cha không đồng ý với chuyện của con, con sẽ không thể tiếp tục sống như vậy nữa. Con không thể sống thiếu Lý Kỳ. Nếu cha không thể hiểu, con sẽ tự giải thoát cho chính mình."
Lời nói của Tống Di khiến mọi người trong phòng kinh ngạc. Họ không thể tưởng tượng được rằng cô lại đưa ra lời đe dọa như vậy. Mẹ Tống Di khóc nấc lên, cầu xin Tống Di đừng làm như vậy, nhưng Tống Di vẫn kiên quyết.
Bố Tống Di nhìn cô, mắt đẫm lệ. Cảm nhận được tình yêu của con gái mình, ông đã thấy rằng đây không phải là một quyết định dễ dàng, và ông không thể để con gái mình đi đến quyết định tuyệt vọng như vậy.
"Được rồi, con gái. Cha... cha đồng ý."
Ông thở dài, và lần đầu tiên trong đời, ông chấp nhận điều mà ông không thể tưởng tượng được trước đây.
Tống Di cảm thấy như một khối nặng trong lòng mình vừa được gỡ bỏ. Cô ôm chầm lấy cha, nước mắt rơi xuống. Cuối cùng, cô đã đạt được điều mình mong muốn: sự đồng ý của gia đình. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất bây giờ cô đã có gia đình ủng hộ và tình yêu của mình.
Lý Kỳ và Tống Di đã cùng nhau vượt qua thử thách này, và tình yêu của họ, dù gặp khó khăn, vẫn sẽ bền vững như một lời cam kết đã được thề ước.
Chương 16: Cùng Nhau Đối Mặt.
Sau khi gia đình Tống Di và Lý Kỳ chấp nhận tình cảm của họ, cả hai quyết định thông báo mối quan hệ của mình cho mọi người, đặc biệt là trên mạng xã hội, nơi mà cả hai có một lượng người theo dõi lớn. Họ không muốn giấu diếm nữa và mong muốn được sống thật với cảm xúc của mình.
Lý Kỳ là người đầu tiên công khai chuyện tình cảm này trên livestream. Cô ngồi trước màn hình, vẻ mặt u sầu, đôi mắt mờ đi vì khóc. Cô nói với các fan: "Mình... mình biết các bạn yêu thương mình, nhưng mình phải làm điều này vì hạnh phúc của chính mình. Nếu có ai không thể chấp nhận, mình không biết phải làm sao. Mình chỉ biết rằng mình yêu Tống Di."
Ngay lập tức, hàng ngàn bình luận xuất hiện dưới video livestream. Một số fan hâm mộ thể hiện sự thất vọng, họ không ngừng gửi những lời chỉ trích nặng nề. "Sao lại như thế? Làm sao mà yêu nhau giữa hai người con gái được? Thật không thể chấp nhận!"
Một vài fan khác thì trái lại, họ cảm thấy đồng cảm với Lý Kỳ. "Chị Kỳ đừng buồn, tụi em sẽ mãi ở bên chị, yêu thương chị như trước." Một số fan hâm mộ vẫn tỏ ra ủng hộ và muốn Lý Kỳ đừng để tâm đến những lời nói xấu.
Tuy nhiên, trong lúc mọi thứ có vẻ khó khăn, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Minh Quân, người đồng nghiệp thân thiết của Lý Kỳ, ngay lập tức vào livestream để bảo vệ cô. "Các bạn có quyền bày tỏ ý kiến, nhưng xin đừng xúc phạm những người khác. Lý Kỳ là người đáng yêu và xứng đáng có được tình yêu của mình. Đừng để những lời toxic ảnh hưởng đến cô ấy." Minh Quân đã trở thành tấm chắn bảo vệ cho Lý Kỳ, khiến những lời chỉ trích bớt đi phần nào.
Phía Tống Di, mọi chuyện cũng không dễ dàng hơn. Khi cô công khai chuyện tình cảm, có rất nhiều người lên tiếng phản đối và chỉ trích. Những bình luận ác ý đổ về cô như mưa. Nhưng thay vì để điều đó đánh bại mình, Tống Di quyết định làm một điều mà không phải ai cũng đủ dũng cảm: cô mở một cuộc họp báo, nói ra hết nỗi lòng mình.
Khi Tống Di đứng trước ống kính, ánh mắt cô vẫn không giấu được sự mệt mỏi và đau đớn. Cô nói: "Tôi hiểu rằng có những người không thể chấp nhận tình yêu này. Nhưng tôi yêu Lý Kỳ, và tôi tin vào tình yêu của mình. Tôi không làm điều gì sai trái cả. Chỉ vì tôi là người con gái yêu một người con gái khác, thì tôi phải giấu giếm tình cảm của mình sao? Tôi chỉ mong các bạn hiểu rằng, tình yêu là quyền của mỗi người."
Lời nói của Tống Di khiến không ít người trong khán phòng cảm thấy xúc động. Họ thấy cô không phải là một người ích kỷ, mà chỉ là một người yêu chân thành. Sau cuộc họp báo, những lời chỉ trích đối với Tống Di đã giảm đi rất nhiều, và thay vào đó là sự thương cảm từ những người hiểu chuyện.
Tình hình dần trở nên tốt đẹp hơn, dù vẫn còn một số lời lẽ cay độc, nhưng tình yêu giữa Tống Di và Lý Kỳ không còn bị sự phản đối của dư luận làm tổn thương nhiều nữa. Cả hai cùng nhau đứng vững, đối mặt với những thử thách mà không gì có thể chia cắt được.
Chương 17: Một Cuốn Sách, Một Tình Yêu
Khi mọi chuyện dần lắng xuống, và tình yêu giữa Tống Di và Lý Kỳ đã dần được chấp nhận, cả hai quyết định cùng nhau sáng tác một cuốn sách. Cuốn sách không chỉ là câu chuyện về tình yêu của họ, mà còn là hành trình hai người đã vượt qua những thử thách, đối mặt với những khó khăn, và cuối cùng chiến thắng tất cả để được ở bên nhau.
Cuốn sách được phát hành và ngay lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo người hâm mộ. Các fan hâm mộ của Tống Di và Lý Kỳ không khỏi ngạc nhiên trước sự chân thành và mộc mạc trong cuốn sách. Họ chưa từng nghĩ rằng hai cô gái này sẽ có thể viết ra một câu chuyện tình yêu đẹp như vậy. Các fan không chỉ yêu thích, mà còn càng thêm ngưỡng mộ sự dũng cảm và tình cảm chân thành mà họ dành cho nhau.
Cuốn sách nhanh chóng trở thành một hiện tượng, những fan hâm mộ không ngừng chia sẻ và thảo luận về câu chuyện của Tống Di và Lý Kỳ. Tình yêu của họ đã truyền cảm hứng cho nhiều người, và cuốn sách đã giúp họ nhận ra rằng, tình yêu không phân biệt giới tính, không phân biệt hoàn cảnh, chỉ cần là tình yêu chân thành thì sẽ luôn được tôn trọng.
Tuy nhiên, dù nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ, vẫn không thiếu những người toxic lên tiếng chỉ trích. Họ cho rằng tình yêu của hai cô gái là một điều không thể chấp nhận, một điều sai trái. Những lời chỉ trích lại nhanh chóng bị các fan của Lý Kỳ "toxic ngược" lại. Các fan bảo vệ thần tượng của mình bằng những bình luận mạnh mẽ, phản bác lại tất cả những kẻ đả kích. Lý Kỳ cũng tham gia vào các cuộc đối thoại, trả lời lại những bình luận độc hại bằng một thái độ trưởng thành và dứt khoát, không để cho những lời lẽ đó làm tổn thương mình.
Cuối cùng, trong những trang cuối của cuốn sách, Tống Di và Lý Kỳ đã viết một đoạn lời nhắn gửi đến tất cả mọi người, đặc biệt là những ai đang gặp khó khăn trong việc chấp nhận tình yêu của mình. Đoạn văn như sau:
"Chúng tôi viết cuốn sách này không phải để chứng minh điều gì, mà chỉ đơn giản là để chia sẻ câu chuyện của chính chúng tôi. Một câu chuyện tình yêu không có gì phải xấu hổ hay che giấu. Chúng tôi yêu nhau không vì giới tính, mà vì chúng tôi là những con người yêu thương và cần nhau. Chúng tôi hy vọng rằng, nếu có ai đó đang cảm thấy cô đơn, hoặc chưa đủ dũng cảm để sống thật với chính mình, hãy nhớ rằng, tình yêu là quyền của mỗi người. Chỉ cần bạn thật sự yêu thương, thì sẽ luôn có người hiểu và chấp nhận bạn.
Chúng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những người đã luôn bên cạnh, ủng hộ và yêu thương chúng tôi. Và với những ai còn đang bối rối, xin đừng sợ hãi, đừng trốn tránh. Bạn xứng đáng được yêu, và bạn xứng đáng được hạnh phúc."
Đoạn văn ấy như một lời nhắc nhở, một thông điệp mạnh mẽ gửi đến tất cả những người yêu thương nhau nhưng chưa dám sống thật với chính mình. Và cũng là lời khẳng định rằng, Tống Di và Lý Kỳ không bao giờ hối tiếc về tình yêu của mình.
Chương 18: Biến Cố Không Ngờ.
Mọi chuyện tưởng chừng đã ổn định, và Tống Di cùng Lý Kỳ bắt đầu tận hưởng cuộc sống mới, không còn phải lo lắng về sự phán xét từ người khác. Nhưng cuộc sống không bao giờ dễ dàng như vậy, và một biến cố bất ngờ ập đến khiến mọi thứ thay đổi trong chớp mắt.
Một ngày, khi Tống Di đang chuẩn bị tham gia một sự kiện lớn, cô nhận được một cuộc gọi khẩn từ Lý Kỳ. Giọng Lý Kỳ trong điện thoại có vẻ mệt mỏi và lo lắng, khiến Tống Di lập tức cảm thấy không ổn.
"Lý Kỳ, em sao vậy? Có chuyện gì không?" Tống Di hỏi, giọng lo lắng.
"Chị.. em không biết phải làm sao nữa, một người trong cộng đồng game đang tung tin đồn xấu về em. Họ nói em lợi dụng sự nổi tiếng để làm trò với các fan nam, thậm chí có người còn dám nói em không xứng đáng được yêu bởi vì em là người đồng tính." Lý Kỳ nói trong hơi thở gấp gáp, rõ ràng là bị tổn thương.
Tống Di cảm thấy một nỗi tức giận dâng lên trong lòng. Cô không thể tin được có người lại có thể buông lời như vậy về Lý Kỳ, người mà cô yêu thương hơn tất cả. Nhưng Lý Kỳ lại tỏ ra khá bình tĩnh, dù trong lòng cô chắc chắn rất đau đớn.
"Đừng lo, bé cưng , mọi thứ sẽ ổn thôi. Chị sẽ giúp em giải quyết chuyện này." Tống Di cố gắng trấn an Lý Kỳ.
Ngay sau cuộc trò chuyện đó, Tống Di lập tức lên mạng và thấy hàng loạt bài viết, bình luận tiêu cực chỉ trích Lý Kỳ. Những lời lẽ cay độc không chỉ làm tổn thương Lý Kỳ mà còn khiến các fan của cô cảm thấy hoang mang. Mọi người bắt đầu chia thành hai phe, một bên bảo vệ Lý Kỳ, một bên chỉ trích cô. Một số fan cuồng bắt đầu gửi những lời đe dọa, thậm chí có người đã tìm cách đánh vào những yếu điểm của Lý Kỳ, muốn bôi nhọ cô hoàn toàn.
Tống Di quyết định không thể ngồi yên. Cô không chỉ là người yêu của Lý Kỳ, mà còn là người sẽ luôn bảo vệ cô trong mọi tình huống. Cô nhanh chóng liên lạc với một số luật sư, chuẩn bị đưa ra một tuyên bố công khai để đối phó với sự bôi nhọ này.
Khi Tống Di và Lý Kỳ cùng đối mặt với những thử thách này, mọi chuyện dần trở nên căng thẳng. Lý Kỳ trở nên trầm tư hơn, ít cười và không còn vui vẻ như trước. Những buổi live stream của cô trở nên trống rỗng, thiếu đi sự hứng khởi vốn có.
Một hôm, sau khi Lý Kỳ kết thúc buổi stream, cô ngồi yên lặng trong phòng, mắt nhìn vào màn hình tối đen của chiếc máy tính. Tống Di bước vào, ngồi xuống bên cạnh cô, đặt tay lên vai cô như một lời động viên.
"Lý Kỳ, em đừng nghĩ quá nhiều. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Chúng ta sẽ không để ai làm tổn thương chúng ta." Tống Di nói, mắt cô sáng lên một niềm tin mạnh mẽ.
Lý Kỳ nhìn vào đôi mắt đầy sự kiên cường của Tống Di và cảm nhận được sức mạnh mà cô ấy mang lại. "Chị… chị có tin mọi người sẽ chấp nhận chúng ta không?"
Tống Di mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Lý Kỳ. "Em không cần phải lo lắng. Nếu không ai chấp nhận chúng ta, thì chúng ta sẽ tự tạo ra không gian của riêng mình. Chỉ cần chúng ta luôn ở bên nhau, đó mới là điều quan trọng nhất."
Cả hai ngồi cạnh nhau, đối diện với thế giới bên ngoài đầy khó khăn, nhưng trong lòng họ chỉ có nhau. Biến cố này chỉ là một thử thách nhỏ trong cuộc sống, và họ sẽ cùng nhau vượt qua nó.
Chương 19: Cơn Ác Mộng Bất Ngờ.
Sau khi thông tin về mối quan hệ giữa Lý Kỳ và Tống Di được công khai, áp lực từ dư luận không ngừng gia tăng. Những lời nói cay độc và sự soi mói từ các anti fan ngày càng trở nên nặng nề hơn, khiến Lý Kỳ mệt mỏi vô cùng.
Một ngày nọ, khi Lý Kỳ ra ngoài mua đồ, cô không ngờ gặp phải một anti fan quá khích. Người này lao vào chửi bới và buông những lời lẽ độc địa:
“Đồ giả tạo! Nghĩ mình nổi tiếng thì muốn làm gì cũng được à? Thứ như cô không xứng đáng được yêu mến!”
Trước những lời công kích, Lý Kỳ cố gắng bỏ qua và bước đi, nhưng người đó không buông tha. Trong cơn giận dữ, người này đã tấn công Lý Kỳ, khiến cô ngã xuống đất với nhiều vết thương đau đớn.
Khi cảnh sát đến hiện trường, người anti fan vẫn ngoan cố chỉ trích:
“Tôi làm vậy là vì cô ta quá giả tạo, không xứng đáng với tình yêu của mọi người!”
Cảnh sát lập tức bắt giữ người này, nhưng Lý Kỳ đã phải nhập viện trong tình trạng nghiêm trọng.
Khi nhận được tin, Tống Di tức tốc chạy đến bệnh viện, nước mắt rơi không ngừng. Nhìn thấy Lý Kỳ yếu ớt nằm trên giường bệnh, Tống Di đau đớn ôm lấy tay cô:
“Chị sẽ không để em một mình nữa... Chúng ta sẽ cùng vượt qua tất cả.”
Fan hâm mộ của Lý Kỳ không thể đứng nhìn thần tượng bị tổn thương. Một số người quá khích tìm đến gia đình của kẻ tấn công để đập phá đồ đạc, trong khi một nhóm khác tập trung tại bệnh viện, bảo vệ và chăm sóc Lý Kỳ.
Dù chịu nhiều tổn thương, nhưng tình yêu và sự ủng hộ từ Tống Di cùng cộng đồng fan đã trở thành nguồn sức mạnh lớn lao giúp Lý Kỳ đối mặt với sóng gió. Cô hiểu rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có tình yêu và sự đoàn kết, họ sẽ vượt qua tất cả.
Chương 20: Ánh Sáng Sau Giông Bão.
Sau biến cố nghiêm trọng, Lý Kỳ nằm trong bệnh viện gần hai tuần để phục hồi. Tình trạng sức khỏe dần ổn định, nhưng những vết bầm trên cơ thể và nỗi đau trong lòng vẫn chưa thể xoa dịu.
Tống Di luôn túc trực bên cạnh, không rời Lý Kỳ nửa bước. Cô sắp xếp lại công việc để dành toàn bộ thời gian chăm sóc người mình yêu. Mỗi ngày, Tống Di đều nắm chặt tay Lý Kỳ, thì thầm những lời động viên:
“Em đừng lo, chị sẽ luôn ở đây, dù có chuyện gì xảy ra.”
Dư luận về vụ việc ngày càng lan rộng. Fan hâm mộ của Lý Kỳ và Tống Di đoàn kết bảo vệ họ trước những lời công kích từ anti fan. Nhiều người nổi tiếng và đồng nghiệp của Lý Kỳ lên tiếng ủng hộ cô, khiến làn sóng tiêu cực dần lắng xuống.
Một ngày, khi Tống Di giúp Lý Kỳ ngồi dậy ăn cháo, cô nhẹ nhàng hỏi:
“Em có nghĩ mình nên tạm dừng công việc không? Để chị lo cho em.”
Lý Kỳ mỉm cười yếu ớt, lắc đầu:
“Em không muốn bỏ cuộc. Em muốn tiếp tục làm những gì mình yêu thích, vì bản thân và vì chị.”
Lời nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho Tống Di. Cô quyết định cùng Lý Kỳ đối mặt với mọi thứ. Sau khi Lý Kỳ xuất viện, cả hai tổ chức một buổi livestream chung để gửi lời cảm ơn đến fan hâm mộ đã bảo vệ và yêu thương họ trong thời gian khó khăn.
Trong buổi livestream, Lý Kỳ xúc động chia sẻ:
“Cảm ơn mọi người vì đã ở bên cạnh tôi. Những ngày qua thật sự rất khó khăn, nhưng nhờ tình yêu của các bạn và Tống Di, tôi đã tìm lại được ánh sáng.”
Tống Di nắm lấy tay Lý Kỳ, nhẹ nhàng nói:
“Chúng tôi sẽ không dừng bước. Tình yêu này sẽ tiếp tục mạnh mẽ, dù có bao nhiêu sóng gió.”
Buổi livestream kết thúc với hàng triệu lời chúc phúc từ người hâm mộ. Họ hiểu rằng, tình yêu của Lý Kỳ và Tống Di không chỉ là câu chuyện của hai người, mà còn là niềm cảm hứng cho rất nhiều người về sự kiên cường và niềm tin vào hạnh phúc.
Giông bão dần qua, và một con đường mới đang mở ra trước mắt. Cả hai cùng nắm tay nhau bước tiếp, tự tin hơn bao giờ hết rằng, ánh sáng sau giông bão sẽ luôn rực rỡ nhất.
Chương 21: Lời Thề Cả Đời.
Sau buổi livestream cảm ơn fan hâm mộ, Lý Kỳ và Tống Di quyết định tổ chức một buổi livestream đặc biệt để chia sẻ những suy nghĩ sâu thẳm trong lòng và gửi gắm lời hứa dành cho nhau.
Trong khung cảnh ấm áp, cả hai cùng ngồi cạnh nhau, ánh mắt trao nhau sự yêu thương và tin tưởng. Tống Di nắm lấy tay Lý Kỳ, ánh mắt chân thành nhìn vào camera:
“Chúng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những ai đã yêu thương và ủng hộ chúng tôi. Nhưng hôm nay, tôi muốn nói điều này với Lý Kỳ, và cũng là với tất cả mọi người: Cho dù hiện tại có chuyện gì xảy ra, dù có phải xa nhau, chị vẫn sẽ ghi nhớ từ gương mặt, giọng nói, tính cách của em và chỉ yêu mình em cả đời.”
Lý Kỳ nhìn Tống Di, khóe mắt ướt đẫm, cô thì thầm:
"Em cũng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
Tống Di mỉm cười, rồi đọc một câu thơ mà cô đã suy nghĩ rất lâu:
“Dẫu cho sóng gió ngàn trùng, lòng này vẫn giữ một vùng yêu em.”
Câu thơ đơn giản nhưng đầy cảm xúc ấy đã chạm đến trái tim của tất cả những người xem livestream. Nhiều fan không giấu được nước mắt, họ tràn ngập cảm xúc trước tình yêu sâu sắc và chân thành của hai người.
Trong phần bình luận, hàng ngàn lời chúc phúc và động viên xuất hiện:
“Chúng em luôn ủng hộ hai chị!”
“Câu thơ đẹp quá, cảm động quá!”
“Dù có chuyện gì xảy ra, bọn em sẽ luôn ở bên hai chị!”
Buổi livestream kết thúc với cái ôm thật chặt giữa Lý Kỳ và Tống Di, như một lời khẳng định tình yêu không gì có thể phá vỡ. Cả hai hiểu rằng, dù có sóng gió nào đang chờ phía trước, họ vẫn sẽ vững tin, vì họ đã có một lời hứa sẽ bên nhau cả đời.
Chương 22: Định Mệnh Nghiệt Ngã.
Mọi thứ dường như đang trở nên tốt đẹp hơn sau bao sóng gió, nhưng định mệnh lại một lần nữa thử thách tình yêu của Lý Kỳ và Tống Di. Trong một lần kiểm tra sức khỏe định kỳ, Lý Kỳ cảm thấy cơ thể mình không khỏe, những cơn đau đầu kéo dài và mệt mỏi thường xuyên hơn trước.
Sau khi làm các xét nghiệm cần thiết, bác sĩ gọi Lý Kỳ và Tống Di vào phòng riêng, gương mặt ông nghiêm trọng:
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo, Lý Kỳ mắc phải một căn bệnh hiếm gặp, giai đoạn cuối. Hiện tại không có phương pháp chữa trị dứt điểm. Theo chẩn đoán, cô ấy chỉ có thể sống thêm khoảng một năm nữa.”
Những lời ấy như sét đánh ngang tai Tống Di. Cô không tin vào tai mình, nước mắt lăn dài trên má:
“Không thể nào… bác sĩ, không còn cách nào khác sao? Xin hãy cứu cô ấy, làm ơn kiếm cách nào đó cứu cô ấy đi!”
Lý Kỳ ngồi đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Cô siết chặt tay Tống Di, cười nhẹ:
“Chị à, em không sao đâu. Một năm vẫn là đủ để chúng ta bên nhau.”
Nhưng đối với Tống Di, một năm là quá ngắn. Trái tim cô như bị bóp nghẹt khi nhìn người mình yêu đối diện với tử thần mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Sau ngày hôm đó, Lý Kỳ quyết định không thông báo tình trạng của mình với bất kỳ ai ngoài Tống Di. Cô không muốn fan hâm mộ hay người thân lo lắng. Thay vào đó, Lý Kỳ dành tất cả thời gian còn lại để sống một cách ý nghĩa nhất.
Cô tiếp tục livestream, viết lách, và tạo ra những kỷ niệm đẹp cùng Tống Di. Họ đi du lịch đến những nơi mà cả hai luôn ao ước, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau ngắm sao và kể cho nhau nghe những ước mơ còn dang dở.
Tống Di thì luôn kề cận bên Lý Kỳ, chăm sóc cô từng chút một. Dù đau đớn và bất lực, cô vẫn giấu nước mắt để mang lại nụ cười cho người mình yêu.
Một lần, trong lúc cả hai ngồi trên bờ biển ngắm hoàng hôn, Tống Di nắm lấy tay Lý Kỳ, giọng nói nghẹn ngào:
“Kỳ à, chị không cần một năm, chị chỉ cần mỗi ngày có em là đủ. Dù chỉ là một ngày, một phút, chị cũng sẽ yêu em đến tận cùng.”
Lý Kỳ mỉm cười, nhìn sâu vào mắt Tống Di:
“Em hứa, em sẽ ở bên chị đến giây phút cuối cùng, và chị cũng phải hứa với em, rằng chị sẽ tiếp tục sống, tiếp tục yêu, ngay cả khi em không còn nữa.”
Những lời hứa ấy như một lời thề, in sâu trong trái tim cả hai. Họ quyết định sẽ sống hết mình cho hiện tại, không để bất kỳ nỗi đau nào làm lu mờ tình yêu của họ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Tống Di vẫn đang âm thầm tìm kiếm một phép màu để giữ Lý Kỳ bên mình mãi mãi.
Chương 23: Sự Thật Đau Lòng.
Thời gian trôi qua, Lý Kỳ chỉ còn lại ba tháng để sống. Cô đã chuẩn bị tâm lý để đối diện với sự thật và cảm thấy đã đến lúc phải chia sẻ với những người yêu thương mình.
Trong một buổi livestream đặc biệt, Lý Kỳ ngồi trước màn hình, khuôn mặt vẫn rạng rỡ nhưng đôi mắt không giấu nổi sự mệt mỏi. Tống Di ngồi bên cạnh, ánh mắt luôn dõi theo Lý Kỳ với sự lo lắng xen lẫn yêu thương.
Lý Kỳ mở đầu bằng một nụ cười nhẹ:
“Xin chào tất cả mọi người, cảm ơn vì đã luôn ủng hộ và yêu thương mình. Hôm nay, mình muốn chia sẻ một điều rất quan trọng.”
Bầu không khí như chùng xuống khi Lý Kỳ hít một hơi thật sâu, giọng cô run rẩy:
“Mình… đã mắc một căn bệnh không thể chữa được. Theo bác sĩ, mình chỉ còn khoảng ba tháng nữa để sống. Mình đã giấu chuyện này vì không muốn mọi người lo lắng, nhưng giờ mình muốn dành thời gian còn lại để sống thật ý nghĩa và trọn vẹn với tình yêu của mình.”
Câu nói vừa dứt, hàng nghìn bình luận xuất hiện trên màn hình, phần lớn là những lời động viên, khóc thương và cổ vũ.
Tống Di nhẹ nhàng nắm tay Lý Kỳ, nói thêm:
“Chúng mình không muốn các bạn buồn, mà chỉ mong mọi người hãy nhớ đến Lý Kỳ như một người đã sống hết mình và yêu trọn vẹn. Tình yêu của tụi mình là thật, và dù có chuyện gì xảy ra, Kỳ vẫn sẽ mãi ở trong tim mình .”
Gia đình Lý Kỳ, khi xem buổi livestream, không kìm được nước mắt. Mẹ cô lập tức gọi điện, giọng nghẹn ngào:
“Con gái, sao con lại giấu mẹ chứ? Mẹ sẽ ở bên con, không để con một mình đâu!”
Fan hâm mộ của Lý Kỳ đồng loạt lên tiếng trên các nền tảng mạng xã hội, tạo ra các hashtag như #AlwaysWithLyKy và #LoveDoesNotEnd để cổ vũ tinh thần cho cô. Nhiều người còn tổ chức những buổi offline để chia sẻ những kỷ niệm đẹp về Lý Kỳ.
Dù là một thông báo đau lòng, nhưng buổi livestream ấy đã trở thành lời nhắn gửi đầy yêu thương và biết ơn của Lý Kỳ đến tất cả mọi người. Cô không muốn họ nhớ đến mình với nỗi buồn, mà là với nụ cười và lòng dũng cảm.
Kết thúc livestream, Lý Kỳ ôm lấy Tống Di, mỉm cười nói:
“Chúng ta vẫn còn thời gian. Em muốn dùng nó để yêu chị nhiều hơn nữa.”
Tống Di chỉ gật đầu, nước mắt rơi không ngừng, ôm chặt lấy Lý Kỳ như sợ rằng nếu buông tay, cô sẽ rời xa mãi mãi.
Chương 24: Lời Chia Tay Đầy Nước Mắt
Thời gian cứ trôi đi, và Lý Kỳ chỉ còn lại một tháng ngắn ngủi để sống. Căn bệnh ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, khiến cơ thể cô suy yếu từng ngày. Một buổi sáng, khi đang nói chuyện với Tống Di, Lý Kỳ đột nhiên ói ra máu. Cảnh tượng khiến Tống Di hoảng loạn, lập tức gọi bác sĩ đến cấp cứu.
Từ đó, Lý Kỳ phải nằm viện liên tục. Các fan hâm mộ của cô không ngừng đến thăm, mang theo những món quà nhỏ, những bức thư động viên. Phòng bệnh của cô lúc nào cũng tràn ngập hoa và lời chúc, nhưng chẳng thể xóa đi nỗi buồn ngày càng lớn trong lòng mọi người.
Một ngày nọ, Lý Kỳ và Tống Di cùng các bạn fan trong phòng, Lý Kỳ khẽ nắm tay Tống Di, ánh mắt dịu dàng nhưng đượm buồn. Cô nói với giọng yếu ớt:
“Chị à, nếu một ngày em tan biến, em muốn chị phải sống thật hạnh phúc. Em rất muốn chị yêu em cả đời, không ai ngoài em... nhưng em suy nghĩ kỹ rồi. Nếu em biến mất, chị một mình chắc chắn sẽ rất cô đơn. Vì thế, em mong chị có thể tìm được một người mới, người có thể yêu chị, bảo vệ chị thay em.”
Nghe xong, Tống Di không kìm được nước mắt, nắm chặt tay Lý Kỳ, nghẹn ngào nói:
“Đừng nói như vậy, Kỳ à... Trong tim chị, sẽ mãi mãi chỉ có em thôi. Không ai có thể thay thế được em.”
Những fan hâm mộ có mặt trong phòng bệnh cũng không thể ngăn được những giọt nước mắt. Họ cảm nhận được tình yêu sâu sắc và sự hi sinh của Lý Kỳ, một tình yêu dù ngắn ngủi nhưng lại đẹp đến mức đau lòng.
Tống Di cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Lý Kỳ, thì thầm:
“Dù em có nói gì, chị cũng sẽ không rời xa tình yêu của chúng ta. Em chính là cuộc đời của chị.”
Cả phòng chìm trong sự lặng im, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào. Lời nói của Lý Kỳ như một dấu chấm lặng trong bản tình ca đầy nước mắt của hai người.
Chương 25: Tạm Biệt Một Tình Yêu.
Trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, Tống Di liên tục gọi tên Lý Kỳ. "Kỳ à, tỉnh lại đi em, đừng làm chị sợ..." Nhưng dù cô kêu gào thế nào, Lý Kỳ vẫn không mở mắt. Sự im lặng bao trùm không gian khiến Tống Di cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Bác sĩ bước vào, kiểm tra rồi lặng lẽ quay sang Tống Di, giọng đầy xót xa:
“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức... Cô ấy đã ra đi.”
Lời nói ấy như một nhát dao xuyên qua tim Tống Di. Cô ngã khuỵu xuống, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Căn phòng bệnh trở thành nơi đầy tiếng khóc nghẹn ngào. Fan hâm mộ, gia đình, bạn bè – tất cả đều không kìm được nỗi đau khi phải nói lời tạm biệt với Lý Kỳ mãi mãi.
Ngày chôn cất, trời bỗng đổ mưa, như cùng hòa vào nỗi đau của mọi người. Tống Di đứng trước ngôi mộ, bàn tay run rẩy đặt bó hoa trắng lên mộ phần của Lý Kỳ. Nước mưa xối xả nhưng không làm mờ đi dòng nước mắt của cô. Cô gào lên, giọng nghẹn ngào:
“Tại sao lại làm vậy với tôi? Chẳng lẽ ông trời không muốn tôi và em ấy được hạnh phúc sao?”
Những người xung quanh chỉ biết im lặng, để mặc Tống Di trút hết nỗi đau.
Thời gian trôi qua, Lý Kỳ đã rời xa cõi đời, nhưng tình yêu của cô vẫn sống mãi trong trái tim những người ở lại. Mỗi năm, vào ngày giỗ của Lý Kỳ, Tống Di cùng fan hâm mộ và người thân đều đến thăm mộ cô, mang theo những bó hoa, những lời cầu nguyện và những giọt nước mắt nhớ thương.
Dù sự nghiệp của Tống Di ngày càng thăng tiến, cô luôn cảm thấy trống vắng trong lòng. Có rất nhiều người muốn đến gần, nhưng cô biết rõ rằng trái tim mình đã thuộc về Lý Kỳ mãi mãi.
Trước ngôi mộ, Tống Di thì thầm:
“Kỳ à, em yên nghỉ nhé. Chị sẽ sống thật tốt, nhưng trái tim chị sẽ mãi chỉ có em thôi. Chúng ta đã hứa với nhau, dù xa cách, tình yêu này sẽ không bao giờ phai."
Tống Di và Lý Kỳ đã chứng minh rằng tình yêu đích thực không bị khuất phục trước những khó khăn, sự phán xét hay định kiến. Họ yêu thương và bảo vệ nhau bằng cả trái tim, cho dù cái kết không trọn vẹn.