Trời mưa lất phất. Nhà ga vắng vẻ, chỉ còn vài người khách lặng lẽ chờ đợi. Hải kéo chiếc vali cũ kỹ, ngồi xuống chiếc ghế dài lạnh lẽo. Anh vừa nhận quyết định thuyên chuyển công tác, rời xa thành phố nơi anh đã gắn bó gần mười năm.
Chuyến tàu khuya muộn màng lăn bánh. Hải tìm đến ghế của mình, bất chợt nhận ra một cô gái đã ngồi ở đó từ bao giờ. Cô mặc chiếc áo len màu xanh nhạt, mái tóc dài buông thả, đôi mắt sâu thẳm như chất chứa cả một bầu trời tâm sự.
— Xin lỗi, hình như đây là chỗ của tôi? – Hải lên tiếng.
Cô gái ngẩng lên, ánh mắt có chút bối rối nhưng rồi nhanh chóng nhường chỗ. Tuy nhiên, thay vì rời đi, cô ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang trôi nhanh ngược chiều con tàu.
— Anh cũng đi xa à? – Cô gái bất chợt hỏi, giọng nhẹ như một làn khói.
Hải gật đầu. Họ bắt đầu câu chuyện. Hóa ra cô tên là An, cũng đang rời xa một nơi chốn quen thuộc, cũng có những nỗi niềm riêng. Câu chuyện của họ cứ thế kéo dài qua từng chặng đường, qua những con ga nhỏ lướt qua trong đêm.
Tàu đến ga cuối cùng. Hải nhìn quanh—An đã biến mất từ lúc nào. Điều kỳ lạ là chỗ ngồi của cô không hề có hành lý hay bất kỳ dấu vết nào.
Hải bước xuống tàu, bỗng một nhân viên nhà ga vỗ vai anh:
— Anh vừa nói chuyện với ai vậy?
— Một cô gái… tên là An…
Người nhân viên sững sờ, giọng trầm xuống:
— Cô ấy… đã mất từ năm năm trước, trên chuyến tàu này.
Hải đứng lặng. Một cơn gió lạnh lùa qua. Bóng hình cô gái với chiếc áo len xanh nhạt vẫn như còn đâu đây, giữa những toa tàu đã vắng lặng trong màn sương sớm.
Hải đứng lặng giữa sân ga, lòng dậy sóng trước lời nói của người nhân viên. Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo cảm giác kỳ lạ.
Anh chợt nhớ lại đôi mắt của An—đôi mắt như chứa đựng cả một thế giới bị lãng quên. Có lẽ, cô không chỉ là một bóng ma quá khứ, mà là một linh hồn còn điều gì đó chưa thể buông bỏ.
Như bị thôi thúc bởi một lực vô hình, Hải mở điện thoại, tìm kiếm những vụ tai nạn liên quan đến chuyến tàu này. Một bài báo cũ hiện lên:
"Năm năm trước, một cô gái trẻ tên An đã mất tích bí ẩn trên chuyến tàu đêm. Không ai tìm thấy thi thể cô. Người ta chỉ thấy một chiếc áo len xanh bị bỏ lại bên cửa sổ toa tàu cuối cùng."
Tim Hải đập mạnh. Anh nhớ lại—suốt chuyến đi, cô luôn ngồi ngay sát cửa sổ, đôi mắt dõi ra xa như đang tìm kiếm điều gì đó.
Một ý nghĩ lóe lên. Anh quay lại con tàu vừa chở anh đến đây, bước lên toa cuối cùng. Ở đó, trên chiếc ghế mà An đã ngồi, có một chiếc khăn len cũ, như thể vừa được ai đó đặt xuống.
Hải chạm vào chiếc khăn, bỗng một giọng nói khẽ vang lên sau lưng:
— Cảm ơn anh…
Anh quay phắt lại. Không có ai. Chỉ có gió đêm lướt qua, mang theo một mùi hương nhè nhẹ—mùi của mưa, của hoài niệm, và của một nỗi lòng cuối cùng đã được giải thoát.
Hải mỉm cười, bước xuống tàu. Anh biết, đâu đó, An cuối cùng cũng đã tìm thấy bình yên.
Hải khẽ siết chặt chiếc khăn len trong tay, lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Dù An đã rời xa, nhưng mỗi chuyến tàu khuya về sau, anh vẫn vô thức tìm kiếm bóng dáng cô trong màn sương mờ ảo.