Tôi đơn phương một người đã 3 năm , cậu ấy rất ấm áp và có nụ cười tỏa nắng . Cậu ấy hoàn hảo về toàn diện và có rất nhiều vệ tinh vây xung quanh nên tôi không thể nào chạm tới được . Bởi vì sẽ không ai thích một đứa con gái như tôi , một người có một gương mặt đại chúng bình thường , học không giỏi , lại còn không có chút gì gọi là nữ tính , không biết nịnh , khô khan . Có lẽ lọ lem và hoàng tử chỉ có trong cổ tích còn ngoài đời làm sao mà xảy ra được .
Và rồi mọi chuyện cũng bắt đầu từ đấy , tôi đã phát hiện ra bạn thân tôi cô ấy cũng thích cậu ấy . Tôi bỗng trở lên lo lắng . Chuyện hôm đó có lẽ , tôi đã quên được rồi nhưng mà hôm sau cả trường đồn rầm rộ lên rằng hoa khôi 11A7 tỏ tình với nam thần trong trường . Tôi bỗng dưng hụt hẫng, nhưng vẫn mang gương mặt gượng cười tới . Như vậy cũng tốt , chậu cũng có hoa , mình cũng không nên vương vấn làm gì . Nói như vầy nhưng trong lòng tôi còn rất nhiều ngổn ngang , nhiều khúc mắc , không biết phải đối mặt thế nào bởi vì bạn thân tôi cũng biết chuyện tôi thích thầm bạn trai cô ấy .
Tôi đi vào trong lớp , mọi người đều đang cười đùa vui vẻ , bỗng dưng một vòng tay ôm lấy tôi nói :
— Bà chúc tôi hạnh phúc chứ .?! - Hóa ra là Tiểu Dương , cô ấy hỏi tôi .Tôi nói : '' Đương nhiên là vậy rồi ''.
Bỗng nhiên anh ấy bước tới và chào hỏi tôi . Tôi hơi bỡ ngỡ nhưng chợt nhớ ra rằng , vì tôi là bạn thân của bạn gái cậu ấy . Hoang mang tôi tạm biệt rồi đi thẳng vào lớp . Những ngày sau đó khá nặng nề với tôi vì đi đâu cũng bắt gặp họ . Giường như họ xuất hiện ở những nơi tôi đến và đi đâu cũng là những lời bàn tán về họ . Rồi cũng chính. ngày hôm ấy , tôi đi học về trời đổ mưa to , hôm đó Tiểu Dương có việc nên về nhà trước nên cũng chính hôm đó tôi mới được nói chuyện bình thường với cậu ấy . Vì đang định đội mưa về thì bỗng cậu ấy đột nhiên tới che ô đưa tôi về . Trong lòng có chút vui nhưng vẫn bồn chồn .
Hôm sau , tôi đến trường đều là những tiếng xì xầm , nhưng tôi cũng chẳng để ý mấy , vì trước giờ toàn là như vậy rồi . Nhưng vào lớp bỗng nhìn thấy bao nhiêu con mắt nhìn chằm chặp vào tôi khiến tôi ngạc nhiên . Một sự im lặng khó diễn tả . Đột nhiên một nữ sinh quát lớn khiến sự tĩnh lặng bị phá vỡ hoàn toàn :
– Đồ đạo đức giả ! Tiểu tam cướp bạn trai người khác!!!
Tôi giật mình , là sao vậy , tôi có làm gì đau đâu . Mọi người đều rì rầm nói rằng tôi không soi gương trước khi đi ra đường hay sao , xấu như vậy mà cũng cướp bạn trai người khác . Tôi nhìn về phía Tiểu Dương , ánh mắt cô ấy dịu dàng nhìn tôi lên tiếng .
– Cô ấy không có làm gì cả . Chỉ là hiểu lầm thôi mọi người đừng chỉ trích cô ấy như vậy .
Ngay lập tức mọi người bước tới chỗ tôi mà quay lại nói rằng : " Nhu Dương "cậu quá hiền rồi , cậu không phải nể tình cô ta làm gì " . Tôi chỉ im lặng , im lặng và im lặng , khi ba mẹ tôi li dị cũng vậy họ nói , họ đồn những lời thị phi đó......đã ai từng đến đưa cho tôi một chiếc khăn vào mùa đông khi tôi đứng cạnh mộ ba chưa . Chưa , chưa từng , chưa từng có một ai . Lúc đó không phải trái tim tôi hóa đá mà à sự phòng tránh đá hóa thanh băng . Không thể nhìn ra cảm xúc vì khi đó họ phải đề phòng tất cả để bảo vệ bản thân .
Nhưng mọi chuyện cũng chưa từng kết thúc . Sau hôm đó , hai người họ chia tay , mọi người đến trường đều nhìn tôi như vật thể lạ , bày trò hại tôi . Lúc đầu chỉ là trò đùa nhỏ để hù dọa cho tay tôi bị phỏng . Ai ngờ vì có nhiều dung dịch và hóa chất trong phòng hóa học mà đám cháy lan ra với tốc độ rất nhanh mà vượt ngoài tầm kiểm soát . Mọi người đều chạy được ra ngoài , trừ tôi , tôi đi tìm di vật của ba . Đến khi tìm được xung quanh chỉ toàn là lửa với khói . Khó mù mịt thiếu oxi khiến tôi ngất lịm đi .
Khi tỉnh lại tôi chỉ ngửi thấy một hương thơm bạc hà quen thuộc . Tay tôi đang cầm cái áo của người đã cứu tôi. Tôi hỏi nhưng không ai trả lời . Mùi bạc hà đó không phải là mùi áo của người tôi thích mà là người thích thầm tôi . Không phải là 3 năm đối với người kia đơn phương đã là vô nghĩa . Mà anh ấy thích tôi từ năm 5 tuổi . Lúc tôi thích cậu ta anh biết . Anh biết lúc tôi khóc vì người tôi thích yêu người khác anh ấy biết . Anh ấy định mang ô cho tôi vào cái ngày trời mưa hôm ấy . Lúc mọi nơi chỉ trích tôi anh ấy đập bàn đe dọa . Anh ấy vì tôi mà đánnh nhau , vì tôi mà lao vào biển lửa............. Nhưng những thứ tôi biết anh ấy làm cho tôi chỉ là khi anh ấy đã đi rồi mà thôi .
Rồi hôm sau họ đưa tôi tới nhà anh . Tất cả chỉ bao trùm một màu trắng.
Rốt cuộc ái tình là gì mà khiến người ta phải đau khổ như vậy? Tại sao trong tình yêu chỉ có 2 người hạnh phúc thôi mà khiến bao người đau khổ . Rồi tai sao tôi không nhận ra tình cảm của anh ấy sớm hơn . Tại sao anh không nói cho em biết , tại sao anh im lặng ? Sso không mở mắt ra nhìn em , tại sao??
Rốt cuộc , cuộc đời 2 chúng tôi đơn giản chỉ là nhân vật phụ nhưng vẫn mong ước có được tình yêu . Tôi nhận ra bản thân mình không phải à thích lùn am thần trong trường mà chỉ là ngưỡng mộ .
Sau này tôi mới hiểu ra rằng : Không có hạnh phúc nào mà không đánh đổi bằng đau thương cả .Ngay cả bạn thân tôi cũng đã hối hận , đau khổ . Vậy nên : Tất cả các mối quan hệ không nên lãnh đạm quá , da diết quá ,...cái gì cũng phải đủ tầm của nó , không nhiều nhưng ÍT NHẤT cũng tránh làm tổn thương người khác .
Dù thanh xuân ấy tôi và anh ấy có bỏ lỡ nhau nhưng : ***THANH XUÂN CẢ HAI NGƯỜI ĐỀU KHẮC TÊN CỦA NHAU LÀ ĐỦ RỒI .
"""""""""""""""""""""""HẾT*** """'''''''''''''''''''''''''''''''''