Tuyến tàu 9:47 đêm từ Greybridge đến thị trấn Mountain Hollow hiếm khi có hơn mười người. Đêm nay cũng vậy – chỉ bảy hành khách, lặng lẽ, trầm mặc, và lạnh.
Elliot Crane ngồi cạnh cửa sổ, bàn tay đút trong túi áo khoác dày. Ánh đèn toa tàu hắt một vệt nhạt nhòa lên sống mũi thẳng và đôi mắt sâu, gợn tối bởi những câu hỏi chưa lời giải đáp.
Anh đang trên đường đến Mountain Hollow – nơi mà một phụ nữ mất tích cách đây một tuần. Không ai biết cô rời đi bằng cách nào, nhưng camera tại nhà ga ghi lại cảnh cô bước lên chuyến tàu 9:47. Điều kỳ lạ là: cô không bao giờ xuống.
Elliot vốn không còn làm cảnh sát. Sau một vụ án khiến đồng đội mất mạng, anh từ chức và cắt đứt liên hệ. Nhưng vụ việc lần này kéo anh trở lại. Không phải vì cô gái mất tích – mà vì bức thư vô danh được gửi đến hòm thư nhà anh, chỉ ghi:
“The Hollow Train doesn’t stop for the living.”
Tiếng động cơ tàu rền rĩ, khung cảnh bên ngoài trôi qua như tranh vẽ bằng than: núi rừng, sương mù và bóng tối.
Đối diện anh là một cô gái trẻ – tóc nâu uốn nhẹ, khoác chiếc áo len xám lấm tấm bụi. Cô ôm chặt chiếc vali nhỏ bằng hai tay, đôi mắt dán ra ngoài cửa sổ như thể sợ gặp ánh mắt người khác.
Elliot lên tiếng trước:
“Đi Mountain Hollow à?”
Cô gái giật mình. Một lát sau, khẽ gật.
“May. Tôi tên là May Harren.”
“Elliot. Cô đi thăm ai ở đó?”
Cô mím môi. “Không ai cả.”
Anh không hỏi thêm. Nhưng thứ khiến Elliot chú ý không phải là câu trả lời, mà là chiếc vali. Khóa kép, mạ sắt, rất cũ, và có dấu niêm phong hình con cú – biểu tượng của một tổ chức anh từng theo dõi trong bóng tối: The Watchers.
Cánh cửa toa đột nhiên mở ra. Một người đàn ông mặc đồng phục soát vé bước vào. Chiếc mũ kéo thấp, tay cầm máy dập vé. Nhưng có gì đó không đúng: bước chân ông không phát tiếng.
Người đó dừng lại trước May.
“Vé của cô,” ông nói bằng giọng trầm như từ dưới đất vọng lên.
May đưa vé, tay khẽ run. Người soát vé nhìn cô rất lâu trước khi dập dấu. Rồi ông quay sang Elliot.
“Ngài không cần đưa vé.”
Elliot ngẩng lên. “Tại sao?”
Người soát vé mỉm cười – nhưng đó không phải nụ cười bình thường.
“Vì ngài đã lên từ rất lâu rồi.”
Elliot nhìn người soát vé chằm chằm. Đôi mắt ông ta ánh lên sắc bạc kỳ quái dưới ánh đèn vàng nhạt của toa tàu. Lời nói của ông vang vọng trong đầu anh:
“Vì ngài đã lên từ rất lâu rồi.”
Câu nói ấy không phải một sự nhầm lẫn. Đó là một thông điệp – và Elliot biết điều đó.
May cúi gằm mặt xuống, ngón tay siết chặt quai vali. Elliot nhìn sang, lần đầu nhận thấy bàn tay cô băng kín bởi lớp gạc trắng. Máu khô loang lổ nơi khóe mép miếng vải.
“Tay cô… bị thương à?”
“Không.”
May nói, rồi im lặng. Một cái lắc đầu nửa vời. Câu trả lời khiến người ta muốn hỏi tiếp – nhưng Elliot không làm vậy. Anh chỉ ghi nhớ.
Anh rời khỏi ghế, bước đi dọc theo toa tàu. Ghé nhìn từng hành khách. Một người đàn ông lớn tuổi gật gù ngủ, tay ôm khư khư một hộp gỗ nhỏ. Một phụ nữ trung niên liên tục lẩm bẩm với chiếc khăn tay màu đỏ sậm. Một cậu thiếu niên đeo tai nghe, ánh mắt vô định như trôi đi đâu đó.
Elliot đến cuối toa – nơi có một bảng thông tin điện tử hiển thị tên ga kế tiếp.
Màn hình đen. Không chữ. Không ga.
Anh quay lại tìm người soát vé. Ông ta đã biến mất.
Cảm giác lạnh trườn lên sống lưng Elliot. Lần đầu tiên, anh để bản thân nghĩ đến điều mà lý trí bác bỏ suốt từ khi lên tàu:
Phải chăng, chuyến tàu này… không đi đến bất kỳ đâu?
Khoảng một giờ sau, khi tàu rẽ vào vùng núi, sương mù đặc quánh ngoài cửa sổ như lớp lụa phủ mờ không gian, May đột ngột đứng dậy.
“Tôi… phải làm một việc,” cô nói, hướng về phía cửa toa nối liền toa tàu trước.
Elliot đứng dậy theo bản năng.
“Tôi đi với cô.”
“Không cần.”
“Cô không an toàn một mình. Và tôi nghĩ cô biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.”
May dừng lại trước cửa nối, tay đặt lên tay cầm kim loại lạnh ngắt.
“Anh có từng cảm giác… mình không còn ở đúng thế giới nữa không, Elliot?”
Anh không trả lời.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Có những nơi – giống như vết nứt giữa thực và ảo. Người ta bước vào… mà không biết mình đã lạc.”
Rồi cô mở cửa, bước sang toa kế tiếp.
Toa thứ hai vắng tanh.
Không ghế. Không đèn. Chỉ là một hành lang dài phủ bụi, ánh sáng từ tàu phía sau không soi được quá vài bước.
May đi thẳng, Elliot theo sát sau. Vài bước sau đó, cô dừng lại – và thả chiếc vali xuống sàn.
“Trong này,” cô nói khẽ, “là… bằng chứng.”
“Bằng chứng gì?” Elliot hỏi.
May không trả lời. Cô ngồi xuống, lấy ra từ túi áo một chiếc chìa khóa đồng nhỏ – rồi mở khóa chiếc vali.
Lạch cạch.
Bên trong… là một chiếc máy ghi âm cũ kỹ, một cuốn nhật ký ố vàng, và một bức ảnh – ba người đứng bên một toa tàu. Một trong số đó là Elliot.
Anh chết lặng.
“Bức ảnh này từ năm năm trước,” May thì thầm. “Khi chuyến tàu này lần đầu tiên… biến mất khỏi bản đồ.”
...