Ánh đèn neon nhá nhem hắt xuống con phố nhỏ, nơi đặt phòng thu của Gerdnang , tổ đội underground đang lên như diều gặp gió. Bên trong, không khí sặc mùi thuốc lá và sự căng thẳng. Kewttie , producer lạnh lùng với mái tóc nhuộm bạch kim, và Suzy, nữ rapper cá tính với mái tóc tết braid, đang ném cho nhau những ánh nhìn tóe lửa.
"Cậu có thể bớt làm màu đi được không? Beat thế này ai mà rap được?" Suzy gằn giọng, tay đập mạnh xuống bàn.
Kewttie nhếch mép, đáp trả: "Cô thì hay rồi, lyrics nhạt nhẽo như nước lã, cố đấm ăn xôi làm gì?".
Mọi chuyện bắt đầu từ bản phối mới. Kewttie muốn đi theo hướng trap mạnh mẽ, còn Suzy lại thích sự du dương, trầm lắng. Bất đồng quan điểm dẫn đến những cuộc cãi vã triền miên, và đỉnh điểm là ngày hôm nay. Trong cơn nóng giận, Kewttie đã tát Suzy và tất nhiên, cô không phải dạng vừa khi tung một cú đấm trời giáng vào mặt anh. Sau sự việc đó, cả hai như nước với lửa, không ai thèm nhìn mặt ai.
Đêm xuống, khi mọi người đã về hết, chỉ còn Kewttie và Suzy ở lại nhà chung, miệt mài với những dự án riêng. Bỗng nhiên, cả khu phố chìm vào bóng tối. Mất điện Suzy rụt rè bước ra khỏi phòng, bóng tối bao trùm khiến cô cảm thấy bất an. Từ nhỏ, cô đã sợ bóng tối, nỗi sợ hãi dường như lớn hơn khi cô chỉ có một mình.
"Kewttie… Kewttie ơi…" Giọng Suzy run run.
Kewttie cau mày bước ra, chưa kịp định hình chuyện gì thì Suzy đã lao đến ôm chầm lấy anh. Cả hai ngã xuống sàn, trong bóng tối mịt mùng, họ nhìn thấy nhau. Ánh mắt Suzy đầy sợ hãi, còn Kewttie thì ngỡ ngàng. Khoảnh khắc ấy, mọi giận hờn dường như tan biến.
Sau một hồi trấn tĩnh, cả hai ngồi dậy, dựa lưng vào tường. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng thở khe khẽ của cả hai.
"Tớ… xin lỗi," Suzy khẽ nói, "vì cú đấm lúc chiều."
Kewttie im lặng một lúc rồi đáp: "Tớ cũng xin lỗi. Không nên tát cậu."
Họ bắt đầu tâm sự, chia sẻ những suy nghĩ, những khó khăn trong công việc và cuộc sống. Kewttie nhận ra Suzy không hề "làm màu" như anh nghĩ, cô chỉ muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho âm nhạc của Gerdnang. Suzy cũng hiểu rằng Kewttie luôn cố gắng hết mình để tạo ra những bản phối chất lượng. Họ nhận ra, sự khác biệt trong phong cách âm nhạc không phải là rào cản, mà là cơ hội để tạo nên những điều độc đáo.
Đêm đó, họ đã nói rất nhiều, về những hiểu lầm, về những ước mơ, và về cả những cảm xúc mà họ đã cố gắng che giấu. Sau đêm đó, Kewttie và Suzy trở nên thân thiết hơn. Họ hiểu nhau hơn, tôn trọng nhau hơn, và cùng nhau đưa Gerdnang lên một tầm cao mới. Ánh đèn neon vẫn nhá nhem hắt xuống con phố nhỏ, nhưng bên trong phòng thu, không còn sự căng thẳng, thay vào đó là những nụ cười và sự đồng điệu trong âm nhạc.