tổng tài tuyệt ái tình thê
Tác giả: Simp lỏ
Tình một đêm lở dở, sau một tháng cô biết mình có thai.
Hắn là tổng giám đốc của một tuyệt thế tập đoàn, còn cô là một thư ký nhỏ bé.
Ban đầu, sau đêm hôm đó cô lãnh cảm nói:
"Chỉ là tai nạn, không cần chú ý..."
Nhưng hôm nay, mẹ cô - người thân duy nhất trên cỏi đời này nguy kịch nằm trong bệnh viện, cô chỉ còn một con đường, đến tìm gặp ba mẹ hắn:
"Cháu có thai rồi, muốn cháu sinh đứa trẻ này thì anh ấy phải lấy cháu."
"Hàn Lập Y, cô đừng quá đáng!" Hắn tức giận gắt lên.
Nhà họ Trác vốn mong mỏi có một đứa cháu ẩm bồng, hôm nay bỗng dưng cô xuất hiện thì chẳng thèm nghĩ ngợi: "Được, cứ quyết định vậy đi!"
"Mẹ!" Hắn không ngờ mẹ hắn sẽ dễ đồng ý như vậy. Ngay cả ý kiến của hắn cũng không có. Nhìn sang ba của mình ông cũng gật đầu: "Dầu gì thì cũng có con rồi, cưới thì cưới đi!"
Thế là hôn nhân giữa Trác Thành Quân và Hàn Lập Y bắt đầu.
"Hạng phụ nữ hám danh lợi như cô không có tư cách làm vợ tôi."
Đó là câu đầu tiên hắn nói khi vào phòng tân hôn.
"Phải, tôi chỉ cần tiền, chứ không cần làm vợ anh."
"Cô... phá bỏ cái thai, rồi cút khỏi đây, tôi sẽ cho cô đủ số tiền mà cô muốn!" Hắn không muốn đứa trẻ của mình được tồn tại trên đời chỉ vì một sự dụ lợi. Hắn là Trác Thành Quân, thái tử gia của thành phố, đứa trẻ của hắn đáng được một cuộc sống hạnh phúc mà bất cứ đứa trẻ nào cũng mong muốn!
Đó vừa là tôn nghiêm, vừa là lý tưởng sống của hắn.
Huống hồ gì, người phụ nữ không có lương tâm này, vì sao lại có thể nói những lời đầy rẻ rúng đó, giết chết đi bản chất cao khiết của một sinh linh sắp chào đời.
Hàn Lập Y bất giác đưa tay xoa bụng còn chưa nhô lên, nhìn Trác Thành Quân, cười nhẹ: "Nhưng số tiền mà tôi khi ở lại đây ba mẹ anh cho sẽ nhiều hơn số tiền mà anh đưa tôi."
"Hàn Lập Y! Được lắm, vậy cô sống ở đây mà làm tốt vị trí thiếu phu nhân bù nhìn của mình đi!"
"Rầm!" Không còn gì để thương lượng, hắn sập đóng cửa lại một mạch đi ra ngoài.
Cả đêm đó, hắn không về lại phòng.
Mấy ngày hôm sau, cô và hắn cứ như nước với lửa.
"Mẹ bảo tôi đem thức ăn khuya lên cho anh này."
"Cút đi!"
"Anh ăn đi, tôi mới giao phó được với mẹ."
"Đừng ở đây nịnh bợ mẹ tôi, cô có biết nhìn cô tôi thấy buồn nôn lắm không? Đi ra ngay!" Hắn vừa nói vừa hất luôn mâm thức ăn xuống đất.
Hàn Lập Y không nói gì, im lặng nhặt từng mảnh vỡ lên. Đây không phải là mẹ hắn bảo, mà do cô thấy hắn thức khuya xử lý công việc nên mới cố tình làm cho hắn ăn.
Dù thế nào cô cũng muốn làm tốt nhiệm vụ của một người vợ. Hắn không nhận, cô cũng chẳng thể thu hồi.
Thế nhưng, lòng cô lại ân ẩn đau vì sự vô tâm của hắn.
________
"Anh say rồi, uống chút trà giải rượu đi!"
"Không, đi đi..." Hắn khó chịu cởi áo sơ mi, muốn đi tắm. Hàn Lập Y tường tận thấy được trên chiếc áo kia có một vết son đỏ rực...
"Thành Quân đâu?" Giọng mẹ Trác từ đâu tức giận vang lên, lúc đi vào phòng đúng thấy cô đang cầm chiếc áo có dấu son kia, mặt bà càng tối sầm đi.
"Mẹ, có chuyện gì sao?"
Mẹ Trác thẳng tay giáng cho con trai một tát.
"Mày coi mày làm ra cái việc gì hả?" Bà quẳng cái áo vào mặt con trai.
Trác Thành Quân ban đầu chưa hiểu chuyện gì, sau đó cằm chiếc áo lên thì mi tâm cũng nhíu chặt như mẹ của mình, chỉ là hắn quay sang trừng mắt nhìn Hàn Lập Y:
"Là cô mách lẻo với mẹ tôi?"
"Trừng cái gì mà trừng, có giỏi thì trừng với mẹ mày nè. Làm khổ vợ con như vậy chưa đủ sao?"
Trác Thành Quân bị mẹ Trác tẩn cho một trận, hết luôn cả say rượu. Lúc mẹ Trác đi ra, hắn liền thừa dịp túm lấy tóc Hàn Lập Y:
"Giỏi lắm, phụ nữ như cô mà cũng dám chơi tôi?"
"Tôi không có!"
"Cô nói không có thì tôi phải tin sao? Lòng dạ người như cô nếu tôi tin tưởng thì có khi chết không biết tại sao mình lại chết! Ghê tởm, lúc nào cũng giả vờ cam chịu nhưng thật ra so với đám phụ nữ ở quán bar chỉ cần tiền còn tốt hơn cô đó!"
"Nên anh đi tìm bọn họ?"
"Đúng vậy! Tôi cho bọn họ tiền còn đỡ hơn nuôi cô..." Hắn hơi ngừng lại, nhìn vào mắt Hàn Lập Y, miệng nói nhanh hơn suy nghĩ: "... Cả thứ tiện chủng không rõ lai lịch trong bụng cô nữa, nói không chừng lại là..."
"Chát!" Lần này là Hàn Lập Y vung cho hắn một tát.
"Trác Thành Quân, anh có thể ti bỉ nói những lời sỉ nhục tôi, nhưng anh không có tư cách sỉ nhục đứa trẻ trong bụng tôi. Nếu không phải anh say rượu bức ép tôi thì làm gì có chuyện nó tồn tại trên đời."
"Cô... dám đánh tôi?!" Đôi mắt của Trác Thành Quân gần như nổi lên tơ máu, nhưng Hàn Lập Y không sợ, cô còn cười: "Tất cả đều do anh, thế thì tự chịu hậu quả đi. Còn nữa, nếu anh dám đánh tôi, nói không chừng người phải cuốn gói khỏi nhà là anh đó!"
Trác Thành Quân tức giận đến nổi vung tay lên, nhưng cũng chỉ duy trì như vậy trên không trung, Hàn Lập Y nghênh mặt nhìn hắn nhưng lòng cô có bao nhiêu sợ hãi không ai biết được.
Trác Thành Quân thở khì khì chuyển sang bắt lấy cánh tay của cô, Hàn Lập Y không chịu kém thế: "Sao? Không dám đánh, không dám đánh thì buông tôi ra, nếu không tôi sẽ kêu lên cho mẹ nghe đấy!"
"Cô..." Trác Thành Quân rít chữ này qua từng kẽ răng, nhưng cuối cùng chỉ vung mạnh cánh tay đang nắm chặt cô ra, quay người bỏ đi.
Nhưng hắn không ngờ, một cái hất mạnh này đủ làm Hàn Lập Y vốn ốm yếu lảo đảo ngã xuống đất.
"Cộp cộp cộp!"
"Cộp cộp cộp!"
"Phu nhân.... phu nhân. Không hay rồi, thiếu phu nhân xảy ra chuyện.""Sao lại thế này? Mau chuẩn bị xe đưa thiếu phu nhân đi bệnh viện!" Mẹ Trác hốt hoảng kêu lên.
Nhìn máu từ chân con dâu chảy ra mà tâm tư bà đều loạn lên cả.
"Thành Quân đâu? Thành Quân!" Ba Trác từ phía sau đi đến thì gọi giật Trác Thành Quân không biết đã lăn đi đâu.
"Đây, phiền quá. Nửa đêm không ngủ, kêu cái gì?"
Trác Thành Quân thất tha thất thỉu từ phòng sách đi vào, nhìn thấy Hàn Lập Y nằm trên đất thì khựng lại, nhưng thấy máu trên người cô thì vờ vô cảm hỏi: "Cô ta lại bị làm sao? Ngủ cũng tự ngã xuống đất được?"
"Vợ mày bị thế mày còn có thái độ đó à, con ơi là con! Mau bế Lập Y xuống lầu, nhanh!"
"Mệt thật, đã bảo cô ta sinh làm chi, bây giờ cả nhà cứ gà bay chó chạy!" Miệng hắn không chút tình nguyện nhưng vẫn nghe lời nhanh tay xoắn áo lên bế cô lên, đi xuống lầu.
Xe nhanh chóng chạy đến bệnh viện.
"Trác tổng đừng lo, chỉ là xuất huyết nhẹ, em bé vẫn không sao? Nhưng sau này tuyệt đối phải cẩn thận, thai nhi chưa được ba tháng nên rất bất ổn định."
"Ai thèm lo chứ!"
"Mày nín ngay... thật là, cảm tạ trời đất!" Mẹ Trác vỗ vỗ ngực, Trác Thành Quân bên này nghe vậy, "Đã không còn chuyện gì vậy con về trước đây."
"Vợ mày còn ở bệnh viện mà mày còn đi được à?"
"Cô ta, không phải vợ con." Hắn chỉ bỏ lại một câu này, không liếc nhìn Hàn Lập Y một cái liền rời đi.
Hàn Lập Y biết mối quan hệ của hai người từ lúc cô đến đòi hắn chịu trách nhiệm thì đã không cứu vãn được nữa rồi.Con người Trác Thành Quân ghét nhất là bị uy hiếp, đặc biệt là bị người mình tín nhiệm cắn ngược lại một phát.
Trước đây khi còn làm thư ký cho hắn, Trác Thành Quân tuyệt đối không phải như thế, lúc đó tuy hắn có vẻ cao ngạo, lạnh lùng của một thái tử gia kinh thành nhưng thật sự nội tâm rất ấm áp, đầy nhiệt huyết của một người đàn ông dần trưởng thành, thậm chí vô cùng trách nhiệm với mọi hành động của mình.
Cũng vì vậy hắn có những quy tắc rất riêng, sau sự cố lần đó hắn muốn bù đắp cho cô nhưng chính là cô một mực từ chối, cô cũng biết hắn áy náy vô cùng.
Cô biết hắn là người đàn ông tốt chứ, càng không nghĩ sẽ có một ngày đi đến nông nổi này, quay lại mặt dày mày dạn đòi bồi thường.
Có lẽ hắn nghĩ hắn đã nhìn nhầm người, có lẽ hắn nghĩ cô chính là hạng phụ nữ có dã tâm, một bước muốn lên mây, mà đánh vào yếu điểm của ba mẹ hắn, ra tay từ chỗ họ thì dễ dàng vào nhà họ Trác hơn rất nhiều.
Nên cô không trách sự vô tình cô hắn, chỉ trách bản thân mình thật buồn cười, trước sau lại biến thành dạng phụ nữ mà trước kia mình khinh thường nhất, cũng để người khác khinh bỉ mình...
Ngày hôm sau, cô được đưa về từ bệnh viện, nằm trong phòng tịnh dưỡng.
"Ăn nhanh giùm cái!"
Trác Thành Quân đặt bộp mâm thức ăn xuống bàn, một câu mệnh lệnh bắt cô thực hiện.
"Là mẹ bảo anh mang lên à?"
"Cô ăn xong tôi mới được đi xuống. Tôi còn có hẹn, nên ăn nhanh lên."
Hàn Lập Y bất lực thở dài, cầm muỗng lên ăn, nhưng vừa đưa lên miệng thì đã muốn nôn ra.
Trác Thành Quân chán ghét né qua một bên, không chút quan tâm đứng dậy lấy điện thoại gọi đi, cố tình nói đủ lớn để cô nghe thấy.
"Tối nay như cũ sao?"
[...]
"Quán bar đó chán rồi, đổi chỗ khác đi, có người mới thú vị hơn."
[...]
"Được, vậy đi."
Lúc hắn quay lại, Hàn Lập Y vẫn chưa ăn được muỗng nào.
"Sao lâu quá vậy?"
"Tôi... không ăn được những thứ này."
"Vậy đổ đi, tôi không rảnh ở đây hầu hạ cô đâu." Nói xong, hắn đem tất cả đổ vào bồn cầu, sau đó không khách khí đi ra ngoài.
"Thành Quân, con đi đâu vậy? Vợ con đã ăn xong chưa?" Mẹ Trác từ cầu thang đi lên, thấy hắn liền hỏi.
Trác Thành Quân ngoái nhìn cửa phòng của mình một chút rồi nói:
"Xong rồi."
_________Buổi tối nhà họ Trác.
[Lập Y, em nói cái gì? Em kết hôn?]
"Du Viễn, xin lỗi...nhưng em không còn cách nào khác?" Hàn Lập Y ôm mặt khóc.
[Tại sao chứ? Em hứa sẽ đợi anh quay về mà? Lập Y, chẳng cơ hội em hứa cho anh cứ thế mà nuốt lời sao?] Người bên kia bất ngờ đến nổi nâng giọng nói vào điện thoại, nhưng trong đó kèm theo đau đớn khôn cùng.
"Du Viễn, em rất cần tiền... tình cảm của anh em biết nhưng chúng ta... em..."
"Rầm!"
Hàn Lập Y giật mình ngẩn đầu lên, chỉ thấy Trác Thành Quân hằn học đứng ở cửa, nhìn cô như Diêm La ở chốn âm u chuẩn bị nuốt chết con mồi.
"Hàn Lập Y, cô to gan lắm, ở trong nhà tôi mà dám nói chuyện yêu đương với tên đàn ông khác?!"
Hắn vừa định tìm cô thì nghe đúng đoạn nói chuyện của cô và người yêu cũ.
Hóa ra cô đã có người yêu!
Có người yêu rồi còn dám leo lên giường của hắn, kết hôn với hắn?
Có phải hay không đến chuyện động thai hôm qua cũng là cố tình để có được sự dung túng của ba mẹ hắn? Người phụ nữ tâm địa này!
"Tôi không có! Trác Thành Quân, anh làm gì vậy? Trả điện thoại lại cho tôi!" Hàn Lập Y giật mình nhìn Trác Thành Quân giật lấu điện thoại.Rặc" Chiếc điện thoại vỡ manh múng dưới bàn tay của người đàn ông.
"Nói nữa đi, có giỏi thì nói chuyện với tình nhân của cô nữa đi!" Hắn hừ lạnh.
"Trác Thành Quân, anh đừng quá đáng! Anh nghe lén tôi nói chuyện điện thoại?"
"Hừ! Nghe lén sao? Tôi chính là cấm cô ở trong nhà tôi nói chuyện yêu đương với người khác đó!"
"Tôi không có." Cô lần nữa phản bác.
"Không có? Thế cô hốt hoảng cái gì? Nếu không phải gian díu tư thông thì sợ chi tôi nghe được?" Trác Thành Quân khinh bỉ, cười khẩy.
"Chính anh nói tôi không phải là vợ anh thì anh không có quyền xen vào chuyện cá nhân của tôi! Tôi muốn nói chuyện với ai đó là việc riêng của tôi!" Bị hắn nói bức, Hàn Lập Y không nhịn được nữa.
"Như thế là cô công nhận bản thân cùng người khác qua lại?"
"Đúng! Anh có thể đi quán bar tìm phụ nữ thì tại sao tôi không thể tìm đàn ông? Có qua có lại thôi!"
"Chát!"
Hàn Lập Y mất thăng bằng khiến cô loạng choạng mấy bước, trên mặt bị đối phương hung hăng để lại một dấu tay rõ ràng.
"Đồ đê tiện!" Trác Thành Quân nghiến răng phun ra từng chữ một, nắm tóc của cô kéo ra đằng sau.
"Thành Quân, con làm gì vậy?"
"Con phải đánh chết thứ đàn bà đê tiện này!" Lực đạo trên tay của Trác Thành Quân lại tăng thêm vài phần. Đôi mắt đỏ ngầu gần như phát hỏa vì lửa giận.
Hàn Lập Y không kêu thành tiếng nhưng đã đau đến chảy nước mắt.
Mẹ Trác cuống quít muốn đi đến, kéo con trai ra: "Trác Thành Quân, có gì từ từ nói, Lập Y đang mang thai con của mày đó!"
"Con của con hay con của thằng đàn ông khác còn chưa biết chắc kìa."
"Trác Thành Quân, dù tôi và anh không có tình cảm nhưng đứa bé này thật sự là con của anh, tôi không hề lừa gạc các người."
"Ở đây không đến lượt cô lên tiếng!"
Mẹ Trác biết con trai mình lần này nổi điên thật rồi, không biết con dâu đã chọc gì đến nó nữa. Nhưng mà bà tin tưởng đứa con dâu này, cháu nội nhất định là ruột thịt của nhà họ Trác.
"Thành Quân, mẹ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng hôm nay con dám động đến Lập Y, mẹ nhất định sẽ không tha thứ cho con!"
"Xoảng!" Trác Thành Quân ném cái lồng cạp trên tay xuống đất, thức ăn bên trong vì thế tung tóe văng trên mặt đất.
Mẹ Trác cùng Hàn Lập Y cùng được một phen kinh hồn, nhưng Trác Thành Quân dù thế nào cũng là một người kính trọng ba mẹ, trước sự uy hiếp của mẹ, hắn cũng không thể làm gì khác là buông Hàn Lập Y ra.
"Hàn Lập Y, cô ráng giữ cái thai của mình cho tốt vào, nếu không một ngày nào đó đứa bé này không còn thì cô ở nhà họ Trác này nhất định sống còn thê thảm hơn chết!" Hắn đẩy cô ra, hầm hừ đi ra ngoài, không quên đá văng cái lồng cạp chướng mắt dưới chân.
Hắn vừa đi khỏi, mẹ Trác và Hàn Lập Y cùng nhau khụy xuống.
"Lập Y, có sao không con?"
"Con không sao." Cô lắc lắc đầu, mỉm cười nhìn người mẹ chồng phúc hậu.
"Trời ơi, sao con xanh xao dữ vầy nè? Nói thật cho mẹ biết, lúc chiều con đã ăn gì chưa?"
"Con... con..." Hàn Lập Y không biết giải thích như thế nào cho phải, chẳng lẽ nói Trác Thành Quân đã đổ hết thức ăn vào bồn cầu sao?
"Mẹ biết ngay mà, làm gì có chuyện Thành Quân dễ dàng như vậy cho con ăn xong. Mẹ thật là sơ ý mà... mau, mau xuống bếp, mẹ nấu cho con ăn!"
Mẹ Trác làm nhanh hơn nói, kéo Hàn Lập Y xuống đứng lên.
"Thằng Trác Thành Quân, nó sắp điên rồi."
"Không, không mẹ ơi..." Hàn Lập Y vừa khóc vừa nắm tay chặt tay mẹ Trác.
Mẹ Trác không hiểu: "Sao, Lập Y con muốn nói gì?"
"Mẹ đừng trách anh ấy..."
Không ai để ý một hộp thức ăn cô độc nằm lăn lốc trên sàn... Nhưng cô đã thấy rồi, nó là được Trác Thành Quân đem vào, là hắn mua về cho cô.
________
Mấy hôm sau, ba mẹ Trác có tiệc ở thành bên, cả ngày không về được.
Sáng sớm, Trác Thành Quân dẫn một người phụ nữ về nhà. Đuổi hết người hầu xuống bếp, rồi bắt Hàn Lập Y phải tiếp cô ta trong khi hắn lên lầu thay quần áo.
"Ể, cô không phải là thư ký của Thành Quân sao?" Người phụ nữ kia vừa vào nhà đã nhắm ngay Hàn Lập Y công kích.
"Đúng vậy." Hàn Lập Y biết người phụ nữ này, cô ta là đối tác thân thiết của Trác Thành Quân, cũng là người dính nhiều đồn đại tình cảm với hắn nhất, tên Tiêu An Kỳ.
"Ha, trèo được lên giường của Thành Quân, một bước biến thành phượng hoàng, cô dùng chiêu gì vậy?"
"..." Hàn Lập Y quyết định im lặng không lên tiếng, có nói thêm bản thân cũng chỉ bị sỉ nhục mà thôi.
"Hừ, giả chết sao? Tôi bắt cô phải lên tiếng đó!"
"Soạt!" Tiêu An Kỳ cầm cốc nước trên bàn hất vào người Hàn Lập Y.
"Tiêu An Kỳ, cô làm gì vậy?" Cũng may nước không nóng lắm, nhưng tay cô vẫn đỏ lên một mảnh.
"Còn hỏi sao? Tôi cố tình đó, tốt nhất khiến cô mất luôn thứ tiện chủng trong bụng. Giải quyết rắc rối cho Thành Quân!" Người phụ nữ này nhân cơ hội Trác Thành Quân không có ở đây nói lời trơ trẽn.
Nhưng Hàn Lập Y ở nhà họ Trác cũng không phải hiền lành bị người khác ức hiếp: "Tiêu An Kỳ, cô đừng quá đáng, dù thế nào ở đây cũng là nhà họ Trác, Trác Thành Quân là chồng của tôi, chúng tôi như thế nào cũng không đến lượt cô xen vào."
"Nhưng tôi cứ thích xen vào đo, sao nào..." Tiêu An Kỳ sấn đến, muốn tóc Hàn Lập Y, Hàn Lập Y cũng không nhu nhược đến nổi để cô ta muốn làm gì thì làm, cô liền đưa tay ra đẩy cô ta ra, sức lực không lớn nhưng không hiểu sao Tiêu An Kỳ lại thét lớn một tiếng, ngã xuống đất, đầu va vào cạnh bàn trà, rướm máu.
"Hàn Lập Y, cô làm gì vậy?!" Trác Thành Quân đúng lúc này xuất hiện, thấy ngay cảnh Hàn Lập Y đẩy Tiêu An Kỳ, hắn nhíu mày đi vội xuống."Thành Quân, em không cố ý làm đổ nước lên áo của vợ anh đâu. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho em xin lỗi, còn tức giận... nhưng mà không sao đâu, phụ nữ có thai thường khó chịu lắm, em không trách cô ấy đâu..." Nói đến đây, Tiêu An Kỳ lại đáng thương chảy nước mắt.
Mi tâm của Trác Thành Quân càng nhíu chặt, nhìn đến Hàn Lập Y đứng đó ngoài một bên áo bị ướt thì hết thảy đều không bị gì.
Ngược lại Tiêu An Kỳ trên trán là một vết thương không nhỏ, cô ta là đối tác lớn của Trác thị, dù muốn dù không, hắn cũng không thể để cô ta tự mình gọi xe cứu thương.
"Trác Thành...." Hàn Lập Y thấy Trác Thành Quân nhìn mình, muốn giải thích nhưng...
"Tôi kêu cô tiếp khách chứ không phải kêu cô sỉ nhục khách. Cô có biết cô Tiêu quan trọng thế nào không? Lên lầu ngay!"
Hàn Lập Y không ngờ hắn không nói một câu đã tin tưởng lời Tiêu An Kỳ nói là thật, chẳng lẽ bao năm làm việc cho hắn, ngay cả chút lòng tin với cô hắn cũng không có sao?
"An Kỳ, đừng khóc nữa. Tôi đưa em đi bệnh viện..." Trác Thành Quân đỡ cô ta đứng dậy.
Tiêu An Kỳ đúng là đã diễn thì liền diễn đến cùng: "Thành Quân, Thành Quân... anh đừng trách vợ anh, em không sao..."
"Được rồi, đừng xin nữa, trước chúng ta đến bệnh viện." Khi đi không biết là vô tình hay cố ý, hắn lại bổ sung thêm một câu: "Còn nữa, sau này đừng gọi cô ta là vợ của tôi. Cô ta... cả đứa bé kia đều không xứng với nhà họ Trác."Hàn Lập Y đương nhiên nghe thấy, rõ ràng từng chữ một. Dù không muốn, nhưng không hiểu sao, vẫn không ngăn được đau lòng...
Trác Thành Quân rời đi không lâu, Hàn Lập Y lại nhận được điện thoại:
"Alo? Tôi là Hàn Lập Y."
[Tôi là bác sĩ Vương đây, cô Hàn mẹ của cô lại tái bệnh, đang trong phòng cấp cứu. Cô Hàn à, nếu không nộp tiền viện phí đúng hạn e là bệnh viện không thể chữa chữa trị tiếp cho bà ấy nữa.]
"Bác sĩ Vương, xin anh cho chút thời gian, tôi nhất định sẽ gom đủ tiền mà."
[Xin lỗi cô Hàn, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác.]
"Đừng, đừng... bác sĩ Vương, xin anh hãy chữa trị cho mẹ tôi, ngày mai tôi nhất định mang tiền đến."
Bằng mọi giá, cô nhất định sẽ kiếm được số tiền này mà... Làm ơn...
___________
"Trác Thành Quân, chỉ cần anh cho số tiền tôi cần tôi sẽ làm tất cả theo ý muốn của anh."
Đây chính là câu nói đầu tiên mà Hàn Lập Y nói với Trác Thành Quân khi hắn trở lại từ bệnh viện.
Mẹ của cô, không thể chờ được nữa. Lúc nãy mẹ Trác có gọi cho cô.
[Con dâu, thật là bây giờ chỗ mẹ đang mưa, dự báo là sẽ có bão đột ngột quét qua. Không thể bay về trong ngày mai rồi.]
"Vâng ạ, con biết rồi. Thật ra..." Hàn Lập Y nói đến đây thì thoáng chần chừ.
[Thế nào con? Có phải Thành Quân lại ăn hiếp con không? Nói cho mẹ biết đi.]
"Dạ, không phải đâu mẹ...""Ly hôn với tôi, phá bỏ cái thai. Cô làm được không?" Hắn lạnh nhạt nói, chân trái vắt lên chân phải ngồi ở ghế sô pha cứ như một quân vương.
Hàn Lập Y biết hắn sẽ nói vậy, điều kiện này cô đã lường trước, nhưng khi nhìn người đàn ông trước mắt, đôi mắt cô bỗng nhạt nhòa, chỉ là không khóc.
"Được..."
Mặt của Trác Thành Quân càng phi thường lạnh lẽo, hừ một tiếng.
Bây giờ hắn lại mâu thuẫn nghĩ: Ngay cả con của mình cũng dám giết chỉ vì một chút tiền sao?
"Vậy viết cam kết đi." Hắn vừa nói vừa đi lên lầu, chuẩn bị giấy mực giống như nhìn Hàn Lập Y thêm một chút hắn sẽ nổi điên vậy.
Hàn Lập Y ngồi trên ghế sofa lờ mờ thấy được tương lai mờ mịt của mình. Nhưng không sao, chỉ cần mẹ cô còn sống, vậy là đủ rồi.
Bảo bối nhỏ, xem như kiếp này mẹ nợ con, nếu có báo ứng thì mẹ cũng không oán trách đâu.
Hôm sau.
"Cô Hàn, đợt trị liệu của mẹ cô lần này đã thành công."
"Cảm ơn bác sĩ Vương, cảm ơn anh rất nhiều."
"Nhưng mà, tôi phải nói trước. Bệnh của mẹ cô thật ra đã rất trầm trọng, lần này qua khỏi nhưng lần sau cũng không biết sẽ tái phát lại lúc nào. Cô thật sự muốn duy trì trị liệu tốn kém thế này sao?"
"Muốn, tôi muốn, dẫu đắt đến đâu chỉ cần cứu được mẹ tôi thì đều được."
Lúc Hàn Lập Y về nhà, Trác Thành Quân đã đợi cô sẵn ở phòng khách.
"Cô đi đâu vậy, chẳng phải nói hôm nay sẽ đi phẫu thuật lấy thai sao?"
"Anh không cần quan tâm, chúng ta đi thôi."
XEM THÊMAdskeeper
Trác Thành Quân là chồng cô, nhưng ngay cả mẹ cô là ai, bệnh trầm trọng như thế nào hắn đều không biết, càng không quan tâm, có lẽ đối với hắn cô chính là sự thừa thải và dơ bẩn nhất đối với cuộc đời mình.
Nhìn Hàn Lập Y thẫn thờ đi ở phía trước, Trác Thành Quân khẽ nhíu mày lại, còn có cái gì khiến người phụ nữ này không vui đến như vậy. Cô đã sắp lấy được số tiền mình muốn rồi hà tất phải diễn kịch trước mặt hắn làm chi?
"Phu nhân, người đang ở đâu vậy? Hu hu hu... hôm qua thiếu gia dắt một người phụ nữ về, sau đó buổi tối... thiếu phu nhân với thiếu gia lại ký một khoảng giấy tờ, bây giờ lại đến bệnh viện nói là phẫu thuật gì đó..." Nữ hầu đi theo bên cạnh mẹ Trác sụt sùi nói vào điện thoại.
Trác phu nhân vừa đáp chuyến bay, nghe được tin này thì mặt lúc trắng lúc xanh, hôm qua có bão nên sau khi gọi cho Hàn Lập Y liền mất sóng, bây giờ về thành phố mới mở lại điện thoại. Vậy mà không ngờ lại nghe được tin chẳng lành này, đột ngột có một dự cảm xông đến.
"Không xong rồi! Trác cha, mau cho tài xế lái đến bệnh viện ngay!"
_______
Bệnh viện.
"Các người giải quyết nhanh đi."
"Trác tổng cứ yên tâm, tuyệt đối không để lại di chứng." Bác sĩ cam đoan sau đó liền dẫn Hàn Lập Y vào phòng phẫu thuật.
Trác Thành Quân nhìn cửa phòng từ từ đóng lại trên mặt không biểu hiện quá nhiều cảm xúc, chỉ nói với Hàn Lập Y một câu:
"Tuyệt đối đừng giở trò với tôi, hôm nay việc này không thành tôi liền khiến cô sống không yên thân."
Hàn Lập Y không nói gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ.
Phòng phẫu thuật đã sáng đèn, Trác Thành Quân đưa tay lên xem đồng hồ từng giây từng phút bắt đầu trôi qua, giống như đếm từng phút giây cuối cùng còn lại của một sinh mệnh nhỏ nhoi, cũng là con của hắn.
Con của hắn.
Trác Thành Quân khẽ mím môi lại, tại sao hắn lại có ý nghĩ này chứ? Chẳng phải bản thân hắn luôn nói cái thai chưa rõ hình dạng đó chắc gì đã là của mình sao, cớ gì bây giờ lại nghĩ đó là con của hắn rồi.
Hắn nhớ lại lần đó xảy ra sự cố, buổi sáng tỉnh dậy Hàn Lập Y chỉ là một nhúm bông nhỏ nằm co ro trong lòng mình, trên ga giường còn có một đóm máu. Lúc đó hắn có biết bao nhiêu áy náy cùng cảm thán, thật sự nếu như Hàn Lập Y không đột nhiên trở mặt, trơ trẽn đến tìm đến họ Trác đòi hắn phải cưới cô thì có phải bây giờ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rất nhiều.
Chỉ cần cô đừng hám tiền lợi dụng đứa trẻ, chỉ cần cô chủ động nói cho hắn biết hắn đã gây ra hậu quả lớn mà không phải dùng cách hạ tiện như vậy thì chắc chắn, chắc chắn hắn sẽ cho cô một bồi thường xứng đáng, không phải là một hôn nhân lén lút, không phải là những ngày gặp nhau mà cứ như cực hình.
Nhưng Hàn Lập Y, vì sao lại như vậy? Lại là một người phụ nữ trơ trẽn, hám tiền? Chẳng lẽ tất cả đàn bà tiếp cận hắn đều vì tiền tài của hắn thôi sao, không một ai thật lòng, kể cả người mà hắn từng nghĩ là ngoại lệ...
Nhưng đứa trẻ đó thì có tội gì?
Hàn Lập Y từ sau cái đêm đó chưa từng lọt khỏi tầm mắt của hắn, vậy thì cái thai đó là của ai? Chính là của hắn!
Hắn thừa hiểu, chỉ vì muốn tổn thương cô nên hắn mới không tiết lời khinh rẻ, chán ghét cô rồi nên liền muốn ghẻ lạnh luôn đứa nhỏ?
Nhưng rốt cuộc thì nó đã phạm tội gì? Tội của nó là không được quyền lựa chọn ba mẹ nên phải chịu cảnh chưa chào đời đã phải trở thành một vũng máu bấy nhầy sao?
Không, nó vô tội mà...
Tiểu đường đã 10 năm 20 năm, tê bì chân tay, mờ mắt xem ngay
Viên Sủi Diabet
Bệnh gan nặng nhẹ không biết mẹo này thì thật đáng tiếc
Đại Kiện Can
Khỏi tiểu đường với cách này ngay tại nhà cho bà con
Viên Sủi Diabet
Tiểu đường lâu năm dùng ngay cái này để cải thiện tiểu đường
Đường Vị An
Trác Thành Quân vừa muốn bước đi thì từ đâu tiếng bước chân dồn dập tiến đến, hắn chưa kịp phản ứng đã ăn một tát tai đến rướm máu khóe môi.
Mẹ Trác thẳng tay giáng cho con trai một tát rồi xong đến cửa phòng phẫu thuật, đập cửa.
"Các người dừng lại cho tôi, dừng lại ngay!"
"Trác phu nhân?!" Thấy người xong vào, các y tá và bác sĩ đều giật mình kinh ngạc.
"Các người làm gì vậy hả?" Mẹ Trác đẩy mấy bác sĩ đang đứng cạnh bàn mỗ ra, hoảng hốt gọi Hàn Lập Y: "Lập Y, con tỉnh lại đi, Lập Y...."
Nhưng Hàn Lập Y vẫn nhắm nghiền mắt, không hay biết. Lúc này Trác Thành Quân đi vào, đôi mắt vô cảm nhìn người phụ nữ nằm trên bàn mỗ, đôi môi của hắn lại nhếch lên:
"Biết ngay không đơn giản mà. Có thể để mẹ kịp quay về đây chắc đã nằm trong dự liệu cô ta, không cần đau lòng đâu?"
Chết tiệt! Vậy mà vừa rồi hắn còn có ý nghĩ trở vào ngăn cản bác sĩ không được phẫu thuật, hóa ra cũng chỉ là thừa, dù sớm dù muộn mẹ hắn cũng được cô ta thông báo cho trở về.
Quả thật Hàn Lập Y này đã thành công chiếm lấy lòng thương của bà rồi.
Mẹ Trác nào giữ được bình tĩnh, giận dữ hét lên: "Thành Quân, mày đang nói cái gì vậy? Đó là vợ của mày, là con của mày đó!"
Trác Thành Quân vốn dĩ đã không còn nghe lọt lời của ai nữa, cực kỳ vô tâm đáp: "Con lặp lại, cô ta không xứng làm vợ của con, càng không xứng làm mẹ đứa trẻ của con! Mẹ tốt nhất ở bên cạnh cô ta mãi mãi, nếu không tiền con đã bỏ ra rồi thì không để người khác quịt mất mà không có lợi ích gì đâu!"
"Tiền? Lập Y cần tiền là để cứu mẹ của nó!" Mẹ Trác cũng nâng giọng, lạnh lùng không kém gì con trai.
"Vậy sao cô ta không nói thẳng ra, mà úp mở giấu giếm? Trừ phi cô ta chột dạ, không phải lấy tiền cứu mẹ mà là nuôi tình nhân bên ngoài kìa!"
Trác Thành Quân lần nữa mỉa mai nhìn Hàn Lập Y đã được tiêm thuốc an thần nằm trên bàn mổ, nhưng bác sĩ chưa kịp phẫu thuật, cứ như vậy liền cất bước rời đi.
"Thành Quân! Thành Quân! Trác Thành Quân!"
XEM THÊMAdskeeper
Nhưng mẹ Trác gọi thế nào, Trác Thành Quân cũng không quay lại.
Vì sao lại ra nông nổi này, trời ơi...
Lúc Hàn Lập Y tỉnh lại thì thấy bản thân đã nằm ngủ trong phòng của mình, cô bất giác đưa tay sờ lên bụng.
"Lập Y, tại sao con lại khờ như vậy hả?" Mẹ Trác đã ngồi sẵn bên giường, mắt đỏ hoe.
"Mẹ..." Hàn Lập Y thều thào gọi.
"Mẹ không biết vì sao Thành Quân và con lại hiểu lầm nghiêm trọng như vậy, bây giờ có nói gì nó cũng không tin."
"Mẹ à, vốn dĩ con và Thành Quân không chung một con đường, người anh ấy yêu càng không phải là con. Sở dĩ, tin tưởng một người đã khó, mà đằng này đi tin tưởng một người mình chán ghét lại càng khó hơn." Hàn Lập Y cười khổ, hôm nay đứa bé của cô không mất đi, và chuyện mẹ Trác trở về ngăn cản đúng lúc giống như một khổ nhục kế đã được cô an bài.
E là Trác Thành Quân đối với cô lại có thêm một nút thắt, cứ thế chất chồng mãi mãi cũng không thể gỡ được.
Hai hôm sau Trác Thành Quân cũng không trở lại nhà, mẹ Trác cũng không muốn bận tâm, dù sao hắn trở lại đây thì Hàn Lập Y cũng không vui vẻ. Nó đã lớn đến thế rồi, đủ lông đủ cánh rồi, lời ba mẹ nói còn chẳng chịu nghe.
Nhưng Hàn Lập Y biết rõ Trác Thành Quân là một người ngăn nắp về lịch trình, dù hắn lạnh lùng hay chán ghét cô thì vẫn đi về đúng giờ giấc, chỉ cần đi công tác hắn sẽ thông báo lại cho ba mẹ Trác.
Thế nên trừ phi hắn gặp chuyện gì, Hàn Lập Y không nói cho mẹ Trác mà quyết định lẻn ra ngoài. Cô bây giờ mang thai, mẹ Trác sẽ không để cô đi.
Nhưng dù Trác Thành Quân ghét cô thế nào, dù biết cô và hắn không thể nào hòa hợp thì Hàn Lập Y cũng không thể phủ nhận một điều, đối với Trác Thành Quân... cô thích hắn, lâu rồi.
Vì thích hắn mới cho hắn lần đầu mà không cần chịu trách nhiệm, vì thích hắn nên không muốn hắn bị khó xử mà từ chối luôn những đề nghị bồi thường.
Khoảng cách giữa hai người xa vời vợi, trong khi hắn có địa vị, quyền thế và tiền tài thì cô sinh ra lại ở vạch số không, một con chim non muốn hóa kiếp phượng hoàng, đó chỉ là những viễn vong trong tiểu thuyết, mà xã hội hiện tại thì chỉ có công chúa mới xứng với hoàng tử thôi.
Cái gọi là môn đăng hộ đối, tuy lỗi thời, cũ kỹ nhưng chưa bao giờ hết quyền lực, đủ sức dìm chết bất cứ kẻ tầm thường nào lại suy nghĩ chuyện viễn vong.
DÀNH CHO BẠN
Ai bị viêm gan nặng mà không biết mẹo này thì thật đáng tiếc
5-10 năm khổ vì phì đại tiểu đêm chỉ phương pháp này
Cách hạ đường huyết về dưới 6 chấm. Giúp hết tiểu đường
Bệnh gan hành hạ nhiều năm thì đây là lối thoát
Bắt xe đến được Trác thị, mọi người đã tan ca hết, chỉ còn lại vài người bảo vệ gác cửa.
"Cho hỏi, Tổng giám đốc đã về chưa?"
Bảo vệ nhận ra Hàn Lập Y là thư ký của Trác Thành Quân liền từ tốn đáp:
"Cô Hàn, hai ngày nay tổng tài cũng chưa lái xe rời khỏi công ty nữa? Mấy ngày nay, Tiêu tiểu thư cũng có đến tìm ngài ấy, rất lâu rồi mới rời đi nhưng mà sau cùng thì tổng tài chưa rời công ty lần nào cả."
"Để... để tôi lên xem."
Lúc Hàn Lập Y lên đến tầng cao nhất, chậm rãi đi về phía văn phòng của Trác Thành Quân.
"Cộc cộc"
"Trác Thành Quân..."
"Cộc cộc"
Không có ai lên tiếng, cửa phòng cũng chỉ khép hờ.
Mượn ánh đèn mập mờ, Hàn Lập Y bạo gan đẩy cửa đi vào.
Có tiếng hít thở nặng nề, giống như tiếng thở dốc, bỗng nhiên chân cô giẫm trúng một vật gì đó.
Nhặt lên mới thấy là áo vest của Trác Thành Quân, dọc trên sofa còn có cà vạt, dây thắt lưng của hắn.
Càng đến gần phòng nghỉ riêng của hắn, tiếng thở càng gấp gáp, nặng nề...
Hàn Lập Y mở cửa, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt khiến trái tim của cô như ngừng đập.
Người gục đầu bên giường là Trác Thành Quân!
Trác Thành Quân, vì sao lại ra bộ dạng này?
"Trác Thành Quân..." Cô không chần chừ liền chạy đến, muốn xem tình hình của hắn thế nào.
Trác Thành Quân không trả lời, hơi thở nặng nề, khó nhọc ngẩn đầu nhìn người đang gọi mình.
"Trác Thành Quân, anh làm sao vậy? Sao lại nóng thế này?"
Trác Thành Quân nhìn thấy người đến là Hàn Lập Y thì tiếp tục cúi mặt, nhắm mắt ngủ tiếp: "Sao cô lại ở đây... đi đi."
"Tôi đưa anh đi bệnh viện?" Hàn Lập Y không chấp nhặt thái độ của hắn muốn kéo người lên nhưng hắn một mực rút tay lại.
"Phiền phức quá, đi đi... trở về mà giả vờ tốt bụng với mẹ tôi kìa."
XEM THÊMAdskeeper
Hàn Lập Y bị hắn đẩy ra, loạng choạng mấy bước, nhưng không có ngã vì sức lực của hắn vào lúc này chẳng được là bao.
Trác Thành Quân trước giờ tính tình ương bướng, mỗi lần có bệnh đều không chịu nói cho người khác biết. Sau này lớn lên, trở thành lãnh đạo một công ty thì càng xem nhẹ việc đi bệnh viện hơn, cứ qua quít cậy mạnh đến khi tự khỏi bệnh.
Hàn Lập Y thấy hắn bài xích mình như vậy, nhưng cũng không dám bỏ đi, đành ra ngoài gọi cho bảo vệ lên.
Trác Thành Quân thấy cô đi ra ngoài liền cười lạnh, mới giây trước còn giả vờ quan tâm nhưng hắn chỉ làm khó như vậy mà đã bỏ đi.
Đúng là giả dối.
Trác Thành Quân chật vật muốn đứng dậy, nhưng cơn đau dữ dội từ bụng khiến hắn ngay việc đứng lên còn không nổi, cả người đều đổ mồ hôi lạnh, run rẩy một cái lập tức ngã nhào xuống.
"Trác Thành Quân, anh có sao không? Chúng ta đi bệnh viện đi, đi bệnh viện đi mà..." Hàn Lập Y vừa đem một cốc nước ấm trở lại đã thấy cảnh tượng này, lần đầu tiên cô thấy hắn trở nên bất lực như vậy, yếu ớt đến vậy, nên vô cùng hoảng sợ. Hoặc có lẽ do mang thai nên rất nhạy cảm, chưa gì mà nước mắt đã vô thức tuôn ra.
Trác Thành Quân không buồn trả lời, muốn hất tay cô ra nhưng cũng không đủ sức lực.
Chỉ là hắn thật sự bất ngờ, sao cô vẫn chưa đi?
"Tôi... gọi bảo vệ lên rồi, chút nữa sẽ lên tới, anh uống chút nước đi."
Hàn Lập Y dè dặt đưa cốc nước cho hắn, Trác Thành Quân khẽ liếc nhìn, vô tình thấy được vài vết mụn nước do bị bỏng vừa lột da trên tay cô, nhưng hắn cũng chỉ liếc nhìn như vậy mà không hề nói gì hoặc là chẳng quan tâm.
Bày biện ra là để cho người khác thương hại sao?
Tại sao người phụ nữ này lại tâm kế đa đoan như vậy?
Cuối cùng hắn vẫn không nhận cốc nước của Hàn Lập Y đưa, cô bối rối thu tay lại.
Đúng lúc hai bảo vệ đi đến, liền đỡ Trác Thành Quân ra ngoài đến bệnh viện.
"Trác tổng có hiện tượng xuất huyết dạ dày cấp tính, cần được phẫu thuật ngay lập tức."
Hàn Lập Y nhìn tờ cam kết của người nhà bệnh nhân, cắn cắn môi, ký tên.
Lần đầu tiên, cô được dùng danh nghĩa vợ của hắn quyết định một việc, có lẽ hắn biết sẽ không vui, nhưng là cô lại thấy hạnh phúc.
Ca phẫu thuật kết thúc, Trác Thành Quân vẫn chưa tỉnh dậy, Hàn Lập Y bèn nhấc một chiếc ghế ở cạnh bên ngồi chờ, chờ đến khi thiếp đi khi nào không biết.
Trời lờ mờ sáng, Trác Thành Quân mở mắt tỉnh dậy, cảm giác được bàn tay đang bị ai đó nắm lấy, hắn liếc nhìn một cái liền giật ra.
Hàn Lập Y bị hành động này của hắn đánh thức, vui mừng nở nụ cười: "Anh tỉnh lại rồi, tốt quá, để tôi đi gọi bác sĩ?"
Trác Thành Quân vẫn không nói gì với cô, đến khi bác sĩ đến chuẩn đoán rồi rời đi hắn vẫn mặt lạnh không liếc nhìn cô.
"Anh đói không, tôi mua sữa cho anh?"
"Hàn Lập Y, ba mẹ tôi đâu, còn cô nữa sao không an phận lăn về nhà đi. Chẳng phải tối qua tôi bảo cô đừng giả vờ đóng kịch nữa rồi sao?"
NỘI DUNG QUẢNG CÁOMgid
Giải quyết tận gốc mỡ máu cao bất kể mới hay lâu năm ngay tại nhà
Choles BT
Tự lọc sạch mỡ máu cực kỳ hiệu quả ngày tại nhà
Choles BT
Khỏi tiểu đường với cách này ngay tại nhà cho bà con
Viên Sủi Diabet
Tiểu đường lâu năm dùng ngay cái này để cải thiện tiểu đường
Đường Vị An
"..." Hàn Lập Y không trả lời, Trác Thành Quân cũng không đợi cô trả lời, mà nói: "Nên là cô đi khỏi đây càng nhanh càng tốt, hiểu không?"
Hàn Lập Y nghe xong, thì thở hắc ra, cố gượng cười: "Chắc anh đói rồi, vậy tôi ra ngoài mua sữa cho anh, bác sĩ nói hiện tại anh chưa ăn được thứ gì cả."
Cô cố tình làm lơ, làm lơ tất cả chỉ muốn bản thân không thấy quá đau lòng. Nhưng sự thật là mỗi lần Trác Thành Quân nói ra điều khiến tâm can của cô giằng xé, đau đớn vô cùng.
Cố đi thật nhanh thật nhanh vì sợ trễ Trác Thành Quân sẽ đói, mồ hôi cũng lấm tấm trên trán, có lẽ là vì mang thai nên cô không còn nhanh nhẹn như trước.
Lúc đi ngang qua trạm điện thoại công cộng cô bèn nghe lời Trác Thành Quân gọi về nhà, di động của cô không có mang theo, chắc chắn là ba mẹ đang sốt ruột cho người tìm cô khắp nơi, cô cũng thật kém trí, cả buổi tối chuyện lớn như vậy cũng không thông báo về nhà, nhỡ Trác Thành Quân có chuyện gì thì cô làm sao ăn nói với ba mẹ.
"Anh đợi có lâu không? Tôi mua về rồi này." Hàn Lập Y mỉm cười nhưng nụ cười của cô nhanh chóng đông lại.
"Thành Quân, ăn chút gì đi anh, một chút thôi cũng được." Tiêu An Kỳ không biết từ đâu đã đem đến một phần súp cho Trác Thành Quân. Hắn vốn định đẩy ra nhưng vừa thấy Hàn Lập Y trở lại, liền dời tầm mắt sang Tiêu An Kỳ, nói với cô ta: "Được rồi, em múc ra đi."
Tiêu An Kỳ mừng rỡ, dẫu rằng thấy Hoắc Duật Hy ở ngoài cửa nhưng cứ xem cô như không tồn tại, muốn đút cho Trác Thành Quân ăn, lại không quên chanh chua: "Haiz... có người mặt dày thật đó, rõ là không ai cần mà còn ở đây làm bóng đèn sao?"
Trác Thành Quân cũng liếc mắt nhìn Hàn Lập Y xem thái độ của cô, còn cô thì cúi đầu nhìn túi đồ trong tay, mắt hơi đỏ lên, nhưng không biết nói gì.
Là hắn gọi điện bảo Tiêu An Kỳ đến sao?
"Cô Tiêu à, cô nói thật phải a. Cái bóng đèn như cô thật là cản trở người khác chăm sóc chồng của mình quá đi."
Cả ba người trong phòng bệnh đều không ngờ Trác phu nhân đột nhiên xuất hiện vào lúc này, cứ ngỡ ngàng cho đến khi Tiêu An Kỳ lên tiếng thật ủy khuất: "Bác gái, sao bác lại nói như vậy, con chỉ là muốn chăm sóc Thành Quân thôi, Hàn Lập Y có thai, tay chân chậm chạp nên con mới..."
"Ổ, là vậy sao?" Trác phu nhân ung dung đi vào, cũng kéo Hàn Lập Y tới chỗ mình, cầm túi sữa nguội trong tay của cô ra:
"Cô nói Lập Y chúng tôi tay chân chậm chạp nhưng mà cô Tiêu có biết người có bệnh dạ dày thường rất kiên ăn không, Thành Quân vừa mới phẫu thuật xong đừng nói là ăn súp nóng cô mang tới, e là ngay cả súp nguội ăn vào còn có khi trở bệnh nặng hơn." Nói xong bà lại liếc xéo tên con trai."Anh thì giỏi rồi, Lập Y mua sữa cho thì mặt nặng mày nhẹ, chắc là muốn chết sớm để con dâu tôi góa chồng nên mới dám ăn súp của cô Tiêu."
Trác Thành Quân không nói gì, nguýt Hàn Lập Y một cái.
Mẹ Trác nào để ai phản công, nhắm tới Tiêu An Kỳ ngay và luôn: "Thôi thì cô Tiêu cũng đã mang đến cho Thành Quân nhà chúng tôi, nó không ăn được thì để vợ nó ăn thay vậy, dù sao hai đứa nó cũng là vợ chồng, người ta nói vợ chồng thì tuy hai mà một cơ."
Hàn Lập Y còn ngỡ ngàng thì mẹ Trác đã đẩy Tiêu An Kỳ ra, lấy túi sữa lạnh đưa cho Trác Thành Quân: "Uống nhanh đi, xong rồi còn hầu hạ vợ mày ăn súp, hôm nay mày không đút được cho Lập Y ăn no thì mẹ bảo Trác cha cho mày ra đường ở."
"Mẹ, mẹ nói cái gì vậy? Tại sao con phải đút cô ta ăn?" Trác Thành Quân bất mãn kháng nghị.
"Lập Y là vợ mày, chẳng những là phụ nữ có thai còn phải chăm sóc mày cả đêm, sáng ra đi mua sữa cho mày. Mày ăn no rồi thì biết điều về lo cho vợ nhà đi!"
Mẹ Trác lấy phần súp trong tay Tiêu An Kỳ, rồi đỡ Hàn Lập Y ngồi xuống ghế, ngó lơ người phụ nữ đang thẹn đến đỏ mặt kia.
Nhưng chung quy cô ta cũng biết điều lên lấy lòng bà: "Bác gái, Thành Quân anh ấy vừa tiểu phẫu xong, cháu lo lắng nên mới..."
"Ố ồ, sáng sớm ba mẹ cô ở nhà hẳn là còn chưa ăn sáng. Con gái như cô Tiêu đây lại không chăm sóc ba mẹ mà tới đây lo lắng cho một người đã có vợ, hình như sự lo lắng này có chút mỉa mai đó nha." Trác phu nhân cắt ngang, không cho cô ta đất dụng võ.
Mặt Tiêu An Kỳ lúc đỏ lúc trắng, nhìn sang Trác Thành Quân cầu cứu.
Thế mà Trác Thành Quân từ đầu tới cuối chẳng nhìn cô ta, lại hướng về phía Hàn Lập Y chất vấn: Là cô chạy đến kể công với mẹ tôi sao?
Hàn Lập Y cắn môi, mẹ Trác thấy được con trai lại định ăn hiếp con dâu bèn lên tiếng:
"Ngay cả cô Tiêu không thân thích còn biết mày nằm viện, mẹ đây là mẹ mày thì tại sao không biết được con trai mình đang nằm viện. Là mẹ mày đến công ty, bảo vệ ở đó nói rằng Lập Y nửa đêm lẻn ra ngoài tìm mày rồi nhọc nhằn thế nào tới bệnh viện, nghe qua mà đã đau lòng."Nhưng vợ mày là phụ nữ có thai!" Mẹ Trác đủ lý lẽ để phản bác.
Trác Thành Quân biết mẹ mình là người cố chấp, đành cố nén đau cầm bát lên.
"Nhìn cái gì, còn không mở miệng ra!" Thế là hắn chuyển sang bắt nạt Hàn Lập Y.
Hàn Lập Y chết tiệt, không có mẹ tôi thì rất hung hăng mà phải không? Lúc trước còn dám tát tôi, để xem bây giờ có mẹ tôi ở đây thì cô có dám trở mặt như vậy nữa không?
Hàn Lập Y cũng cảm thấy Trác Thành Quân ngồi trên giường bệnh mà đút mình thế này thì mấy không tự nhiên, nhìn nhìn mẹ Trác.
"Hôm nay nó không cho con ăn xong, thì đừng hòng nó được ăn trưa." Mẹ Trác hùng hồn tuyên bố.mẹo này thật đáng tiếc!
Mẹ Trác đơn giản giải thích, lại nhìn Tiêu An Kỳ, cô ta hiểu ra Trác Thành Quân rất kính trọng mẹ mình cho nên sẽ hắn không làm trái ý bà. Biết không thể ở đây được nữa, cô ta bèn ngậm ngùi nói:
"Nếu Thành Quân đã có gia đình chăm sóc vậy cháu xin phép về trước."
"Không tiễn." Mẹ Trác lập tức nói.
"Thành Quân, em về đây..." Dù luyến tiếc cỡ nào thì một khi Trác Thành Quân không lên tiếng cô ta cũng chẳng còn lý do nào để ở lại, cứ thế ôm một bụng tức rời đi.
"Lập Y, qua đây con." Mẹ Trác kéo ghế Hàn Lập Y ngồi đến trước mặt Trác Thành Quân, lấy phần súp của Tiêu An Kỳ nhét vào tay Trác Thành Quân: "Nè, cầm mau. Đút Lập Y ăn cho mẹ!"
"Con mới là người bệnh!" Trác Thành Quân tự cho là vô lý đùng đùng.