đam mỹ .
Tác giả: Như Lâm
Chương 1
Tháng tư ở Nam Kinh. Trong rừng cây xanh có dòng suối nhỏ trong vắt, bên dòng suối có ngôi nhà tranh nhỏ. Trước cửa nhà có hoà thượng, đang chẻ củi dưới ánh dương . Hắn nhìn khoản hai mươi tuổi, tướng mạo tuấn tú lại cao lớn cường tráng. Hơn nữa bây giờ ở trần, để lộ cơ bắp. Du nhiên nghiên người dựa vào cách cửa nhìn hắn thỏa mãn . Giống như nhìn thấy ánh mắt của hắn, hòa thượng dừng động tác trong tay quay đầu lại hỏi:.
_ Thí chủ cảm thấy đỡ hơn trưa ? Du Nhiên lập tức giả bộ yếu ớt ôm ngực : _ Đại sư, ta bỗng nhiên ta thấy khó chịu , ngươi có thể giúp ta xem được hây không ?. Hòa thượng ân cần đi tới:
_ Thí chủ không khỏe chỗ nào ? Du Nhiên mặc đồ xanh dương nhạt mỏng, hắn nói ngực ta đau bắt đầu mở vạt áo cho thấy bộ ngực giống thiếu nữ tuổi dậy thì nhũ hoa đỏ tươi y như trái cherry (Du Nhiên là song tính nhân ngực lớn hơn nam nhân) . Thí chủ xin tự trọng! Du Nhiên dán người vào hắn, bộ ngực mềm mại vào lưng trần hắn ,hai tay mềm mại không xương xoa eo hắn, ngoài miệng vô tội nói. Đại sư, hiểu lầm rồi ngực Nhiên Nhiên đau không thở nổi rồi . Nhưng trên lưng ta có vết thương ,lại không có sức lực nào thật sự vạn bất đắt dĩ
mới nhờ đại sư giúp đỡ. Hòa thượng nghe vậy hóa ra ta hiểu lầm hắn trong lòng hơn áy náy , hắn quay lưng về phía sau Du Nhiên hỏi? Nên giúp thí chủ như thế nào đây? Du Nhiên kiểng chân ghé vào lỗ tai ,hơi thở hắn như hoa lan:. Đại sư có thể giúp ta ..... xoa xoa được không ? Thân thể hòa thượng cứng đờ, không thể nghĩ tới bộ ngực hắn vừa mới nhìn thấy vừa trắng vừa mềm mại mơ hồ thấy nhũ hoa như trái cherry đỏ tươi , làm hạ thân hắn căng lên từng đợt..... Du Nhiên nhìn thấy lỗ tai hắn đã đỏ , cười xinh đẹp sau lưng hắn , tiếp tục giả bộ đáng thương tội nghiệp nói: Đại sư van cầu người , Nhiêu Nhiên thật khó chịu . Khi hắn nói chuyện mang theo tiếng nức nở, làm hòa thượng xin lòng thương xót. Hắn nghĩ cứu một người còn hơn xây bảy tòa tháp, mình lại có vì tà niệm của mình, mà không để ý sự đao đớn của thí chủ sao ?
Hắn xoay người, nhắm mắt lại, hai tay đưa ra chạm nhau :
_ A di đà Phật , thí chủ, bần tăng thất lễ rồi. Du Nhiên cong môi, bất mãn hắn không để ý sự xinh đẹp của mình , nhưng lập tức nghĩ thầm : Ta không tin không bắt được ngươi !
Hắn nhẹ nhàng nắm tay hoà thượng để lên ngực mình :
Đại sư, giúp ta xoa bóp ,xoa xoa.
Hòa thượng vẫn nhắm hai mắt như trước, dựa theo hắn sai bảo, vuốt ve bộ ngực hắn. Bộ ngực vừa mềm vừa trơn khiến người ta yêu thích không buông tay. Ngón tay hắn đụng đến nhũ hoa, hắn khẽ véo theo bản năng..Lực tay của hắn rất mạnh làm đau Du Nhiên, hắn khẽ kêu lên:
_ Đại sư, ngươi làm đau ta rồi.
Hoàng thượng sửng sốt, nghĩ thầm rằng ta không dùng sức mà, sao lại đau được? Trợn mắt nhìn, lại nhìn thấy trong mắt Du Nhiên là sương mù,
vẻ mặt ấm ức. Hắn cảm thấy có lỗi, khẽ cúi đầu, lại nhìn thấy bộ ngực trắng noãn non mềm thật sự bị mình bóp đỏ.
Chuyện này... Quá non rồi...
Hắn lập tức thu tay:
_Thí chủ, thực xin lỗi, bần tăng không cố ý.
Du Nhiên nhìn tay hắn rời khỏi thân thể mình, mất hứng rồi.
_Đại sư, ngươi làm đau ta rồi. Ngươi phải chữa khỏi cho ta mới được.
_Ta đi tìm lang trung.
_ Không còn kịp rồi!
_ Vậy làm sao bây giờ?
_ Ngươi nghe ta...
Du Nhiên đẩy hắn ngồi ở trên giường, Du Nhiên đứng trước người hắn, ngực vừa vặn đối diện mặt hắn.
Du Nhiên ôm bộ ngực của mình đến trước miệng hắn:
_ Đại sư, ngươi ngậm chặt nhũ hoa của ta khẽ mút.
Hòa thượng nhíu mày, muốn từ chối.
Du Nhiên nói tiếp:
_ Ngươi khẽ mút ta sẽ không đau nữa.
Thấy bộ dạng hòa thượng bán tín bán nghi, hắn hít hít cái mũi, giống như sắp khóc:
_ Thật sự đau quá, đại sư nhanh giúp ta...
Hòa thượng không biết thân thể phụ nữ, cũng không hiểu rốt cuộc nàng khó chịu như thế nào. Chỉ đơn thuần là nàng nói cái gì hắn sẽ tin cái đó.
Vì thế hắn ngậm chặt nhũ hoa của nàng, bắt đầu mút.
Ánh mắt Du Nhiên mơ màng, tiếng rên rỉ vang lên. Hắn nghĩ thầm rằng lời sư phụ nói rất đúng, cùng nam nhân hoan hảo, quả nhiên thật thoải mái.
Hắn kêu vừa mềm mại vừa quyến rũ, hòa thượng nghe thấy không tự giác nổi lên phản ứng. Hai tay hắn nắm lấy bộ ngực Du Nhiên, mút bên trái xong lại sang bên phải, làm nhũ hoa nàng tràn đầy nước miếng của hắn.
- A... A a..
Du Nhiên không e dè gì kêu lên.
Nhưng lúc này hòa thượng lại vô cùng kìm nén.
Hạ thân của hắn đã nhất trụ kình thiên, khi gặm cắn ngực Du Nhiên, trong lòng vô cùng muốn chà đạp Du Nhiên.
Trong lòng ẩn giấu sự tàn bạo thúc giục hắn làm Du Nhiên đau, làm Du Nhiên khóc...
Nhưng nhiều năm tu luyện tâm tính giúp hắn kìm nén tà niệm của mình. Hắn niệm kinh trong lòng, cuối cùng dời đi lực chú ý.
Hắn thoáng nhẹ nhàng thở ra.
Lúc này thân thể Du Nhiên lùi về sau, rời khỏi khống chế của hắn.
Hòa thượng sửng sốt, cho rằng đã kết thúc, trong lòng cảm thấy hơi may mắn, nhưng cũng hơi mất mát. Hắn không hiểu nổi cảm xúc lúc này của mình.
Khi hắn đang xoắn xuýt trong lòng, Du Nhiên lại cho ngón tay nhỏ và dài vào trong đồ, nói tiếp:
_ Đại sư, ta ướt rồi.
Tuy hòa thượng không hiểu , nhưng hiểu biết cơ bản chuyện giữa nam và nam. Hắn nhíu mày, ngẩng đầu muốn giảng lý lẽ với Du Nhiên, đã thấy Du Nhiên lấy ngón tay từ trong đồ ra.
Trên đầu ngón tay dính đầy d*m thủy ẩm ướt, Du Nhiên khẽ chạm vào mặt hòa thượng, lau d*m thủy vào môi hắn.
Hòa thượng vốn kiên định tự chủ, khi ngửi được mùi thơm của hắn thì tan rã rồi..
Du Nhiên nhìn lều trại giữa chân hắn, hài lòng nở nụ cười, DN ngồi trên đùi hắn, cố ý dùng giữa đùi cọ xát phía dưới hắn. Sau đó một tay DN ôm lấy cổ hắn, một tay vuốt ve bộ ngực của hắn, dùng ánh mắt câu hồn nhìn hắn, lại dịu dàng quyến rũ nói...
- Đại sư, côn th*t của ngươi thật lớn...
( mình chỉ sửa truyện từ ngôn tình thành đam mỹ thôi ko phải của của mình đâu nhe)
Chương 2
Du Nhiên cho rằng mình quyến rũ rõ ràng như vậy sẽ làm cho hòa thượng máu nóng sục sôi, sau đó tử hình mình ngay tại chỗ.
Không ngờ hòa thượng lại dùng một tay đẩy Du Nhiên ra, tức giận nói:
_ Ngươi không tự trọng rồi!
Du Nhiên nhìn hắn tức giận rời đi, tức đến mức giậm chân, nhưng lại suy nghĩ: Xem ra chỉ sắc dụ không đủ...
Hòa thượng ngồi xổm trước mặt Phật Tổ, gõ mõ niệm kinh, nhưng suy nghĩ hỗn loạn, làm sao cũng không bình tĩnh được.
Hắn mở mắt ra đi ra ngoài sân nhìn bầu trời đầy sao, nghĩ đến lần đầu tiên mình gặp Du Nhiên, đôi mắt nàng lấp lánh, ngập nước...
Trong lòng hắn nghĩ đến Du Nhiên, không biết lúc này hắn khỏe không, thân thể tốt hơn chưa?
Hắn không khống chế nổi ý nghĩ của mình, bất tri bất giác đã đi tới nhà gỗ nhỏ ở bờ sông.
Hắn lén lút nhìn từ ngoài cửa sổ vào trong phòng...
Du Nhiên đã ngủ thiếp đi, nhưng đang trong giấc ngủ hắn vẫn cau mày, có thể thấy được hắn không ngủ ngon.
Trái tim hòa thượng bị bóp chặt, muốn giúp hắn nhưng lại tức hắn quyến rũ mình.
... Vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên hòa thượng nổi giận. Tay hắn nắm chặt thành quả đấm, cố gắng kìm nén mình mất lý trí, vội vàng rời khỏi nơi này.
Sau khi hắn đi, Du Nhiên mở mắt, hắn rất tỉnh táo, căn bản không phải mới tỉnh ngủ. Hắn quay đầu nhìn hướng hòa thượng rời đi, cười càng quyến rũ ngọt ngào hơn.
Ngày hôm sau, khi hòa thượng luyện võ trong chùa, bỗng nhiên sư đệ đến nói:
_ Dương Anh sư huynh, bên ngoài chùa có người tìm huynh...
Sư đệ dừng một lát mới nói tiếp:
_ Là một vị công tử .
Dương Anh khẽ ngây người, cảm ơn sư đệ, trong lòng đầy tâm sự đi đến trước mặt Du Nhiên.
Du Nhiên nói mình sắp rời đi, trước khi đi có chuyện muốn nói với hắn. Du Nhiên dẫn hắn đến một rừng cây nhỏ không người, gió thổi qua hai người bọn họ, thổi ra gợn sóng lăn tăn trong lòng.
Lúc này Du Nhiên duy trì khoảng cách với hắn, cúi đầu, hơi thẹn thùng nói:
_ Đại sư, ta có thể gọi ngươi là Dương Anh không?
Nếu là trước đây Dương Anh sẽ không đồng ý. Nhưng đây là lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ, Dương Anh nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
Du Nhiên ngẩng đầu mỉm cười với hắn, đắm đuối đưa tình nói:
Dương Anh, thực ra... Từ lần gặp đầu tiên, khi chàng cứu ta, ta đã động lòng với chàng rồi.
Trong lòng Dương Anh khẽ động, nhìn má hắn đỏ bừng, nghĩ thầm rằng: Làm sao ta lại không phải.
_ Ngày hôm qua... Sở dĩ sẽ lỗ mãng như vậy, là vì... Bởi vì ta trúng dâm độc.
Không ngờ hắn có nỗi khổ trong lòng.
_ Nếu ta muốn giải độc, tất phải ân ái với nam tử. Vốn muốn tùy tiện tìm nam nhân giải độc xong sẽ cắt đứt quan hệ, nhưng từ khi gặp chàng, những nam nhân khác không lọt vào mắt xanh của ta nữa rồi.
Dương Anh nhìn hắn đầy khiếp sợ.
_ Ta không muốn làm chàng khinh thường ta, cho nên ta tình nguyện chết đi cũng không tìm người giải độc nữa.
Du Nhiêncố gắng mỉm cười nói:
_ Dương Anh, tạm biệt.
Nói xong lời muốn nói, Du Nhiên xoay người rời đi.
Nhưng mới đi chưa được hai bước, hắn đã bị nam nhân ôm từ phía sau. Dương Anh ôm chặt lấy hắn:
_ Thực xin lỗi, là ta hiểu lầm ngươi rồi.
Trong lòng Du Nhiên vui mừng đến nở hoa, toàn bộ mọi chuyện đều tiến hành theo kế hoạch của hắn. Hắn tiếp tục bày ra dáng vẻ sinh ly tử biệt:
_ Chàng bỏ ta ra, ta muốn tìm chỗ không người tự sinh tự diệt.
Sao Dương Anh có thể để mặc hắn làm chuyện điên rồ:
_ Không! Để ta giúp ngươi giải độc!Du Nhiên chớp mắt mấy cái, làm bộ không thể tin được:
_ Thật sao?
_ Ừm!
Thái độ của Dương Anh chân thành nói.
Du Nhiên thuận thế dựa vào ngực cường tráng của hắn, nói:
_ Vậy chàng nên nghe ta...
Trong căn nhà gỗ nhỏ bên dòng suối...
Thân thể Du Nhiên trần truồng mở hai chân ra ngồi ở mép giường. Trên da thịt tuyết trắng của hắn đã có thêm vài dấu hôn, không cần nghĩ cũng biết là kiệt tác của ai.
Lúc này một tay hắn chống xuống giường, một tay chạm vào đầu Dương Anh . Mà đầu Dương Anh đang cúi giữa hai chân Du Nhiên.
Trong phòng tràn đầy tình dục dâm mị.
_ Dương Anh , đầu lưỡi của chàng liếm ta thật thoải mái... A a...
Du Nhiên ngẩng đầu lên, phóng đãng rên rỉ nói:
_ Cho vào đi... Cho vào đi... A... Ta muốn...
Ngón cái thô to của Tử Dương cọ xát âm vật của Du Nhiên, miệng liếm mút dâm huyệt của hắn. Sau khi trong huyệt hắn chảy ra d*m thủy dày đặc, hắn ngẩng đầu lên nhìn Du Nhiên, thấy hắn đã xụi lơ trên giường.
Hai mắt Du Nhiên mơ màng nhìn Dương Anh , nhìn hắn trái tim đều mềm mại rồi.
Hắn đè lên người DN, nắm lấy bộ ngực của DN cùng môi lưỡi chạm nhau.
Đây là lần đầu tiên DN cao trào, tốt đẹp ngoài tưởng tượng của DU Nhiên. Sau khi cao trào, phản ứng của hắn có vẻ ngốc, chỉ phối hợp với động tác của Dương Anh theo bản năng.
Chuyện nhất kiến chung tình gì gì đó, đương nhiên là lừa gạt hắn rồi. Nhưng chuyện DN thích làm như vậy với hắn là sự thật.
DN muốn cùng hắn thân thiết, muốn tay hắn sờ khắp toàn thân mình, muốn cùng hắn chặt chẽ kết hợp.
Nghĩ đi nghĩ lại, DN liền sờ soạng phía dưới hắn. Gốc côn th*t kia đã vừa thô vừa cứng, DN khẽ cắn hầu kết của hắn một chút, nắm lấy côn th*t lớn của hắn cọ xát cửa huyệt mình.
_ Dương Anh, thao ta đi...
Dương Anh nghe xong lời này, côn th*t lại lớn hơn nữa...