Nơi ta sinh ra và lớn lên thì ln là quê nhà của chúng ta, Lin cx là 1 cô bé ở 1 vùng quê nhỏ vs niềm đam mê ca hát lớn, cô chỉ là 1 fan girl nhỏ bé ko đc đu idol mặc dù cô có dư điều kiện, bố mẹ cô cho là vô bổ nhx cô đc chiều nhất nhà. Năm đó, cái năm mà kéo nhiều rắc rối, tai ương, khó khăn, mất mát về mùa màng của bà con, hạn hán đi dạo chs qua làng cô, bà con khổ đau vì mất mát, tuy v nhx bà con đoàn kết lại. Lin và mẹ tìm giải pháp giúp bà con, bố Lin nói:" mẹ m còn 1 ng bn trên TP ngày xưa cx hc vs mẹ nhx sau này phát triển sự nghiệp đấy, ng đó có cách giúp " Lin vs mẹ nghe xong cx bảo vs mẹ, mẹ chỉ gật đầu:" tất nhiên r con, mai lên nhà cô ấy nhá, vs cả lm quen r c2 lên đấy hc để khỏi báo làng báo xóm " Lin:" khóa chiệu vô cùng bn ạ, mik con bn nhx bn nói v lm mik khóa chiệu vô cùng ". Hôm sau, Lin lên đến nơi "đất khách quê người" đó lại gặp Trân, cô bé đáng yêu lanh lợi, cô bé đó nhỏ hơn Lin 2 tuổi. Cx chỉ chào hỏi xã giao thì s phk là Lin, Lin sang chs chung r báo hại lm cô bé đó khóc, nc mắt thảnh thơi đi dạo trên má cô bé, Lin lại mất 2 tiếng để dỗ, nói chứ Lin chủ yếu lên đó chs, mẹ lên chs nốt nên 2 mẹ con bàn giao kế hoạch và công vc cho bố. Cứ thế êm đềm 2 tháng trôi qua, còn 1 tháng nx Lin vào hc nên mẹ Lin đưa Lin về hc tập và tìm hiểu về trung gian cách kiếm tiền. 2 ce thân nhau, tối nào cx gọi nhau nch ít nhất 3 tiếng, Lin đúng kiểu đô con giống cả nhà, vs cái làn da đen do trốn mẹ đi chs vs bọn ctrai nên đen xạm nx, Lin lúc đó nói là ctrai ai cx tin ln, Lin luôn bảo vệ Trân mọi lúc mọi nơi, khi Lin đi, Trần bị bắt nạt nhiều lắm, Lin ko bt j nên đến khi sau 2 năm xa nhau, Lin nhận đc tin Trân bị bắt nạt mà ko ai nói j cho dù có nói vs thầy cô, tại cha mẹ Trân đi lm ăn, công tác nhiều, cx chỉ có hàng xóm qtam hộ. Lin đc mẹ Trân tin tưởng nên cho Lin lên hc và chăm sóc Trân ( nói chứ Lin ở nông thôn mà bt tất cả mọi thứ hơn ng lớn ở phần thông tin, bóng tối tâm lý tội phạm,... ) Lin bt e mik như v Lin bèn dọa nạt cô bé ms khai tht là ng đứng đầu do gia cảnh cx gọi là khá giải, tặng trường đc ít cổ phần nên ngông. Nhập hc, thk bé đó nhắm đến Lin nên bắt cô bé tán Lin hộ, Lin chỉ nhìn từ xa, lúc này Lin cx 12 tuổi r, Lin cx bt chăm sóc bản thân mik hơn. Về đến nơi ngt cho là tổ ấm nhx cx chính là nơi e cô đơn, nơi vứt bỏ e, nơi luôn lm e đau bằng mọi cách, Lin mở cửa r nấu ăn vs chăm sóc e như thường lệ r Lin nó:i" e đi hc võ ngay cho cj" Lin nói vs tone giọng bth nhx Lin lmj dùng tone giọng bth bao h, Lin luôn nhây, giọng bth của Lin thể hiện lên góc cạnh nhọn và mạnh mẽ mà Lin ln giấu vs ngthan yêu. E sững sờ khi nghe tone giọng đó,:"bt cj bt tất cả à? " Lin chỉ gật đầu 1 cái rất nhẹ nhàng nhx lại lm e vừa muốn, vừa cố với nhx lại sợ và trốn chạy:" v cj bt cj kệ e như bọn họ à?" Lin chỉ lắc đầu và nói:" e mệt r, cj lớn hơn e, bay xa hơn e, e bay ko kịp đâu, cj chỉ cách e tự sử lý và mạnh mẽ " Trân rơi vào trầm ngâm, Lin chỉ bồi thêm câu:" bé ạ, cj sẽ cố gắng dạy e cách tự bay trên đôi cánh cửa e, bé cứ ngủ ngon" nói xg Lin nắm tay cô vào phòng, bón cho ly sữa r bắt vscn r đi ngủ. Bắt đầu ngày ms, cả 2 dậy vscn, Lin nấu đồ ăn sáng cho bé cưng của ả ta. Cả 2 đã đến trường vs tâm trạng vui vẻ, bé nhà tar đg cười tươi hơn," thk mat l bell kia " tiếng la vang vọng, thk bắt nạt Trân giật mik nhìn, nữ thần của hắn chứ ai, nó tâm địa 6 xa, thik nhìn mấy cái ko nên nhìn, hắn nói:" cj gọi e ạ " Lin gật đầu r nói:" bé Trân nhà t mà m cx dám đụng à " tr, ả lại đánh ng nhập viện nhx cả trường đc bịt miệng vì nhận ra nhà cung cấp lớn là nhà sản xuất nhỏ đứng tên Lin, Lin cười:" h đến bọn m nhỉ", hiểu trưởng nghe giọng Lin mà rùng mik gọi vệ sĩ, Lin bước vào trạng thái bth ko trặng thái đồng tử nhiều màu nx, Lin chs chúng nó nằm cạnh nhau. Mẹ Lin thấy Lin liền nói:" m đánh ngt như thế lày r s dạy " Lin chỉ nói:" thế thoi, mik nghỉ đc mà miẹ " mẹ Lin chỉ bt cười cho qua dù j cx quen, cứ thế tung hoành r cuối năm lên nhận giấy khen như mọi năm, Lin phát triển sự nghiệp riêng và của gđ, bên cạnh là cô trợ lý năm nào tên Trân dễ bắt nạt lại trở thành ng lạnh lùng, sắc bén, 1 hôm, lễ tốt nghiệp của Trân Thì Lin đến chúc mừng, thk bell năm nào h cx lớn, có ny nhx do bị hành nhiều nên căm thù mà trêu Trân, Lin lườm lm thk bell sợ. Lin bt mik đợi đã lâu nên lên kế hoạch tỏ tình Trân, Trân ko bt vẫn sung sướng tận hưởng đến khi cô bé nhận đc tin Lin định tỏ tình, Trân háo hức đợi vì bt Lin thik mik và mik cx thik Lin lâu r, cả 2 bên cạnh nhau về quê sống. 1 hôm nọ, sáng nay chỉ có mùi thuốc súng nổ lên, Lin cx nhận đc nhiệm vụ ngầm gia tộc là đg ở quê nhà thì đi săn lùng đúng chất sát thủ, sau khi Lin nói vs Trân, Trân bt nó rất nguy hiểm thì ms dùng tới Lin. Chiều hoàng hôn đến, khi khung cảnh đẹp và hp nhất lại lỡ nhau thêm 1 lần, lần này là mãi mãi, Lin ko bt 1 sự tht là Lin vs Trân đã bt nhau từ rất nhỏ và đã ở đây khắc lên chữ bên cạnh nhau trọn đời, cây đa làng ta năm ấy tht hp nhx lần này lại là tạm biệt. Lin bị tai nạn nên quên mất kí ức đó, nhx chắc Trân ko ngờ lại là vở kịch 1 lần diễn để bảo vệ tương lai cả 2, lần này cô quyết định nói tht:" Trân à, xl vì lần này, lại lm e buồn, thực chất a chx quên j cả, kể cả dòng kí ức khi ta 18 về đây khắc chữ, đặt vật tín lần 2, chỉ là kí ức đó buộc phk xóa, h cj cho e nhớ lại, lần này nguy hiểm lắm, có lẽ cj ko về đc thì cho cj ngủ ở cây này, đất này để cho họ bt, cj có chet thì cx là ng VIỆT NAM, cx muốn bảo vệ quê hương, cho cj yên nghỉ ở nơi lưu giữ kí ức của ta nhé, nhớ lần nắm tay cuối này ghê, e sống phk tốt nhá, ko như hồi nhỏ nghe chx, cj vs e cx nhận con nuôi r, sây dựng đủ ước nguyện hoàn thành r " tiếng nấc nghẹn to hơn:" cj nghĩ nó hoàn thành à?" Trân khóc r, to lắm, Lin thất hứa r. Lin chỉ cười nhạt và nói vs e rằng là:" xl, con ng ai cx mắc sai lầm thôi, ko phk thần thánh đâu mà ko mắc, nhớ nhx j cj nói, nghe chx " *lần này lại thất hứa r vk à, cj ko có đủ dũng khí để nói chữ vk nx r, cj xl, cj quá hèn r, là cj sai vs con và e * mắt rưng rưng nc lăn dài, khóc ư?, lần đầu khóc đó, *chẳng phk mạnh mẽ lắm s? S h lại như này, m thảm tht Lin ạ, khóc giúp m giải quyết cái j, chỉ lm m mệt hơn, thỏa mãn đc 1 xíu r lm m mệt hơn thôi,m khóc ai xem, ko vì m thì s e lại như này * khi đêm buông xuống, trên trại, Lin chx đến nơi hẳn, chỉ bt ôm túi thơm tự trách* m hèn lắm, hứa vs mẹ r mà lại thất hứa, đến cả vk con cx ko dám giữ, m còn lm đc j, đau đớn lắm r, m ghét m, m muốn thì lm nhiệm vụ r còn đc ở bên vk con và cả làng, chắc là kiếp sau vẫn lm ng VIỆT NAM* sáng hôm sau, Lin lại đi lm nhiệm vụ đc giao. *2 năm r cx hoàn thành nhiệm vụ, về đc vs vk con, tiếc là.... Haiz, mik về nơi đó ko bt e có giận mik ko ta, mà thôi, ko dỗ đc nx, tuy là hồn 👻 nhx luôn ở cạnh bảo vệ e và con* ai cx báo con họ về an toàn r, nhx tiếc là đội trưởng hi sinh nhiều quá, chỉ còn lại thân xác ko nguyên vẹn, e lại khóc xé lòng* ơ s hồn 👻 như mik lmj có trái tim đâu, s xót thế này* Lin thực hiện đúng tâm nguyện trc khi mất, 2 mẹ con cứ thế sống quá ngày, ko có j phiền lòng trừ kí ức năm đó. H đây, Trân đã già, Trân lại cây đa cúng r ôm bia mộ Lin mà kể truyện như mọi hôm Trân nói:"chỉ tiếc là cây đa làng ta năm ấy h có nhiều bóng hình cạnh nhau trọn vẹn, h có e và con nhx thiếu cj, hiaz, 2 năm nx e cx tìm cj, e sắp thất hứa r, ko sống đc nx, ko phk e từ bỏ, mà từ khi thiếu bóng cj e ko sống nổi, hẹn cj cái lịch xl nhỉ, e cx xl, e thất hứa vs cj r, e chỉ sống đc đến 58 tuổi thôi" 60 tuổi, 2 bia mộ nhỏ cạnh nhau, bia mộ Lin bớt cô đơn r.
( Rảnh háng vt mà buồn ngủ vcl luôn, đọc truyện vv nha mấy ní, h Lin sẽ đi ngủ đây 😴🛌 ) Nên nhớ câu này, lại là Linda toda Lin đây