***
Đêm Berlin vỡ ra từng mảnh nhỏ. Căn hộ chìm trong ánh xanh kim loại, thứ ánh sáng lạnh lẽo khiến da người trông như đang phát sáng từ bên trong. IsagI bị ép sát vào mặt kính. Hơi lạnh tràn qua lưng cậu, đối nghịch hoàn toàn với sức nóng đang bao phủ phía sau.
- Mihya..
Kaiser không vội. Hắn luôn như vậy khi chuẩn bị nghiền nát thứ gì đó quý giá. Bàn tay hắn trượt chậm dọc sống lưng Isagi, không tìm kiếm, không thăm dò, chỉ đánh dấu. Da cậu nổi gai. Cơ thể phản bội cậu trước cả khi ý thức kịp phản ứng, cong lên rất nhẹ.. một cử động vô thức, nhưng đủ để Kaiser cảm nhận. Và đủ để hắn cười.
- Hửm, Yoichi?
Isagi không quay đầu. Cậu để mặc cho nhịp thở của mình bị điều khiển, để mặc cho cảm giác dâng lên từng tầng, từng tầng, như bị đẩy xuống nước ấm mà không biết đáy ở đâu.
Kaiser cúi thấp. Hơi thở hắn lướt qua cổ, qua vai, qua những nơi Isagi vẫn luôn nghĩ là mình kiểm soát được. Không để lại dấu răng, không để lại vết bầm, chỉ để lại ký ức. Thứ ký ức sẽ quay lại cắn cậu vào những lúc không đề phòng.
Cơ thể Isagi run lên rõ rệt. Không phải vì lạnh. Không có lời trấn an. Không có lời cảnh báo. Chỉ có va chạm.. chậm, nặng, áp đảo khiến Isagi phải bám vào mặt kính để giữ thăng bằng. Nhịp tim đập mạnh đến mức tai cậu ù đi, mọi âm thanh khác bị bóp méo thành một dòng ồn ào xa xăm.
- Du bist wunderschön..
Kaiser thích khoảnh khắc này. Khoảnh khắc con người đánh mất khả năng nói dối bằng lời, chỉ còn lại sự thật trần trụi của cơ thể. Hắn giữ Isagi ở đó rất lâu. Không tiến thêm, cũng không lùi lại. Như cố tình kéo dài cơn đói đến mức đau đớn, đến mức mỗi nhịp thở đều trở thành một lời cầu xin câm lặng.
Isagi bắt đầu mất kiên nhẫn.. Cậu xoay người, bàn tay nắm lấy cổ áo Kaiser, kéo hắn xuống thấp hơn. Động tác gấp gáp, hơi thô, nhưng không hề yếu ớt. Như một kẻ sẵn sàng tự đẩy mình xuống vực, chỉ để xem ai là người buông tay trước.
Ánh mắt họ chạm nhau. Không có chiến thắng. Không có đạo đức. Chỉ có sự tham lam.
- Kawaii ♡~
Kaiser ép Isagi xuống sofa. Đệm lún xuống dưới trọng lượng của hai người, khiến khoảng cách càng bị xóa nhòa. Isagi cảm nhận rõ từng chuyển động rất nhỏ, từng nhịp căng lên rồi lại siết chặt, như thể cơ thể cậu đang nói thứ ngôn ngữ mà cậu hiểu quá rõ.
Thế giới thu hẹp lại. Chỉ còn lại da thịt chạm da thịt, hơi thở quấn lấy hơi thở, mùi cơ thể trộn lẫn, thứ mùi vừa sống động vừa nguy hiểm, khiến đầu óc Isagi quay cuồng.
Cậu không còn phân biệt được thời gian. Chỉ biết rằng cảm giác cứ dâng lên, rồi vỡ ra, rồi lại được gom lại bằng những cái chạm không hề dịu dàng. Kaiser không cho cậu trốn. Mỗi khi cơ thể cậu căng lên theo bản năng muốn thoát, hắn lại giữ chặt hơn, không đau, nhưng không thể cưỡng. Như đang nói: "Ở lại đây, cảm nhận hết, đừng bỏ sót điều gì."
Isagi bật ra một tiếng thở gấp, bàn tay bấu vào vai Kaiser. Móng tay cắm sâu vào da, để lại những vệt đỏ nhạt. Một dấu hiệu nhỏ, nhưng đủ để Kaiser biết cậu đã ở rất sâu rồi.
- Mihya.. Ha.. Ah~
Và hắn thích điều đó hơn bất cứ thứ gì. Khi cao trào dâng đến mức không còn đường lui, Kaiser cúi xuống, trán chạm trán Isagi. Hơi thở họ hòa làm một, nóng đến nghẹt thở. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ khác đều tan biến.. danh tiếng, đối đầu, cái tôi, chiến thắng.
Chỉ còn lại hai kẻ đang tồn tại bằng cách bám lấy nhau.
Rất lâu sau, khi căn phòng chỉ còn tiếng thở chậm dần, Isagi nằm bất động. Toàn thân cậu như bị rút cạn, nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách đáng sợ.
Kaiser vẫn ở đó. Không rời đi, không buông. Hắn đặt tay lên ngực Isagi, cảm nhận nhịp tim đang dần ổn định, như xác nhận rằng cậu vẫn còn sống và vẫn thuộc về khoảnh khắc này.
- .. Meine Süße.
Ngoài kia, tuyết rơi dày hơn. Berlin tiếp tục lạnh lẽo. Nhưng trong căn phòng ấy, có thứ gì đó đã vượt qua ranh giới của một đêm.
Không phải tình yêu.
Không phải dục vọng thuần túy.
Mà là một cơn nghiện vừa mới bắt đầu.
***
🙉🙉 Omg!!??