Mùa Hè Của Lời Hẹn Ước Tan Vỡ
Tác giả: Uzumaki Sanada
GIỚI THIỆU
Konoha High – một ngôi trường danh giá với những khuôn viên xanh mướt, những dãy hành lang dài hun hút và những câu chuyện thanh xuân đầy màu sắc. Nơi đây, tiếng ve sầu vẫn gọi vang mỗi độ hè về, báo hiệu những kỳ thi căng thẳng sắp tới, những mùa chia tay đầy lưu luyến, và đôi khi, là cả những khởi đầu mới đầy hứa hẹn. Nhưng đối với Izumi, mùa hè năm ấy tại Konoha High, lại mang một gam màu hoàn toàn khác biệt. Đó là mùa hè của những rung động đầu đời, của những lời hẹn ước mong manh, và cuối cùng, là mùa hè của sự chia ly không lời báo trước.
Izumi, cô lớp trưởng gương mẫu, luôn được yêu mến bởi nụ cười rạng rỡ và trái tim nhân hậu. Cuộc sống của cô tưởng chừng như trôi chảy êm đềm, cho đến khi một chàng trai mang tên Uchiha Itachi xuất hiện. Chuyển đến từ một gia tộc danh giá nhưng đầy bí ẩn, Itachi mang đến một luồng gió mới, vừa lạnh lùng bí ẩn, vừa toát lên vẻ cuốn hút khó cưỡng. Cậu là ngôi sao sáng nhất trong mắt bạn bè, một thiên tài với tương lai rạng rỡ, nhưng đằng sau đôi mắt đen thẳm ấy là cả một thế giới phức tạp mà không phải ai cũng nhìn thấy.
Chính sự khác biệt ấy đã kéo Izumi lại gần Itachi. Cô nhìn thấy ở cậu không chỉ là sự thông minh vượt trội hay vẻ ngoài hoàn hảo, mà còn là một tâm hồn cô đơn, gánh vác những nỗi niềm khó gọi tên. Từ những lần cùng nhau tập luyện cho vở kịch "Romeo và Juliet" của câu lạc bộ kịch nghệ, những buổi chiều tà ở công viên quen thuộc, đến những khoảnh khắc chia sẻ bí mật dưới ánh trăng, tình cảm giữa họ dần nảy nở. Tình yêu học trò trong sáng, ngây thơ, nhưng cũng đầy mãnh liệt, đã thắp sáng lên những ngày tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ.
Họ tưởng rằng, tình yêu của mình đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Rằng những lời hẹn ước dưới tán cây phượng già sẽ mãi mãi là sự thật. Rằng Konoha High sẽ là chứng nhân cho một câu chuyện tình đẹp như cổ tích. Nhưng rồi, thế giới không phải lúc nào cũng màu hồng. Những áp lực từ gia tộc Uchiha, những âm mưu ngầm trong trường học, và những ngã rẽ cuộc đời không thể lường trước, tất cả đã đẩy mối tình non nớt của họ vào một bi kịch không thể tránh khỏi.
"Mùa Hè Của Lời Hẹn Ước Tan Vỡ" sẽ đưa bạn quay ngược thời gian, trở về những ngày tháng trong trẻo nhất của tuổi học trò. Câu chuyện này không chỉ là hành trình khám phá tình yêu đầu đời, mà còn là lời nhắc nhở về sự mong manh của hạnh phúc, về những lựa chọn khó khăn mà tuổi trẻ phải đối mặt, và về nỗi đau khi những lời hẹn ước đẹp đẽ tan vỡ như những cánh hoa úa tàn trong cơn gió mùa hạ. Liệu tình yêu của Itachi và Izumi có đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi giông bão, hay sẽ mãi mãi là một giấc mơ dang dở, một nỗi tiếc nuối khắc sâu trong ký ức của tuổi trẻ? Hãy cùng bước vào thế giới của họ, để cảm nhận từng cung bậc cảm xúc, từ hạnh phúc ngọt ngào đến nỗi đau tê tái, và để hiểu rằng, đôi khi, tình yêu đẹp nhất lại là tình yêu không có một kết thúc có hậu.
Chương 1: Ngày Đầu Tiên Bỡ Ngỡ
Cơn mưa phùn đầu mùa hạ lất phất trên mái trường Konoha High, khiến không gian trở nên ảm đạm và tĩnh lặng hơn thường lệ. Izumi, lớp trưởng gương mẫu của lớp 11A, khẽ thở dài khi nhìn danh sách học sinh mới được chuyển đến trường. "Uchiha Itachi…", cô lẩm bẩm, "…mong là cậu ta sẽ hòa đồng."
Cô được giao nhiệm vụ giúp đỡ học sinh mới hòa nhập, và theo những gì cô nghe ngóng được, Uchiha Itachi là một người khá đặc biệt. Thông minh tuyệt đỉnh, lạnh lùng, và có một vẻ ngoài cuốn hút khó tả. Izumi tự nhủ phải cố gắng hết sức, dù cô không mấy tự tin vào khả năng phá băng của mình.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên, Izumi nhanh chóng ổn định lớp và giới thiệu Itachi. Cả lớp ồ lên đầy ngạc nhiên khi thấy Itachi bước vào. Cậu cao ráo, mái tóc đen tuyền được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa cả một bầu trời đêm. Vẻ ngoài của cậu toát lên một sự điềm tĩnh và bí ẩn, khiến ai nấy đều tò mò.
Itachi cúi đầu chào, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng: "Rất vui được làm quen với mọi người. Mong mọi người giúp đỡ."
Ngay sau đó, Itachi được xếp ngồi cạnh cửa sổ, phía sau Izumi. Cô quay xuống, mỉm cười thân thiện: "Chào Itachi, tớ là Izumi, lớp trưởng lớp này. Cậu cứ hỏi tớ nếu cần gì nhé."
Itachi gật đầu, khẽ mỉm cười đáp lại. Nụ cười của cậu rất nhẹ, gần như không ai nhận ra, nhưng Izumi cảm thấy tim mình lỡ một nhịp.
Chương 2: Câu Lạc Bộ Kịch Nghệ
Những ngày sau đó, Izumi luôn cố gắng giúp đỡ Itachi trong mọi việc, từ việc chỉ đường đến các phòng học, đến việc giải thích những bài tập khó. Itachi cũng dần mở lòng hơn với cô, chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc của mình.
Một chiều, Izumi rủ Itachi tham gia câu lạc bộ kịch nghệ của trường. "Chúng ta đang chuẩn bị cho vở kịch Romeo và Juliet," Izumi hào hứng kể. "Tớ nghĩ cậu sẽ rất hợp với vai Romeo đó."
Itachi nhíu mày: "Tớ không nghĩ mình có năng khiếu diễn xuất."
"Cậu cứ thử đi," Izumi nài nỉ. "Sẽ rất vui đó. Với lại, tớ muốn có cậu bên cạnh."
Cuối cùng, Itachi cũng đồng ý. Trong quá trình tập luyện, Izumi nhận ra Itachi không chỉ thông minh mà còn rất nhạy cảm và tinh tế. Cậu hiểu sâu sắc về nhân vật Romeo, và diễn xuất của cậu khiến cô không khỏi ngạc nhiên.
"Cậu diễn rất hay đó, Itachi," Izumi khen ngợi sau một buổi tập. "Tớ chưa từng thấy ai nhập vai Romeo tốt như cậu."
Itachi khẽ mỉm cười: "Tớ chỉ đang cố gắng hết sức thôi."
Ánh mắt họ chạm nhau, Izumi cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng mình đã yêu Itachi, yêu con người cậu, yêu cả những bí mật ẩn chứa trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
Chương 3: Bí Mật Gia Tộc
Một đêm khuya, sau buổi tập kịch, Izumi và Itachi cùng nhau đi bộ về nhà. Trời đã khuya, đường phố vắng vẻ và tĩnh lặng.
"Itachi," Izumi khẽ gọi. "Cậu có thể kể cho tớ nghe về gia đình cậu được không?"
Itachi im lặng một lúc, rồi anh thở dài: "Gia đình tớ… khá phức tạp."
Anh kể cho Izumi nghe về gia tộc Uchiha, về những truyền thống lâu đời và những áp lực mà anh phải đối mặt. Anh kể về người em trai Sasuke, người mà anh yêu thương nhất trên đời. Anh kể về những xung đột ngấm ngầm trong gia tộc và nỗi lo lắng về tương lai của họ.
"Tớ sợ rằng một ngày nào đó, gia tộc Uchiha sẽ đi sai đường," Itachi nói, giọng anh đầy lo lắng. "Và tớ không biết mình có thể làm gì để ngăn chặn điều đó."
Izumi nắm lấy tay Itachi, siết chặt: "Cậu không đơn độc đâu, Itachi. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu."
Itachi nhìn cô, ánh mắt anh ánh lên một tia hy vọng. "Cảm ơn cậu, Izumi."
Chương 4: Hẹn Hò Bí Mật
Kể từ đêm đó, mối quan hệ giữa Itachi và Izumi trở nên thân thiết hơn bao giờ hết. Họ bắt đầu hẹn hò bí mật, tránh sự chú ý của bạn bè và gia đình. Họ cùng nhau đi xem phim, dạo công viên, hay cùng nhau học bài trong thư viện.
Những buổi hẹn hò của họ rất giản dị, nhưng lại chứa đựng những khoảnh khắc ngọt ngào và lãng mạn. Itachi không phải là một người giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng Izumi có thể cảm nhận được tình yêu của anh qua những cử chỉ nhỏ, qua ánh mắt dịu dàng, và qua những lời nói chân thành.
"Izumi," Itachi khẽ gọi một đêm, khi họ đang ngồi trên băng ghế đá trong công viên. "Cậu có biết không, cậu là người quan trọng nhất trong cuộc đời tớ."
Izumi mỉm cười, áp má vào vai anh. "Cậu cũng vậy, Itachi."
Chương 5: Lễ Hội Trường
Lễ hội trường Konoha High diễn ra vào một ngày cuối tuần đầy nắng. Cả trường được trang trí rực rỡ với đèn lồng, hoa, và những gian hàng trò chơi hấp dẫn.
Lớp của Itachi và Izumi quyết định dựng một gian hàng trò chơi truyền thống, với những trò chơi dân gian quen thuộc như ném vòng, phi tiêu, và câu cá. Itachi đảm nhận việc thiết kế và xây dựng gian hàng, còn Izumi phụ trách trang trí và quản lý.
Trong suốt lễ hội, Itachi và Izumi luôn ở bên nhau, cùng nhau làm việc, cùng nhau cười đùa. Họ cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi thấy gian hàng của lớp mình được mọi người yêu thích.
Vào buổi tối, khi lễ hội gần kết thúc, Itachi nắm tay Izumi, kéo cô ra một góc khuất. "Izumi," anh nói, giọng anh run run. "Tớ muốn nói với cậu một điều."
"Điều gì vậy?", Izumi hỏi, tim cô đập rộn ràng.
Itachi hít một hơi thật sâu, rồi anh nói: "Tớ yêu cậu, Izumi. Tớ yêu cậu hơn bất cứ điều gì trên đời."
Izumi không nói gì, cô chỉ ôm chầm lấy Itachi, nước mắt hạnh phúc trào ra. "Tớ cũng yêu cậu, Itachi. Tớ yêu cậu rất nhiều."
Chương 6: Sự Ghen Tuông
Niềm hạnh phúc của Itachi và Izumi không kéo dài được bao lâu. Một nữ sinh khác trong lớp, Karin, đem lòng yêu Itachi và tìm cách chia rẽ anh với Izumi.
Karin là một cô gái xinh đẹp và quyến rũ, nhưng cô ta lại rất ích kỷ và thủ đoạn. Cô ta ghen tị với Izumi vì đã chiếm được trái tim của Itachi, và cô ta quyết tâm phải giành lại anh bằng mọi giá.
Karin bắt đầu tung tin đồn thất thiệt về Izumi, nói rằng cô ta là một người lẳng lơ và không xứng đáng với Itachi. Những tin đồn này lan truyền rất nhanh trong trường, khiến Izumi bị mọi người xa lánh và khinh thường.
Itachi tức giận khi biết chuyện này, anh tìm đến Karin và yêu cầu cô ta dừng lại. Nhưng Karin không những không nghe mà còn đổ thêm dầu vào lửa, nói rằng Izumi đã lừa dối anh và phản bội tình yêu của anh.
Chương 7: Áp Lực Từ Gia Đình
Cùng lúc đó, gia đình Uchiha cũng biết chuyện tình cảm của Itachi và Izumi. Họ phản đối kịch liệt mối quan hệ này, vì cho rằng Izumi không xứng với anh.
"Con là người thừa kế của gia tộc Uchiha," cha của Itachi nói, giọng ông nghiêm khắc. "Con phải kết hôn với một người môn đăng hộ đối, để củng cố vị thế của gia tộc."
"Nhưng con yêu Izumi," Itachi phản đối. "Con không thể kết hôn với ai khác."
"Tình yêu chỉ là thứ phù phiếm," cha anh nói. "Điều quan trọng là trách nhiệm và nghĩa vụ."
Gia đình Uchiha tìm cách ép buộc Itachi phải chia tay Izumi và kết hôn với một người mà họ đã chọn. Itachi cảm thấy vô cùng đau khổ và bế tắc. Anh không muốn làm tổn thương Izumi, nhưng anh cũng không muốn phản bội gia đình.
Chương 8: Ngã Rẽ Cuộc Đời
Tiếng ve kêu râm ran trong những tán cây phượng già, báo hiệu một mùa hè nữa lại đến. Nhưng với Izumi, mùa hè này mang một màu sắc ảm đạm, không còn chút rực rỡ nào. Cô ngồi trên chiếc xích đu trong công viên quen thuộc, nơi Itachi thường đưa cô đến sau mỗi buổi học. Chiếc xích đu khẽ đưa, tạo ra những âm thanh kẽo kẹt buồn bã, hòa lẫn vào tiếng thở dài của cô.
Trong tay Izumi là lá thư báo trúng tuyển của Itachi vào trường đại học Tokyo danh tiếng. Cô đã đọc nó không biết bao nhiêu lần, thuộc lòng từng con chữ, từng dấu chấm phẩy. Đó là niềm tự hào lớn lao, nhưng cũng là nỗi đau xé lòng. Itachi đã thực hiện được ước mơ của mình, nhưng con đường phía trước lại không có cô.
"Tớ phải làm gì đây, Itachi?" Izumi thì thầm, mắt hướng về khoảng không vô định. Cô biết Itachi xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, nhưng cô không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu thiếu anh.
Hôm qua, Itachi đã đến nhà cô, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh đã kể cho cô nghe về học bổng, về cơ hội được học tập và nghiên cứu trong môi trường tốt nhất. Anh nói về tương lai, về những điều anh muốn đạt được. Nhưng anh không hề nhắc đến cô.
"Izumi, tớ biết đây là một quyết định khó khăn," Itachi nói, giọng anh trầm thấp và đầy day dứt. "Nhưng tớ tin rằng đây là con đường tốt nhất cho cả hai."
"Tốt nhất?" Izumi nghẹn ngào. "Tốt nhất là rời xa nhau sao?"
Itachi im lặng một lúc, rồi anh nắm lấy tay cô. "Tớ không muốn kìm hãm cậu. Cậu có quyền được sống cuộc đời của riêng mình, được theo đuổi những ước mơ của cậu."
"Nhưng ước mơ của tớ là được ở bên cậu," Izumi nói, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
Itachi ôm cô vào lòng, siết chặt như thể không muốn rời xa. "Tớ biết, Izumi. Tớ biết. Nhưng đôi khi, tình yêu không phải là tất cả. Đôi khi, chúng ta phải hy sinh vì những điều lớn lao hơn."
"Hy sinh?" Izumi đẩy anh ra, nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh đang nói về cái gì vậy, Itachi? Anh đang hy sinh cái gì?"
"Tớ đang hy sinh hạnh phúc của bản thân," Itachi đáp, giọng anh run rẩy. "Tớ đang hy sinh cậu."
Những lời nói đó như những nhát dao đâm thẳng vào tim Izumi. Cô lùi lại, lắc đầu không tin vào những gì mình vừa nghe. Itachi, người cô yêu hơn tất cả, lại quyết định rời bỏ cô.
"Không," Izumi nói, giọng cô lạc đi. "Không, em không tin. Anh không thể làm điều này với em."
"Tớ xin lỗi, Izumi," Itachi nói, nước mắt cũng bắt đầu rơi. "Tớ thực sự xin lỗi."
Anh quay lưng bước đi, không dám nhìn lại. Izumi đứng đó, chết lặng, nhìn theo bóng lưng Itachi khuất dần sau những hàng cây. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, là kết thúc cho một mối tình đẹp như mơ.
Mùa hè năm ấy, Konoha High mất đi một cặp đôi đẹp nhất trường. Itachi Uchiha lên đường du học, mang theo những ước mơ và hoài bão. Izumi ở lại, mang theo trái tim tan vỡ và những kỷ niệm không thể nào quên. Chiếc xích đu trong công viên vẫn cứ kẽo kẹt, như một bản nhạc buồn da diết, kể về một câu chuyện tình yêu dang dở.
Chương 9: Chia Tay Trong Nước Mắt
Sau đêm đó, Itachi và Izumi không gặp nhau trong suốt một tuần. Cả hai đều chìm trong đau khổ và suy tư. Cuối cùng, Itachi quyết định tìm gặp Izumi để nói lời chia tay.
Anh đến công viên quen thuộc, nơi họ đã trao nhau nụ hôn đầu tiên. Izumi đã đợi anh ở đó, vẻ mặt cô tái nhợt và hốc hác.
"Izumi," Itachi khẽ gọi.
Izumi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc nhiều. "Itachi," cô thì thầm.
"Tớ xin lỗi," Itachi nói, giọng anh run rẩy. "Tớ không thể tiếp tục được nữa. Tớ không thể chịu đựng được áp lực từ gia đình và những lời đồn đại trong trường."
"Anh đang nói gì vậy?", Izumi hỏi, nước mắt lại trào ra. "Anh muốn chia tay sao?"
Itachi gật đầu, nước mắt anh cũng rơi. "Tớ biết đây là điều tồi tệ nhất, nhưng tớ tin rằng đây là con đường tốt nhất cho cả hai."
"Không," Izumi nói, cô lắc đầu lia lịa. "Không, em không đồng ý. Chúng ta không thể chia tay được."
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," Itachi nói. "Gia đình tớ sẽ không bao giờ chấp nhận cậu, và tớ không muốn cậu phải chịu đựng thêm nữa."
"Nhưng em yêu anh," Izumi nói, giọng cô nghẹn ngào. "Em không thể sống thiếu anh."
"Tớ cũng yêu cậu," Itachi nói. "Nhưng đôi khi, tình yêu không phải là tất cả. Đôi khi, chúng ta phải hy sinh vì những điều lớn lao hơn."
Anh ôm Izumi vào lòng, siết chặt như thể không muốn rời xa. "Hãy hứa với tớ, Izumi," anh nói. "Hãy hứa rằng cậu sẽ sống thật hạnh phúc, dù không có tớ bên cạnh."
Izumi khóc nức nở, cô không thể nói được lời nào.
Itachi buông cô ra, lau nước mắt cho cô. "Tạm biệt, Izumi," anh nói. "Tớ sẽ không bao giờ quên cậu."
Anh quay lưng bước đi, không dám nhìn lại. Izumi đứng đó, chết lặng, nhìn theo bóng lưng Itachi khuất dần sau những hàng cây. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, là kết thúc cho một mối tình đẹp như mơ.
Chương 10: Mười Năm Sau
Mười năm sau, Izumi trở thành một giáo viên tại Konoha High. Cô vẫn luôn nhớ về Itachi, về những kỷ niệm đẹp mà họ đã có với nhau.
Một ngày, khi đang chấm bài cho học sinh, Izumi nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô ngẩng đầu lên và thấy một người đàn ông đứng trước cửa phòng. Anh ta cao ráo, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, và đôi mắt đen sâu thẳm.
"Itachi?", Izumi thì thầm.
Người đàn ông mỉm cười. "Chào Izumi," anh nói. "Lâu rồi không gặp."
Izumi đứng dậy, bước đến gần anh. "Itachi, là thật sao? Anh đã về rồi à?"
"Ừ," Itachi nói. "Tớ đã về rồi."
Họ nhìn nhau, không nói gì. Mười năm đã trôi qua, nhưng tình cảm năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim họ.
"Em rất vui khi gặp lại anh," Izumi nói.
"Tớ cũng vậy," Itachi nói. "Tớ luôn nhớ về cậu."
"Em biết," Izumi nói.
Một khoảng im lặng kéo dài. Rồi Itachi thở dài: "Izumi, tớ muốn xin lỗi cậu. Tớ biết tớ đã làm cậu tổn thương rất nhiều."
"Em hiểu," Izumi nói. "Anh không có lỗi. Mọi chuyện đã qua rồi."
"Không," Itachi nói. "Tớ vẫn luôn day dứt về chuyện đó. Tớ ước rằng mình đã có thể làm khác đi."
"Không sao đâu," Izumi nói. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Itachi nhìn cô, ánh mắt anh đầy tiếc nuối. "Izumi," anh nói. "Cậu có còn yêu tớ không?"
Izumi im lặng một lúc, rồi cô lắc đầu. "Em không biết," cô nói. "Em không biết liệu em có thể yêu ai được nữa hay không."
Itachi gật đầu, anh hiểu. Anh biết rằng anh đã đánh mất cô mãi mãi.
"Tớ phải đi rồi," Itachi nói. "Tớ chỉ muốn gặp cậu một lần thôi."
"Tạm biệt, Itachi," Izumi nói.
"Tạm biệt, Izumi," Itachi nói. "Hãy sống thật hạnh phúc nhé."
Anh quay lưng bước đi, để lại Izumi đứng đó, một mình trong căn phòng vắng. Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, và cô biết rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Mùa hè năm ấy, Izumi Uchiha khép lại trang sách cuộc đời mình. Cô đã từng yêu, đã từng được yêu, nhưng cuối cùng, cô vẫn phải chấp nhận sự thật rằng tình yêu không phải lúc nào cũng có một kết thúc có hậu. Đôi khi, nó chỉ là một giấc mơ đẹp, vụt qua trong thoáng chốc, để lại trong tim ta những kỷ niệm ngọt ngào và nỗi đau xé lòng. Và đôi khi, ta phải học cách sống tiếp, dù trái tim vẫn còn mang theo những vết sẹo không thể lành.