Giới thiệu:
Tại Trường Cao đẳng Chú thuật Tokyo, giữa những giờ học căng thẳng và những trận chiến với nguyền hồn, Gojo Satoru, chú thuật sư mạnh nhất, và Utahime Iori, một đồng nghiệp tài năng nhưng luôn bị lu mờ, vẫn giữ một mối quan hệ phức tạp. Tình cảm nảy nở giữa họ, dù là ngầm hay công khai, luôn bị bao phủ bởi bóng đen của định mệnh và trách nhiệm. Trong thế giới chú thuật đầy rẫy nguy hiểm, liệu tình yêu của họ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả, hay sẽ tan vỡ dưới gánh nặng của hiện thực tàn khốc?
Chương 1: Tia Nắng Lạc Lõng
Nắng tháng Mười hai dịu dàng len lỏi qua khung cửa sổ lớn của lớp học, vẽ nên những vệt sáng vàng trên sàn gỗ. Gojo Satoru, với vẻ ngoài bất cần thường thấy, đang cố gắng thu hút sự chú ý của Utahime Iori bằng những trò đùa nhạt nhẽo. Cô giáo Utahime, với mái tóc tím buộc gọn và ánh mắt sắc sảo, chỉ khẽ thở dài, đôi khi lại mỉm cười vì sự trẻ con của anh.
“Utahime-senpai, cậu có muốn đi ăn trưa với tớ không? Ở quán mới mở gần đây đó,” Gojo dụ dỗ, giọng điệu đầy vẻ khẩn thiết hiếm thấy.
Utahime khẽ lắc đầu, tay lật dở tập tài liệu. “Xin lỗi, Satoru. Tớ còn nhiều việc phải làm.”
Gojo phụng phịu. Anh biết cô luôn bận rộn, luôn dành hết tâm huyết cho công việc, đôi khi còn hơn cả anh. Nhưng càng ngày, anh càng cảm thấy có một khoảng trống vô hình giữa hai người, một khoảng trống mà anh muốn lấp đầy bằng chính sự quan tâm của mình.
Chương 2: Những Lời Thì Thầm
Tin đồn bắt đầu lan truyền trong hành lang. Gojo Satoru và Utahime Iori, hai chú thuật sư mạnh nhất và tài năng nhất, liệu có đang nảy sinh tình cảm? Những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán xì xào. Utahime cảm thấy không thoải mái, cô luôn muốn giữ mình trong khuôn khổ chuyên nghiệp, không để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến công việc.
Nhưng Gojo, với sự tự tin thái quá, lại xem những lời đồn đó như một sự xác nhận. Anh càng ngày càng hay trêu chọc cô trước mặt mọi người, khiến Utahime vừa ngại ngùng vừa có chút phiền lòng.
“Cậu đang làm gì vậy, senpai?” Gojo bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô trong giờ nghỉ, nhìn vào đống giấy tờ. “Có cần tớ giúp gì không?”
Utahime giật mình, khẽ đẩy anh ra. “Không cần đâu. Tớ tự làm được.”
Gojo nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. “Thật sao? Tớ thấy cậu có vẻ… căng thẳng đấy. Hay là do tớ làm phiền cậu?”
Chương 3: Tiếng Gọi Từ Hiện Thực
Một nhiệm vụ khẩn cấp bất ngờ ập đến. Một nguyền hồn cấp cao xuất hiện ở một vùng ngoại ô, đe dọa tính mạng của hàng trăm người dân vô tội. Gojo và Utahime, với kinh nghiệm và sức mạnh của mình, được giao nhiệm vụ tiêu diệt nó.
Trận chiến khốc liệt hơn họ tưởng. Sức mạnh của nguyền hồn không chỉ nằm ở khả năng hủy diệt vật lý, mà còn ở việc nó có thể khơi gợi những ký ức đau thương và nỗi sợ hãi tột cùng trong tâm trí con người. Gojo và Utahime phải chiến đấu không chỉ với nguyền hồn, mà còn với chính những bóng ma trong quá khứ của họ.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm, khi Utahime bị thương nặng, Gojo đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô. Anh bộc lộ hết sức mạnh của mình, giải phóng "Mở rộng lãnh địa" – Vô Lượng Không Gian. Khung cảnh đó khiến Utahime cảm nhận được một điều gì đó mãnh liệt hơn cả sự ngưỡng mộ thông thường.
Chương 4: Lời Thú Nhận Muộn Màng
Sau nhiệm vụ, trong bệnh xá của trường, Utahime tỉnh dậy trong vòng tay của Gojo. Anh đã ở bên cô suốt đêm, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương.
“Satoru…” Utahime khẽ gọi tên anh.
Gojo siết chặt cô hơn. “Senpai… Tớ… tớ thích cậu.” Lời thú nhận vụng về bật ra, như một sự giải tỏa sau bao ngày dồn nén.
Utahime nhìn anh, trái tim cô đập loạn xạ. Cô cũng có tình cảm với anh, nhiều hơn anh nghĩ. Nhưng cô luôn sợ hãi, sợ rằng tình cảm này sẽ không có kết quả, sợ rằng trách nhiệm của một chú thuật sư sẽ ngăn cản họ.
“Tớ… tớ cũng vậy.” Cuối cùng, cô cũng nói ra.
Khoảnh khắc đó, họ trao nhau một nụ hôn nồng cháy, như lời khẳng định cho thứ tình cảm vừa chớm nở.
Chương 5: Định Mệnh Nghiệt Ngã
Nhưng cuộc đời của chú thuật sư không bao giờ bình yên. Ngay sau đó, một nhiệm vụ khác, một lời nguyền khác, lại trỗi dậy. Lần này, nó mang theo một lời tiên tri cổ xưa, một lời tiên tri về sự hy sinh của chú thuật sư mạnh nhất để bảo vệ nhân loại khỏi một mối đe dọa diệt vong.
Gojo, với trách nhiệm của mình, biết mình phải làm gì. Utahime cũng hiểu. Họ đã từng cùng nhau chiến đấu, cùng nhau đối mặt với nguy hiểm. Nhưng lần này, gánh nặng đặt lên vai Gojo quá lớn.
“Satoru… cậu… không thể…” Utahime nghẹn ngào.
Gojo mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng kiên định. “Tớ phải làm, senpai. Vì tương lai của tất cả mọi người.” Anh vuốt ve má cô. “Hãy quên tớ đi, Utahime. Hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc.”
Chương 6: Lời Hứa Vỡ Tan
Trận chiến cuối cùng diễn ra trong một chiều tà nhuốm màu máu. Gojo Satoru đã hy sinh thân mình để phong ấn một lời nguyền cổ xưa, cứu vớt nhân loại khỏi diệt vong. Anh ra đi mà không một lời trăng trối, chỉ để lại Utahime với nỗi đau và sự trống rỗng vô hạn.
Thị trấn chú thuật chìm trong tang thương. Utahime, với trái tim tan vỡ, tiếp tục công việc của mình, nhưng trong mắt cô giờ đây chỉ còn là nỗi buồn vô tận. Cô vẫn mang trong mình hình bóng của Gojo, người đàn ông cô yêu, người đã hy sinh tất cả.
Chương 7: Nỗi Nhớ Vọng Âm
Năm tháng trôi qua. Utahime vẫn tiếp tục giảng dạy, vẫn đối mặt với những hiểm nguy của thế giới chú thuật. Nhưng mỗi khi nhìn thấy những học trò mới, cô lại nhớ về Gojo, nhớ về những khoảnh khắc họ đã có cùng nhau.
Cô đôi khi tìm đến những nơi họ từng lui tới, hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp đẽ. Quán cà phê cũ, con đường quen thuộc, hay chỉ đơn giản là bầu trời đêm đầy sao. Mọi thứ đều mang theo hình bóng của anh.
Chương 8: Lời Thì Thầm Của Gió
Một ngày nọ, khi đang đứng trên đỉnh đồi nhìn ra biển, Utahime cảm nhận được một luồng gió nhẹ lướt qua. Giống như một lời thì thầm quen thuộc, một giọng nói vọng lại trong tâm trí cô.
"Senpai... Đừng buồn nữa."
Utahime khóc. Cô biết đó là Gojo, dù anh đã ra đi, nhưng tình yêu của anh vẫn còn ở đó, vẫn vây quanh cô.
Chương 9: Hoa Anh Đào Rơi
Mùa xuân lại đến, hoa anh đào nở rộ khắp nơi. Utahime đứng dưới một gốc cây cổ thụ, nơi họ từng có lần hứa sẽ cùng nhau ngắm hoa. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản.
Cô biết rằng tình yêu của họ, dù không trọn vẹn, sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ trong trái tim cô. Gojo đã ra đi, nhưng tình yêu anh dành cho cô, và cô dành cho anh, sẽ không bao giờ phai nhạt.
Chương 10: Lời Nguyện Cầu Không Lời
Utahime nhắm mắt lại, dâng lên một lời cầu nguyện không lời cho Gojo. Cầu mong anh được yên nghỉ, cầu mong anh được thanh thản ở thế giới bên kia. Cô sẽ tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, mang theo tình yêu và những lời dạy của anh.
Chương 11: Vết Sẹo Vô Hình
Thời gian trôi đi, vết thương lòng của Utahime dần lành lại, nhưng không bao giờ hoàn toàn biến mất. Nó trở thành một vết sẹo vô hình, nhắc nhở cô về một tình yêu đẹp đẽ nhưng dang dở. Cô không còn đau khổ tột cùng, nhưng mỗi khi nhớ về Gojo, trái tim cô vẫn khẽ nhói lên.
Chương 12: Dấu Ấn Của Người Ở Lại
Những học trò mới dần trưởng thành, thừa hưởng sức mạnh và tinh thần của Gojo. Utahime nhìn họ với niềm tự hào và một chút nỗi buồn man mác. Cô nhìn thấy trong đôi mắt họ, trong nụ cười của họ, bóng dáng của Gojo. Anh vẫn còn sống, theo một cách nào đó, trong thế hệ chú thuật sư kế thừa.
Chương 13: Lời Hứa Trên Cánh Diều
Một ngày nọ, khi đang đi dạo, Utahime thấy một cánh diều bay lượn trên bầu trời. Cô nhớ lại lần Gojo từng nói rằng anh muốn cùng cô thả diều vào một ngày đẹp trời. Cô mỉm cười, dù nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Chương 14: Bình Minh Sau Cơn Mưa
Utahime quyết định không sống trong quá khứ nữa. Cô sẽ tiếp tục cuộc đời mình, với tất cả những gì còn lại. Cô sẽ yêu thương, sẽ chiến đấu, và sẽ trân trọng những gì cô đã có. Mặc dù tình yêu của cô và Gojo đã kết thúc trong bi kịch, nó vẫn là một phần quan trọng trong cuộc đời cô.
Chương 15: Khúc Ca Dở Dang
Utahime nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng sau cơn mưa. Một ngày mới bắt đầu, dù còn mang theo nỗi buồn, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cuộc đời cô là một bản nhạc dở dang, với những nốt thăng trầm, nhưng cô sẽ tiếp tục chơi nó, với tất cả tình yêu và lòng dũng cảm mà Gojo đã truyền cho cô.