Trận đánh diễn ra nhanh và tàn khốc.
Khói che kín tầm nhìn.
Mệnh lệnh bị xé vụn bởi tiếng nổ.
Khi đội hình phía trước bị dồn ép, An không chờ lệnh.
Cậu lao lên, kéo hỏa lực về phía mình.
Đạn găm vào đất quanh chân.
Một viên sượt qua bụng.
Đau.
Nhưng An vẫn đứng vững.
An bắn cho đến khi băng đạn cuối cùng trống rỗng.
Cho đến khi tiếng súng phía trước thưa dần.
Cuối cùng, đội hình rút được.
Còn An…
quỳ xuống.
Không ai nhìn thấy khoảnh khắc đó.
Không camera.
Không báo cáo.
Chỉ có An, đất lạnh, và hơi thở nặng dần.
An lấy bức thư ra.
Nhìn dòng chữ chưa trả lời.
Khóe môi An nhếch lên rất nhẹ.