Mãi Là Ánh Sao
Tác giả: cá mụp🐳💧
Đêm 31 tháng 12 năm 2025.
Không gian ảo mang tên “Vườn Đào Tĩnh Lặng” - một nền tảng tưởng niệm được các fan xây dựng riêng cho anh - dần sáng lên từng ô cửa sổ nhỏ. Không phải ánh sáng rực rỡ của một bữa tiệc, mà là thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp như nến, tỏa ra từ những tấm ảnh, những dòng chữ, những đoạn video clip được người ta cẩn trọng đưa lên.
Từ Hà Nội đến Thượng Hải, từ Los Angeles đến Paris, những cô gái, chàng trai – họ không quen biết nhau ngoài đời thực, nhưng đêm nay, họ cùng có chung một địa chỉ để trở về. Ai nấy đều chọn cho mình một góc nhỏ trong không gian rộng lớn ấy. Một cô gái với nickname Misty đặt lên “bàn thờ” ảo của mình một tấm hình Vu Mông Lung trong vai Bạch Chân, áo trắng phiêu dật, nụ cười trong trẻo đến nao lòng. Cô thắp lên một ngọn nến ảo màu trắng ngà. Ở một góc khác, một chàng trai tên Kaito đang lặng lẽ upload bức ảnh chụp màn hình cảnh Cửu Vương Tề Hàn lần đầu xuất hiện trong Thái tử phi thăng chức ký – thần thái kiêu ngạo mà cô độc khiến trái tim bao khán giả thổn thức năm nào.
Bầu không khí chung của cả “khu vườn” là một sự trầm lắng sâu sắc. Không ai nói to. Chỉ có những dòng chat lặng lẽ trôi.
Misty: “Hôm nay là sinh nhật của anh ấy… cũng là đêm cuối cùng của năm. Năm nay, mọi người có ổn không?”
Kaito: “Vẫn nhớ. Nhưng đã học cách sống chung với nỗi nhớ rồi. Hôm nay mình chỉ muốn ngồi đây, nghe lại album cũ của anh ấy.”
LittleStar (một fan nhỏ tuổi): “Chị ơi, anh Alan bây giờ có lạnh không ạ? Bên đó… có Tết không?”
Câu hỏi ngây thơ mà chân thành ấy khiến nhiều người đọc được chớp mắt, nuốt xuống một cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng. Misty gõ bàn phím, những chữ hiện lên rồi lại bị xóa đi. Cuối cùng, cô chỉ viết được: “Anh ấy ở nơi ấm áp nhất, em ạ. Nơi đó có mùa xuân vĩnh cửu.”
Cô nhắm mắt lại, hình ảnh ngày 11 tháng 9 vẫn như một vết cắt chưa bao giờ lành hẳn. Tin tức dồn dập, những dòng tiêu đề khắc nghiệt, sự hoang mang tột độ, rồi là nỗi đau tê dại. Cộng đồng fan như một khu vườn sau bão, tan hoang và thương tích. Nhưng rồi, họ từng bước nhặt nhạnh lại những mảnh ký ức đẹp đẽ về anh, dựng lên không gian nhỏ bé này để làm nơi nương tựa.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng êm dịu khác hẳn tỏa ra từ trung tâm khu vườn ảo. Không phải ánh sáng từ bất kỳ người dùng nào. Nó nhẹ nhàng lan tỏa, như ánh trăng rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Một hình bóng dần hiện ra.
Không khoa trương, không hiệu ứng hào nhoáng. Chỉ là một bóng người mảnh khảnh, mặc chiếc áo len trắng giản dị – kiểu áo anh vẫn thường mặc trong những buổi livestream thân mật. Gương mặt ấy thanh tú, đôi mắt dài vẫn mang chút buồn man mác quen thuộc, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười nhẹ, ấm áp vô cùng.
Cả không gian ảo dường như ngừng thở.
LittleStar: “A! Là… là…”
Kaito không gõ được chữ nào. Anh chỉ có thể nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập thình thịch.
Misty thì thào, như sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này: “Anh… Alan ư?”
Hình bóng ấy – Vu Mông Lung – khẽ gật đầu. Giọng nói của anh, thứ âm thanh ấm áp, chậm rãi mà họ đã thuộc lòng từ những bài hát, vang lên không qua loa, mà như vọng thẳng vào tâm tưởng từng người: “Chào mọi người. Đêm cuối năm… tất cả đều bình an chứ?”
Một làn sóng cảm xúc ùa về. Không phải sự hỗn loạn, mà là một sự xúc động sâu lắng, chân thành. Họ hiểu, đây không phải là sự trở lại theo nghĩa vật lý. Có lẽ đây là món quà của trái tim, của ký ức tập thể, hay là sự kết nối kỳ diệu trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Nhưng dù là gì, họ cũng trân trọng từng giây từng phút.
Anh bước nhẹ về phía “gian hành lang ký ức” – nơi mọi người đã đăng tải vô vàn hình ảnh, video về anh. Anh dừng lại trước tấm ảnh Bạch Chân của Misty, mỉm cười: “Vai diễn này… cũng là một kỷ niệm rất đẹp của tôi.” Rồi anh nhìn sang bức ảnh của Kaito, ánh mắt thoáng chút hoài niệm: “Cửu Vương Tề Hàn… thời gian trôi thật nhanh.”
Anh quay lại, nhìn vào những “khuôn mặt” ảo đang chăm chú dõi theo mình. “Tôi biết, mọi người có rất nhiều điều muốn hỏi, rất nhiều điều chưa thể nguôi ngoai. Đêm nay… chúng ta có thời gian. Hãy coi đây là một buổi trò chuyện giao thừa, giữa tôi và những người bạn thân thiết nhất của mình, được không?”
Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự bình thản kỳ lạ. Thứ bình thản ấy không hề lạnh lùng, mà ấm áp, như có sức mạnh xoa dịu những vết thương lòng đã khô máu nhưng vẫn còn nguyên đó.
Gió đêm cuối năm thổi qua khung cửa sổ thật của Misty, mang theo hơi lạnh. Nhưng trong lòng cô, và có lẽ trong lòng tất cả những người đang hiện diện trong “Vườn Đào Tĩnh Lặng” đêm nay, một ngọn lửa nhỏ ấm áp đang chậm rãi bùng lên.
Họ biết, một cuộc trò chuyện đặc biệt nhất trong đời sắp bắt đầu. Không phải với một ngôi sao trên bục cao, mà với một tâm hồn, một ký ức họ yêu quý, trong đêm thiêng liêng của sự chuyển giao.
Không gian “Vườn Đào Tĩnh Lặng” chìm vào một sự yên tĩnh đầy chờ đợi. Ánh sáng từ hình bóng Vu Mông Lung tỏa ra thứ hơi ấm dịu dàng, như tấm chăn mỏng quàng lên tâm hồn đang se sắt của những người lắng nghe.
Anh khẽ đưa tay, và trước mặt mọi người, những mảnh ký ức sống động bắt đầu hiện ra. Đó không phải những thước phim hoành tráng, mà tựa như những bức tranh thủy mặc, nhẹ nhàng lan tỏa.
Đầu tiên là hình ảnh chàng Bạch Chân phiêu dật, áo trắng tung bay giữa rừng đào mênh mông. Vu Mông Lung nhìn vào đó, đôi mắt ánh lên một chút bồi hồi.
“Vai diễn này… thực sự đã thay đổi rất nhiều thứ,” giọng anh trầm ấm vang lên. “Khi ấy, tôi chỉ là một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, muốn dùng hết sức mình để hóa thân vào một nhân vật trong truyền thuyết. Bạch Chân có nỗi buồn, có sự cao quý, cũng có sự yếu đuối. Để hiểu được, tôi đã phải đọc đi đọc lại nguyên tác, ngồi một mình rất lâu để tìm cảm xúc. Có những đêm quay xong cảnh biệt ly, về đến phòng trọ, trong lòng vẫn còn đầy cảm giác trống trải, cô độc của nhân vật.”
Misty khẽ rùng mình. Cô chưa bao giờ nghĩ, sau vẻ đẹp thoát tục ấy là những đêm dài vật lộn với cảm xúc như vậy.
Rồi hình ảnh chuyển sang một cảnh quay hậu trường khác: Vu Mông Lung trong bộ trang phục Cửu Vương Tề Hàn, đang ngồi góc phim trường, chăm chú đọc kịch bản dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Vẻ mặt kiêu ngạo, lạnh lùng trên phim hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tập trung và một chút mệt mỏi.
“Cửu Vương là một thử thách khác,” anh tiếp tục, nở một nụ cười nhẹ. “Anh ta kiêu căng, ngang ngược, nhưng ẩn sâu lại là sự cô đơn và khát khao được thấu hiểu. Tôi nhớ có một cảnh quay đi quay lại đến 17 lần, đạo diễn vẫn chưa hài lòng. Lúc đó trời rất lạnh, trang phục lại mỏng, nhưng điều khiến tôi day dứt không phải là cái lạnh, mà là cảm giác mình chưa chạm được đến ‘cái hồn’ của nhân vật. Cuối cùng, khi nghĩ về khoảng thời gian bị gia đình ruồng bỏ thuở nhỏ của bản thân, tôi mới bắt được cảm xúc đó.”
Kaito gật đầu trong lòng. Chính sự cô độc ấy đã khiến nhân vật trở nên đáng nhớ. Anh không ngờ, để có được điều đó, diễn viên phải đào sâu vào chính những ký ức không mấy dễ chịu của mình.
Bầu không khí trở nên sâu lắng hơn. Vu Mông Lung nhìn xa xăm, như thể đang đối diện với những ký ức không chỉ có ánh hào quang.
“Sự nghiệp… không phải lúc nào cũng là một đường thẳng đi lên,” anh bắt đầu, giọng chậm rãi, thành thật. “Sau một vài thành công, tôi cũng trải qua những thời điểm rất… tĩnh lặng. ‘Tĩnh lặng’ đến mức gần như không có một lời mời đóng phim nào trong một thời gian dài. Người ta gọi đó là ‘bị đóng băng’.”
Từ “đóng băng” vang lên, khiến trái tim mọi người thắt lại. Đây là điều cộng đồng fan luôn nghi ngờ và đau đớn, nhưng chưa bao giờ được xác nhận rõ ràng như thế này.
“Những tháng ngày đó, tôi thức dậy mỗi sáng và không biết mình nên làm gì. Từ một người bận rộn khắp các phim trường, đột nhiên trở về với cuộc sống cá nhân quá đỗi bình thường. Có những lúc tự hỏi, phải chăng mình đã làm sai điều gì? Phải chăng ánh hào quang đã tắt?” Anh thừa nhận một cách bình thản, không chút giấu giếm. “Nhưng rồi tôi nhận ra, đó có lẽ là cơ hội để mình dừng lại, nhìn lại bản thân. Tôi học thêm về đạo diễn, học cách viết kịch bản, và quan trọng nhất là học cách đối diện với chính mình khi không có lớp áo hào nhoáng của ‘ngôi sao’.”
Rồi anh chỉ tay nhẹ lên vùng mắt của mình. “Còn những tai nạn, như lần bị thương ở mắt khi quay phim… thực ra cũng là một phần của nghề. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: ‘Ước gì mình nhanh khỏi để không làm chậm tiến độ cả đoàn’. Đau, nhưng có thể chịu được. Áp lực lớn nhất không phải là những vết thương trên người, mà là trách nhiệm với cả ê-kíp, với những người đang chờ đợi tác phẩm.”
LittleStar, cô bé fan nhỏ tuổi, gõ vào khung chat, giọng run run: “Anh… anh có sợ không? Có bao giờ muốn bỏ cuộc không?”
Vu Mông Lung nhìn về hướng đó, ánh mắt dịu lại đầy trìu mến. “Sợ thì có chứ. Ai mà không sợ chứ? Sợ thất bại, sợ bị lãng quên, sợ phụ lòng tin của những người yêu mến mình. ‘Muốn bỏ cuộc’… cũng đã từng thoáng nghĩ tới. Nhưng mỗi lần nhìn thấy những bức thư, những món quà nhỏ do chính tay các bạn gửi đến, hay đọc được những dòng động viên trên mạng xã hội lúc nửa đêm, tôi lại tự nhủ: ‘Không được. Còn có người đang chờ xem mình tỏa sáng nữa’. Tình yêu của mọi người, chính là liều thuốc mạnh nhất giúp tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn ấy.”
Lời nói của anh chân thành, không tô vẽ, khiến nhiều người trong không gian ảo rơi nước mắt. Họ hiểu ra, thần tượng của họ không phải một siêu nhân bất khả chiến bại. Anh cũng là một con người bằng xương bằng thịt, với những nỗi sợ, những khoảnh khắc yếu lòng. Nhưng điều khiến anh trở nên đặc biệt, chính là sự kiên cường để vượt qua chúng, và lòng biết ơn sâu sắc dành cho tình yêu nhận được.
Ký ức về những vai diễn, những vinh quang dần nhạt đi, thay vào đó là hình ảnh một Vu Mông Lung giản dị hơn: anh đang ngồi trong phòng thu, đắm chìm trong giai điệu; anh đang cười rạng rỡ khi được fan tặng một bức tranh vẽ chính mình; anh đang trầm ngâm nhìn ra cửa sổ trong một ngày mưa…
Hành trình ánh sáng và bóng tối cứ thế hiện ra, chân thực và sống động. Nó không còn là những dòng tin tức khô khan hay những tin đồn ác ý, mà là một câu chuyện bằng xương bằng thịt về một nghệ sĩ đã nỗ lực hết mình, đã vấp ngã, đã đau khổ, và cũng đã tìm thấy ý nghĩa từ chính sự đồng hành.
Vu Mông Lung mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng sau khi chia sẻ. “Kể ra những điều này, không phải để mọi người thương hại. Mà là để nói rằng, tôi cũng chỉ là một người bình thường. Những gì tôi có được, đều nhờ vào sự nỗ lực, vào cơ duyên, và quan trọng nhất là nhờ vào tình yêu của tất cả các bạn. Cảm ơn mọi người, đã là ánh sáng của tôi trong những khoảng thời gian tưởng chừng như tăm tối nhất.”
Trong lòng Misty, Kaito, LittleStar và tất cả những người đang lắng nghe, một sự thấu hiểu mới mẻ và sâu sắc đang dần hình thành. Họ yêu anh, không chỉ vì vẻ đẹp hay tài năng trên sân khấu, mà còn vì sự chân thành, sự kiên cường và lòng biết ơn ẩn sâu bên trong con người ấy.
Sự hiện diện của anh lúc này, dù chỉ là trong tâm tưởng, lại càng khiến họ tin rằng, tình yêu và ký ức đẹp đẽ, mới là thứ tồn tại lâu dài nhất.
Sau những chia sẻ chân thành về hành trình nghệ thuật, không gian “Vườn Đào Tĩnh Lặng” chìm vào một phút im lặng sâu thẳm. Sự thấu hiểu mới mẻ về con người đằng sau ánh hào quang khiến trái tim mọi người mềm lại, nhưng cũng chính lúc này, những vết thương lòng sâu nhất, những câu hỏi chưa bao giờ dám thốt ra trọn vẹn, bắt đầu trào lên.
Misty là người đầu tiên lên tiếng. Giọng cô trong không gian ảo nghe có vẻ run rẩy, như thể đang dồn hết dũng khí: “Alan… chúng em… chúng em vẫn không thể nào chấp nhận được. Tin tức ngày hôm đó… nó quá đột ngột, quá vô lý. ‘Tai nạn do say rượu’? Anh không phải là người như thế! Chúng em biết rõ mà! Có quá nhiều điều mâu thuẫn, quá nhiều tin đồn độc hại… và chúng em đã bất lực đến thế nào, anh biết không?”
Những dòng chữ của cô như chạm đến nút thắt chung của tất cả. Một loạt những biểu tượng cảm xúc đau đớn, bức xúc đồng loạt xuất hiện. Kaito, thường điềm tĩnh, giờ cũng viết ra những dòng chữ nặng trĩu: “Đúng vậy. Cộng đồng chúng tôi đã cố gắng thu thập thông tin, đã cùng nhau viết một bản kiến nghị với hy vọng mỏng manh… nhưng tất cả dường như chìm vào im lặng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả những lời đồn. Chúng tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực.”
Bóng hình Vu Mông Lung lắng xuống. Ánh sáng quanh anh dường như cũng dịu đi, không phải vì buồn bã, mà như một sự đồng cảm sâu sắc. Anh nhìn vào từng “ánh mắt” đang hướng về mình, nơi chứa đầy nỗi đau, sự phẫn nộ và cả nỗi bất an.
“Tôi biết,” anh lên tiếng, giọng trầm và rõ ràng. “Tôi biết tất cả. Tôi biết về nỗi đau của các bạn, về sự hoang mang, về những đêm dài các bạn tranh cãi, khóc lóc vì không tìm được câu trả lời. Tôi biết có những bạn vì bảo vệ tôi mà bị cuốn vào những cuộc tranh cãi vô nghĩa trên mạng. Tôi biết về bản kiến nghị… với hơn 150,000 chữ ký. Mỗi cái tên ấy, đều là một giọt nước mắt, một tiếng thở dài, một sự quan tâm chân thành mà tôi không bao giờ dám cho là đương nhiên.”
Anh dừng lại một chút, để những lời thừa nhận đó thấm sâu vào lòng mỗi người. Họ cảm thấy được thấy, được nghe, được thấu hiểu – điều mà họ khao khát bấy lâu nay.
“Và tôi cũng biết, có một bức tâm thư được cho là của mẹ tôi, mong mọi người dừng suy đoán, để tôi được yên nghỉ,” anh tiếp tục, giọng đầy xúc động. “Dù đó có phải là mong muốn thật sự của mẹ hay không, thì tinh thần của nó… là đúng. Mẹ tôi, gia đình tôi, và sâu thẳm trong trái tim tôi, đều không muốn thấy các bạn tiếp tục đau khổ, tiếp tục vật lộn trong vòng xoáy của những ‘tại sao’ không lời đáp.”
LittleStar khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào được chuyển thành dòng chữ: “Nhưng… nhưng chúng con không muốn anh ra đi trong oan ức! Chúng con muốn sự thật!”
Vu Mông Lung nhẹ nhàng đáp lại, ánh mắt dịu dàng như nhìn một đứa em nhỏ: “Sự thật ư? Có nhiều loại ‘sự thật’ lắm, em ạ. Sự thật của cảnh sát, sự thật của giới truyền thông, sự thật của những tin đồn… và sự thật trong trái tim mỗi người. Đôi khi, chúng không trùng khớp. Việc cố gắng đòi hỏi một ‘sự thật’ duy nhất để phù hợp với kỳ vọng của mình, chỉ càng khiến người ta kiệt sức và đau khổ thêm.”
Anh bước đi vài bước nhẹ nhàng, như đang cân nhắc từng lời. “Hãy để tôi nói với các bạn ‘sự thật’ theo cách của tôi, ở đây, lúc này. Sự thật là, cuộc đời tôi có những ánh sáng rực rỡ nhờ các bạn, cũng có những góc tối mệt mỏi mà chỉ mình tôi biết. Sự thật là, vào cái ngày định mệnh ấy, tôi đã ra đi. Nguyên nhân cụ thể là gì, giờ đây, với tôi, nó không còn quan trọng như cách mọi người nghĩ nữa.”
Cả không gian chăm chú lắng nghe.
“Điều quan trọng với tôi bây giờ, không phải là ‘tôi đã ra đi như thế nào’, mà là ‘tôi đã sống ra sao, và được mọi người nhớ đến như thế nào’. Tôi muốn được nhớ đến như một diễn viên đã từng cố gắng hết sức trong từng vai diễn. Như một ca sĩ đã gửi gắm chút tình cảm qua âm nhạc. Như một người bình thường có lúc mạnh mẽ, có lúc yếu đuối, nhưng luôn trân trọng tình yêu thương. Đó mới là ‘sự thật’ về tôi mà tôi mong muốn được lưu giữ.”
Lời nói của anh như một cơn gió mát thổi qua tâm hồn đang hừng hực ngọn lửa bức xúc. Nó không dập tắt ngọn lửa ấy, mà chuyển hóa nó, hướng nó sang một nơi khác.
“Tôi hiểu sự phẫn nộ của các bạn. Nó xuất phát từ tình yêu, từ sự bảo vệ. Nhưng hãy tin tôi, việc ôm giữ sự phẫn nộ ấy mãi, sẽ chỉ làm tổn thương chính các bạn và những người xung quanh. Nó sẽ che mờ đi những ký ức đẹp đẽ mà chúng ta đã có. Các bạn nghĩ rằng đang đấu tranh cho tôi, nhưng thực chất, tôi lại chỉ muốn thấy các bạn được bình an.”
Anh nhìn thẳng về phía trước, như nhìn thấu suốt màn hình vào trái tim mỗi người. “Vì vậy, đây là điều tôi thực sự, thực sự mong muốn từ các bạn: Hãy buông bỏ. Không phải buông bỏ tình yêu dành cho tôi, mà là buông bỏ nỗi ám ảnh về cách tôi ra đi. Buông bỏ sự hoài nghi và phẫn uất đang gặm nhấm tâm hồn các bạn. Hãy để cho sự việc đó, theo đúng nghĩa đen, ‘ngủ yên’. Sự yên nghỉ thực sự mà tôi cần, chính là sự thanh thản trong lòng của mỗi người còn nhớ đến tôi.”
Một sự tĩnh lặng khác trùm xuống. Lần này, không phải sự căng thẳng chờ đợi, mà là một khoảnh khắc thức tỉnh sâu sắc. Nhiều người nhận ra, họ đã để nỗi đau mất mát biến thành một thứ nhiên liệu độc hại, thiêu đốt chính mình.
Vu Mông Lung nở một nụ cười nhẹ, đầy sự giải thoát và rộng lượng. “Đừng để câu chuyện của tôi kết thúc trong bi kịch và nghi ngờ. Hãy để nó kết thúc trong tình yêu thương và sự thanh thản. Khi các bạn nhớ về tôi, hãy nghĩ về nụ cười của Bạch Chân, về vẻ ngang tàng của Cửu Vương, về một chàng trai tên Alan Yu đã từng rất biết ơn vì có các bạn bên cạnh. Đó chính là ‘công bằng’ lớn nhất, và là sự thật đẹp nhất, mà các bạn có thể trao cho tôi.”
Lời nói cuối cùng như một cơn mưa tưới mát xuống mảnh đất khô cằn. Nỗi phẫn nộ chưa thể tan biến ngay, nhưng một hạt giống của sự chấp nhận và bình an đã được gieo xuống. Họ hiểu rằng, việc giữ mãi ngọn cờ “đòi công lý” có khi lại là một cách níu kéo đau thương. Còn việc buông bỏ để giữ lấy những điều đẹp đẽ, mới là cách tôn vinh anh một cách trọn vẹn.
Misty lau nước mắt, trong lòng cô nhẹ đi một gánh nặng khổng lồ. Cô thì thào, như một lời hứa với chính mình: “Em hiểu rồi… Em sẽ cố gắng.”
Kaito thở dài một hơi dài, cảm giác bế tắc dần tan biến. Anh gõ: “Cảm ơn anh… vì đã nói cho chúng tôi biết điều anh thực sự muốn.”
Buổi trò chuyện chưa kết thúc, nhưng bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn. Từ một không gian chất chứa u uất và chất vấn, nó đang chuyển mình thành một nơi của sự chữa lành và hòa giải. Và chính trong khoảnh khắc mong manh này, những ký ức ấm áp nhất, giản dị nhất về con người thật của Vu Mông Lung, mới thực sự có cơ hội được tỏa sáng.
Sau những lời chia sẻ sâu sắc về sự buông bỏ và thanh thản, bầu không khí trong “Vườn Đào Tĩnh Lặng” trở nên nhẹ nhàng hơn, như một cơn mưa rào vừa qua, để lại bầu trời trong trẻo và không khí mát lành. Có vẻ như một gánh nặng vô hình đã được đặt xuống.
Vu Mông Lung nhìn thấy sự thay đổi trong tâm trạng mọi người, và một nụ cười ấm áp, rạng rỡ hơn nở trên khuôn mặt anh. “Bây giờ, hãy để tôi và mọi người cùng nhớ về những điều giản dị và ấm áp, được không? Những thứ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc thực sự, thường không nằm trên sân khấu.”
Anh khẽ vẫy tay, và những mảnh ký ức lần này hiện ra với sắc màu ấm áp, gần gũi. Hình ảnh đầu tiên là một bức ảnh chụp lén trong hậu trường: Vu Mông Lung mặc một chiếc áo bông dày, màu xám cũ kỹ, đang ngồi xem kịch bản. Chiếc áo trông rất bình thường, thậm chí có phần xuề xòa.
Misty bất giác cười khẽ, cô nhớ ra và gõ vào khung chat: “Chiếc áo bông ‘huyền thoại’ này! Cộng đồng fan từng tìm ra, nó chỉ có giá… 200 tệ (khoảng 700k VND) trên một trang mua sắm thông thường. Mọi người đều rất ngạc nhiên.”
Vu Mông Lung cười thành tiếng, một âm thanh chân thật và vui vẻ. “Đúng vậy! Nó rất ấm và thoải mái. Tôi mặc nó suốt mấy mùa đông. Đối với tôi, quần áo chỉ cần sạch sẽ, ấm áp là được. Tôi không hiểu sao mọi người lại để ý chi tiết đó đến thế,” anh nói, giọng đầy sự ngây thơ của một người không màng vật chất.
Rồi hình ảnh chuyển sang một đoạn tin tức cũ. Đó là thông tin về đợt lũ lụt lớn ở Hà Nam, Trung Quốc vài năm trước. Trên màn hình hiện lên dòng chữ: “Diễn viên Vu Mông Lung âm thầm quyên góp 1 triệu tệ (khoảng 3.5 tỷ VND) cho vùng lũ, không tổ chức họp báo, không đưa tin ồn ào.”
Kaito thốt lên: “Chuyện này! Lúc đó truyền thông gần như không biết, cho đến khi tổ chức từ thiện công khai danh sách. Anh không hề nhắc đến hay dùng nó để tạo dựng hình ảnh.”
Vu Mông Lung có chút ngại ngùng, như một cậu học trò bị bắt gặp làm việc tốt. “Ồ… chuyện đó à. Lúc đó xem tin tức, thấy bà con khổ quá. Tôi có chút khả năng, thì nên giúp thôi. Làm việc tốt mà còn phải khoe khoang ầm ĩ, thì còn gì là ý nghĩa nữa? Tiền bạc, dùng đúng chỗ mới là quan trọng. Mặc chiếc áo 200 tệ cũng chẳng sao cả.”
Sự tương phản giữa chiếc áo bông rẻ tiền và số tiền quyên góp khổng lồ lặng lẽ ấy, khiến tất cả mọi người đều cảm động sâu sắc. Họ nhận ra, đạo đức và tấm lòng của một con người không nằm ở vẻ hào nhoáng bên ngoài, mà ở những lựa chọn thầm lặng.
LittleStar hỏi với sự tò mò: “Anh Alan, ngoài đóng phim và ca hát, anh thích làm gì nhất?”
Ánh mắt anh trở nên lấp lánh. “Tôi thích ở một mình. Đọc sách, xem phim cũ, hoặc đơn giản là ngồi trên ban công phơi nắng, nghe tiếng chim hót. Đôi khi tôi tự nấu ăn, dù tay nghề không giỏi lắm,” anh cười. “Có lần tôi định làm món cá, kết quả làm cháy cả chảo, khói đầy nhà, sau đó phải ăn mì tôm trong tiếc nuối.”
Câu chuyện hài hước, đời thường khiến mọi người cùng bật cười. Hình ảnh một ngôi sao lúng túng trong bếp quá đỗi dễ thương và con người.
Misty chia sẻ: “Em nhớ có lần một fan hâm mộ nhỏ tuổi, gia đình khó khăn, đã viết thư kể về ước mơ và những khó khăn. Không ngờ vài tuần sau, em ấy nhận được một gói quà cùng một bức thư tay động viên, với nét chữ rất giống của anh. Lúc đó cộng đồng mình xôn xao lắm, nhưng anh không bao giờ xác nhận.”
Vu Mông Lung mỉm cười, không xác nhận cũng không phủ nhận. “Trẻ con là những mầm non cần được vun đắp. Được khích lệ một chút, có thể sẽ thay đổi cả tương lai của chúng. Đó là điều nên làm.”
Rồi anh kể thêm vài mẩu chuyện nhỏ: về việc anh nhớ tên một bạn nhân viên hậu trường đã làm việc cùng anh từ rất lâu; về việc anh luôn cúi đầu cảm ơn các đàn anh, đàn chị trong nghề; về thói quen giữ lại từng bức thư tay fan gửi, dù chật cả một góc tủ…
Qua từng câu chuyện nhỏ, hình ảnh về Vu Mông Lung càng trở nên rõ nét và đáng trân trọng: một con người giản dị, khiêm tốn, ấm áp và có phần cô độc. Anh trân trọng những giá trị tình cảm chân thành hơn là vật chất phù phiếm. Sự rộng lượng của anh không phô trương, mà lặng lẽ như mạch nước ngầm.
Kaito chợt hiểu ra điều gì đó, anh gõ: “Có lẽ chính vì anh là một người như vậy – quá chân thành, quá trọng tình cảm, và không muốn uốn mình theo những ‘quy tắc’ khó hiểu – nên đôi khi mới cảm thấy mệt mỏi và cô đơn đến vậy trong môi trường phức tạp ấy.”
Vu Mông Lung nhìn Kaito, ánh mắt dịu dàng và biết ơn, như thể gặp được tri kỷ. “Mỗi người đều có cách sống của riêng mình. Tôi chọn cách sống mà lương tâm mình cảm thấy thanh thản nhất. Có thể nó không ‘khôn ngoan’ hay ‘thiết thực’, nhưng ít nhất, khi nhìn lại, tôi không hối hận. Và tôi luôn biết ơn vì trên hành trình ấy, vẫn có những người như các bạn, hiểu và ủng hộ sự lựa chọn của tôi.”
Lời nói của anh không hề oán trách, chỉ đơn giản là chấp nhận và trân trọng. Điều này khiến mọi người càng thêm yêu quý và nể phục phẩm cách của anh.
LittleStar nói: “Vậy thì bây giờ, anh có hạnh phúc không ạ?”
Vu Mông Lung nhìn cô bé, rồi nhìn mọi người, nụ cười trên mắt thật lòng. “Ở đây, lúc này, được trò chuyện với các bạn như thế này, được thấy các bạn dần tìm lại sự bình an… đó là một cảm giác rất hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi bây giờ thật giản đơn: đó là sự thanh thản, và là tình yêu thương còn mãi.”
Anh ngước nhìn “bầu trời” ảo của không gian. “Và xem này, thời gian trôi nhanh thật. Chẳng mấy chốc, thời khắc giao thừa cũng sắp đến rồi.”
Mọi người theo ánh mắt anh nhìn lên. Một đồng hồ đếm ngược ảo đã hiện ra lặng lẽ ở trung tâm khu vườn, những con số nhảy nhẹ nhàng. Khoảng cách giữa quá khứ đau thương và tương lai mới đang được rút ngắn lại trong sự thanh thản và những ký ức ấm áp này.
Họ hiểu ra rằng, di sản đẹp đẽ nhất mà Vu Mông Lung để lại, không phải là những vai diễn lừng lẫy, mà chính là tấm lòng nhân hậu, sự chân thành và tinh thần kiên định vào những điều giản dị, tốt đẹp. Và giờ đây, họ có một nhiệm vụ mới: mang theo di sản tinh thần ấy, sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Đồng hồ đếm ngược ảo chiếu sáng trung tâm “Vườn Đào Tĩnh Lặng”. Những con số màu bạc nhảy nhẹ nhàng: 00:10:00… rồi 00:09:59… Khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ đầy những vết thương và năm mới với những hi vọng mong manh đang đến rất gần.
Bóng hình Vu Mông Lung ngước nhìn đồng hồ, khuôn mặt thanh tú lúc này tỏa ra một vẻ thanh thản đến lạ thường, như sương mai trên cánh hoa đào, nhẹ nhàng và trong trẻo. Anh quay lại nhìn mọi người – những người bạn tâm giao trong đêm đặc biệt này.
“Sắp đến giờ rồi,” giọng anh vẫn ấm áp, nhưng mang một sắc thái dịu dàng khó tả, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự chia ly tất yếu.
Misty, Kaito, LittleStar và tất cả những người có mặt đều im lặng. Không còn những dòng chat sôi nổi, chỉ là sự tĩnh lặng đầy trân trọng. Họ biết buổi trò chuyện kỳ diệu này sắp kết thúc, nhưng trong lòng không còn cảm giác hoảng loạn hay níu kéo như trước. Thay vào đó là một sự bình an lắng đọng, và một lòng biết ơn sâu sắc vì đã có khoảng thời gian quý giá này.
Vu Mông Lung bước lại gần hơn, như thể muốn nhìn rõ từng khuôn mặt. “Trước khi tạm biệt, tôi có vài điều nhỏ, thực sự mong muốn từ tận đáy lòng, muốn gửi gắm đến các bạn.”
Anh nói chậm rãi, từng lời như những hạt ngọc rơi xuống mặt hồ yên tĩnh:
“Thứ nhất, hãy sống thật tốt. Sống tốt với chính mình trước. Ăn uống đủ bữa, ngủ đủ giấc, cho phép bản thân được vui, được buồn, được nghỉ ngơi khi mệt mỏi. Đừng vì bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì mà bỏ bê bản thân.”
“Thứ hai, hãy yêu thương và quan tâm đến gia đình, bạn bè thực sự bên cạnh mình. Những cuộc trò chuyện qua màn hình dù ấm áp thế nào, cũng không thể thay thế được một cái ôm thật chặt, một bữa cơm cùng nhau. Hãy trân trọng họ.”
“Và thứ ba, hãy can đảm theo đuổi đam mê và ước mơ của riêng các bạn. Đừng sợ thất bại, đừng sợ chông gai. Hãy sống một cuộc đời thật rực rỡ và ý nghĩa theo cách của mình.”
Anh dừng lại, nụ cười ấm áp như mặt trời mùa xuân. “Nếu các bạn có thể làm được những điều đó, sống một cuộc đời hạnh phúc và trọn vẹn, thì đó chính là điều khiến tôi cảm thấy thanh thản và hạnh phúc nhất. Các bạn không cần phải làm gì lớn lao để tưởng nhớ tôi. Chỉ cần sống tốt, chính là lời tri ân đẹp đẽ nhất rồi.”
LittleStar không kìm được mà nức nở: “Chúng con… chúng con sẽ nhớ anh mãi mãi!”
“Hãy nhớ tôi, nhưng đừng để nỗi nhớ trở thành gánh nặng,” Vu Mông Lung dịu dàng đáp. “Hãy nhớ như nhớ về một ngôi sao đẹp từng soi sáng một đoạn đường của mình. Rồi các bạn hãy tiếp tục bước đi, và tự mình tỏa sáng.”
00:00:30.
Đồng hồ bắt đầu đếm ngược 30 giây cuối cùng. Mọi người cùng nhau ngước nhìn lên những con số đang nhảy.
Vu Mông Lung cất giọng, nhẹ nhàng, chắc chắn: “Chúng ta cùng nhau đếm ngược nhé. Không phải để chia tay quá khứ đau buồn, mà để đón lấy một sự khởi đầu mới, với trái tim nhẹ nhàng và tràn đầy hi vọng.”
“Mười.”
Giọng anh và giọng của hàng trăm người trong tim cùng hòa chung.
“Chín.”
Misty nắm chặt tay, mắt nhìn thẳng.
“Tám… Bảy…”
Kaito thở sâu, cảm giác bế tắc cuối cùng cũng tan biến.
“Sáu… Năm… Bốn…”
LittleStar lau nước mắt, cố gắng nở một nụ cười.
“Ba… Hai… Một…”
“Chúc mừng năm mới 2026.”
Giọng Vu Mông Lung vang lên dịu dàng trong khoảnh khắc đồng hồ điểm 00:00:00. Không có pháo hoa rực rỡ, không có tiếng reo hò ồn ào. Chỉ có một luồng ánh sáng ấm áp, vàng nhạt, tỏa ra từ chính bóng hình anh, lan tỏa khắp “khu vườn”, ôm lấy từng người trong cảm giác bình yên tuyệt đối.
Trong ánh sáng ấy, hình bóng của anh bắt đầu trở nên trong suốt nhẹ nhàng.
“Đã đến lúc rồi,” anh nói, giọng vẫn vang vọng rõ ràng. “Xin đừng buồn. Hãy nhìn kìa.”
Anh chỉ tay về phía chân trời ảo của không gian. Nơi đó, một vệt sáng hồng rực rỡ đang nhú lên, xóa tan dần màn đêm, báo hiệu một bình minh thực sự đang ló dạng ở thế giới bên ngoài. Đó là bình minh của ngày đầu tiên trong năm 2026.
“Bình minh luôn đến sau đêm dài nhất. Các bạn cũng vậy. Hãy mạnh mẽ và hạnh phúc nhé.”
Hình bóng của anh giờ chỉ còn là một đường viền sáng mờ. Nụ cười ấm áp cuối cùng in sâu vào tâm trí mọi người.
“Tạm biệt. Cảm ơn tất cả. Vì tất cả.”
Lời nói cuối cùng vừa dứt, ánh sáng quanh anh bùng lên nhẹ nhàng một lần nữa, rồi tản mát thành vô số những hạt sáng nhỏ li ti, như những cánh hoa đào bị gió thổi bay, nhẹ nhàng tan vào không trung, hướng về phía bình minh đang lên.
Anh đã đi rồi.
Nhưng “Vườn Đào Tĩnh Lặng” không hề tối tăm hay lạnh lẽo. Ánh bình minh ảo chiếu rọi, mang đến cảm giác ấm áp. Mọi người không khóc. Họ đứng đó, lòng tràn ngập một cảm giác lạ kỳ: sự trọn vẹn và thanh thản.
Misty cất giọng đầu tiên, giọng cô nhẹ mà vững vàng: “Chúng ta hứa với anh ấy nhé. Sống thật tốt.”
Kaito gật đầu: “Ừ. Bắt đầu từ hôm nay. Sống tích cực, yêu thương, và theo đuổi những gì mình đam mê.”
LittleStar nói: “Em sẽ cố gắng học thật giỏi, và sau này giúp đỡ những người gặp khó khăn, như anh Alan từng làm.”
Những lời hứa nhỏ bé nhưng chân thành ấy bắt đầu nối tiếp nhau. Cộng đồng những trái tim từng tan nát, giờ đây tìm thấy một mục đích mới: sống một cuộc đời ý nghĩa, để xứng đáng với tình yêu và những bài học về lòng nhân hậu mà anh đã vô tình dạy cho họ.
Ánh bình minh ngày một rõ. Năm mới 2026 đã thực sự bắt đầu.
Họ không cần một tượng đài hay một đài tưởng niệm hoành tráng. Tượng đài của Vu Mông Lung chính là những trái tim đã được anh chạm đến và hàn gắn, là những hành động tốt đẹp mà họ sẽ thực hiện trong tương lai, và là những ký ức đẹp đẽ, rực rỡ sẽ mãi được lưu giữ.
Anh ra đi như một cánh hoa đào rơi nhẹ nhàng giữa dòng đời, để lại hương thơm thoảng qua và vẻ đẹp in dấu trong lòng người ở lại. Và những người ở lại, giờ đây biết mình phải làm gì: Tiếp tục sống, tiếp tục tỏa sáng, và giữ cho khu vườn ký ức về anh mãi tĩnh lặng, an lành.
Bên ngoài cửa sổ thật của Misty, ánh bình minh đầu tiên của năm 2026 thực sự chiếu vào phòng, rọi sáng khuôn mặt cô đẫm nước mắt nhưng đang nở một nụ cười nhẹ. Cô thì thầm, như nói với chính mình, cũng như nói với bóng hình vừa ra đi:
“Chúc anh thanh thản, Alan. Cảm ơn anh. Và… tạm biệt.”
Cơn gió mùa xuân đầu tiên của năm mới khẽ lùa qua khung cửa, mang theo hơi thở của sự sống mới.
---
Hết.
---
Câu chuyện “Mãi Là Ánh Sao” là một tác phẩm hư cấu, được viết bằng tất cả sự tôn trọng và tình cảm chân thành dành cho Vu Mông Lung (Alan Yu) và những người hâm mộ luôn nhớ về anh.
Mục đích của câu chuyện không phải để hư cấu hóa sự thật hay tạo ra những kỳ vọng không thực tế, mà hy vọng thông qua nghệ thuật ngôn từ, có thể mang đến một chút an ủi, một góc nhìn về sự thanh thản và hàn gắn. Nó tôn vinh những phẩm chất đẹp được công nhận nơi anh: sự chân thành, giản dị, lòng nhân hậu và nghị lực. Đồng thời, nó thừa nhận nỗi đau mất mát và trân trọng tình cảm thuần khiết của những người hâm mộ.
Mong rằng dù chỉ trong trang sách tưởng tượng này, mọi tâm hồn liên quan đều có thể tìm thấy một chút bình yên. Hãy sống thật tốt, vì hiện tại và tương lai – đó có lẽ là thông điệp cuối cùng, và cũng là thông điệp quan trọng nhất.
Cảm ơn bạn đã đọc hết câu chuyện này.