NGƯỜI ĐÀN ÔNG THAY ĐỔI SỐ Phận của cô Thế giới không còn bầu trời
Năm 2145.
Bầu trời không còn màu xanh. Nó là một mái vòm kim loại khổng lồ, phủ lên thành phố trung tâm của Liên minh Công nghệ Nhân loại. Mặt trời bị che khuất bởi các tầng năng lượng nhân tạo, ánh sáng được điều chỉnh theo nhịp sinh học tiêu chuẩn. Không còn bình minh. Không còn hoàng hôn.
Lâm Nguyệt đứng trước cửa sổ phòng thí nghiệm số 7, nhìn xuống dòng người di chuyển phía dưới—tất cả đều mặc đồng phục xám, gương mặt vô cảm, được gắn chip định danh sau tai. Mỗi người sinh ra đã có số phận được tính toán: nghề nghiệp, tuổi thọ, mức đóng góp cho xã hội.
Không có sai lệch.
Ngoại trừ cô.
Nguyệt là nhà nghiên cứu trẻ nhất từng được cấp quyền truy cập Cỗ Máy Nhân Quả—một trí tuệ siêu việt có khả năng mô phỏng toàn bộ dòng lịch sử loài người, dự đoán mọi tương lai có thể xảy ra.
Và chính cỗ máy đó đã nói với cô một câu khiến cả thế giới của Nguyệt sụp đổ:
“Nguyên nhân sụp đổ của nền văn minh công nghệ bắt nguồn từ một cá nhân trong quá khứ.
Muốn thay đổi kết cục, cần tác động đến người này.”
Trần Phong.
Nghề nghiệp: Công nhân xây dựng.
Thời đại: Đầu thế kỷ 21.
Độ quan trọng lịch sử: Gần như bằng không.
Nguyệt không hiểu.
Một công nhân bình thường, sống một cuộc đời tầm thường, làm sao có thể là nút thắt của cả vận mệnh nhân loại Dòng thời gian bị cấm
Du hành thời gian là điều tối kỵ.
Bởi mỗi thay đổi nhỏ đều có thể phá vỡ cấu trúc nhân quả. Nhưng Liên minh đã tuyệt vọng. Tài nguyên cạn kiệt. Cảm xúc con người bị triệt tiêu để tối ưu hóa xã hội, và chính điều đó khiến nền văn minh dần tự hủy.
Nguyệt được chọn vì cô là người duy nhất còn giữ dao động cảm xúc vượt chuẩn—một sai số mà hệ thống chưa kịp loại bỏ.
Cô không biết rằng, chính sai số đó sẽ dẫn cô đến tình yêu.
Cỗ Máy mở ra một khe nứt không gian.
“Thời gian mục tiêu: Năm 2026.
Địa điểm: Một công trường nhỏ tại Việt Nam.”
Nguyệt bước vào, mang theo một thân thể sinh học được tái cấu trúc, không chip, không dữ liệu, chỉ còn trái tim chưa từng yêu.
Người đàn ông giữa bụi xi măng
Trần Phong đang trộn bê tông thì thấy cô.
Giữa cái nắng gắt, bụi xi măng bay mù mịt, một cô gái đứng lặng, váy trắng đơn giản, ánh mắt xa xăm như vừa lạc khỏi một giấc mơ rất dài.
“Cô tìm ai?” – Phong hỏi, giọng khàn vì khói bụi.
Nguyệt nhìn anh.
Không có chỉ số.
Không có dữ liệu sinh trắc.
Không có dự đoán hành vi.
Chỉ là một con người thật sự.
“Em… bị lạc.” – cô nói.
Phong gãi đầu, cười ngượng: “Ở đây toàn máy xúc với sắt thép, cô lạc sao được?”
Nhưng anh vẫn dẫn cô ra ngoài, mua cho cô chai nước mát, ngồi dưới bóng cây bên đường. Nguyệt quan sát từng cử chỉ nhỏ: cách anh lau mồ hôi, cách anh nhường phần nước cuối cùng cho cô.
Cỗ Máy từng nói: Con người là tập hợp của thuật toán.
Nhưng Trần Phong không giống một thuật toán nào.
Những ngày không trong dự đoán
Nguyệt ở lại.
Cô thuê một căn phòng nhỏ gần công trường, nói rằng mình đang tìm việc. Phong giúp cô xin làm ở quán cà phê buổi tối. Những ngày trôi qua chậm rãi—quá chậm so với nhịp sống siêu tốc của tương lai.
Nguyệt học cách pha cà phê, học cách cười khi khách khen, học cách buồn khi trời mưa và quán vắng.
Và học một điều nguy hiểm nhất:
Cô nhớ Trần Phong khi anh không ở đó.
Phong không giàu. Anh mồ côi cha mẹ, làm việc quần quật, nhưng luôn dành một phần lương gửi về cho em gái đang học đại học. Anh thích những điều nhỏ bé: bầu trời chiều, ly trà đá sau giờ làm, một bài hát cũ phát từ radio.
“Anh không có ước mơ lớn,” Phong nói một lần, “chỉ mong sống tử tế, thế là đủ.”
Nguyệt im lặng.
Bởi trong tương lai của cô, không còn khái niệm ‘tử tế’—chỉ có đúng và sai theo thuật toán.
Sự thật không thể tránh
Cỗ Máy bắt đầu gửi cảnh báo.
“Dao động cảm xúc vượt ngưỡng.
Nguy cơ phá vỡ nhiệm vụ.”
Nguyệt biết mình phải hành động.
Theo dữ liệu, trong vòng hai năm tới, Trần Phong sẽ vô tình tham gia vào một dự án công nghệ nền tảng—một sự kiện nhỏ, nhưng từ đó dẫn đến chuỗi phát triển khiến con người phụ thuộc hoàn toàn vào trí tuệ nhân tạo, mất đi khả năng cảm xúc.
Nếu cô ngăn anh…
Tương lai có thể thay đổi.
Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc xóa bỏ chính người cô yêu.
Đêm đó, Nguyệt nói sự thật.
Về tương lai.
Về cỗ máy.
Về việc anh quan trọng hơn anh tưởng.
Phong không cười. Không hoảng loạn.
Anh chỉ hỏi: “Vậy… em đến đây, là để lợi dụng anh sao?”
Nguyệt bật khóc.
“Em đến để cứu thế giới,” cô nói, “nhưng lại yêu một người.”
Lựa chọn của một công nhân bình thường
Phong ngồi rất lâu.
Cuối cùng, anh nói: “Nếu tương lai của em đau khổ như vậy… thì anh không cần tồn tại trong đó.”
Nguyệt lắc đầu dữ dội.
“Không! Em không thể quyết định thay anh!”
Phong cười hiền: “Anh chỉ là một công nhân. Nhưng nếu sự biến mất của anh có thể giữ lại trái tim cho nhân loại… thì cũng đáng.”
Lần đầu tiên, Nguyệt hiểu:
Sự vĩ đại không nằm ở quyền lực, mà ở lựa chọn.
Thời khắc chia ly
Khe nứt thời gian mở ra lần cuối.
Nếu Nguyệt quay về một mình, Trần Phong sẽ tiếp tục cuộc đời bình thường—và tương lai sẽ lặp lại bi kịch.
Nếu cô ở lại… tương lai của cô sẽ biến mất.
Phong nắm tay cô.
“Ở lại đi,” anh nói khẽ. “Dù chỉ là một đời ngắn ngủi.”
Nguyệt hôn anh, lần đầu và cũng là lần cuối.
“Em yêu anh,” cô nói.
Rồi cô đẩy anh ra, bước vào khe nứt, kích hoạt thay đổi cuối cùng trong dữ liệu lịch sử—xóa tên Trần Phong khỏi chuỗi sự kiện công nghệ.
Thế giới mới
Năm 2145.
Bầu trời có màu xanh.
Người ta lại ngước nhìn hoàng hôn.
Cỗ Máy Nhân Quả bị tháo dỡ. Con người chấp nhận sự không hoàn hảo, chấp nhận đau khổ—và cả tình yêu.
Lâm Nguyệt đứng giữa quảng trường, tim cô trống rỗng.
Cô nhớ một người mà thế giới này chưa từng biết đến.
Ở một góc nào đó của không gian-thời gian, Trần Phong vẫn đang trộn bê tông dưới nắng, không biết rằng mình từng là người được yêu bởi cả tương lai.
Nguyệt mỉm cười, nước mắt rơi.
Bởi có những tình yêu không cần được nhớ đến—chỉ cần từng tồn tại, là đủ để cứu cả thế giới.