Yêu Mafia [Mason x CongB]
Tác giả: Xuân Bách Nguyễn
Đêm Sài Gòn mưa tỏa mờ cả ánh đèn. Trong con hẻm tối, một chiếc xe đen đỗ lại, cửa bật mở.
Nguyễn Xuân Bách — Mason — bước xuống. Áo khoác dài, găng tay đen, ánh mắt lạnh như lưỡi dao.
Ai ở thế giới ngầm cũng biết: chỉ nhìn vào mắt Mason, người yếu tim có thể sợ đến quỵ xuống.
Cậu không nói nhiều, chỉ ra lệnh bằng ánh mắt và một cái gật đầu.
Những thuộc hạ đứng vòng ngoài nghiêm ngặt:
Đại ca của bang “BlackSun” đã tới.
Ở trong nhà kho cũ, một người bị trói vào ghế.
Người ấy ngẩng lên — đôi mắt đen nhưng ngời sáng, kiên định không run.
Nguyễn Thành Công — CongB.
Cậu là đặc vụ nằm vùng. Nhưng Mason lại là mục tiêu… và là người CongB đã từng yêu trước khi biết sự thật.
Họ nhìn nhau vài giây, không ai nói.
Chỉ có tiếng mưa đập trên mái tôn.
Mason tháo găng tay, từng động tác chậm rãi đến nguy hiểm.
“Cậu trốn giỏi thật đấy.” — Mason nói, giọng trầm nhưng không giận dữ.
CongB nhếch môi, dù bị trói vẫn không hề sợ:
“Nếu tớ không trốn thì giờ cậu còn đứng đây để nói chuyện à?”
Mason tiến lại gần.
Bàn tay cậu đặt lên vai Công, bóp nhẹ… không phải để làm đau, mà để cảm nhận thật sự rằng Công đang ở đây.
“Tại sao làm vậy?” — Mason hỏi.
“Vì nhiệm vụ?”
“Hay vì cậu thực sự muốn rời khỏi tớ?”
CongB im lặng.
Bách cúi sát, ánh mắt tối hẳn đi:
“Chỉ cần em nói một câu… anh sẽ thả em. Không ai được đụng vào em.”
CongB bật cười — tiếng cười nhẹ mà đau:
“Mason, anh là mafia, em là cảnh sát. Tụi mình lẽ ra đã không nên bắt đầu.”
Mason nắm cằm Công, buộc Công phải nhìn thẳng vào mình:
“Nhưng đã bắt đầu rồi.”
Bên ngoài, tiếng sấm vang rền.
Bên trong, hơi thở hai người hòa vào nhau đầy căng thẳng và cảm xúc bị nén quá lâu.
Mối tình từng ngọt, giờ biến thành nguy hiểm.
Mason tháo dây trói cho Công, nhưng lại trói tay mình với tay Công bằng một chiếc còng đơn.
Một động tác nhanh đến mức ai đứng ngoài cũng không kịp phản ứng.
Công sững người:
“Anh làm cái trò điên gì vậy?!”
Mason kéo Công lại gần, giọng trầm:
“Để em không chạy nữa.”
Công nghiến răng:
“Tôi không phải đồ chơi của anh.”
“Nhưng em lại cứ chạy khỏi tôi.”
Giọng Mason thấp đến mức nghe như gầm nhẹ.
Cánh cửa nhà kho bất ngờ bị đá văng.
Ánh đèn pin và tiếng súng lên nòng vang lên dữ dội.
“ĐẶC VỤ CÔNG, LÙI RA! BẮT MASON!”
Công hoảng hốt.
Lực lượng của cậu đến quá sớm, quá nhanh, không theo kế hoạch.
Nếu Mason bị bắt lúc này — kết cục sẽ là tử hình.
Một sĩ quan hét lớn:
“Công! Cậu đang bị hắn giữ làm con tin đúng không?!”
Công siết chặt khẩu súng trong tay, thở dồn dập.
Mason đứng cạnh, dù bị trói cùng Công, vẫn bình tĩnh đến lạnh người.
“Em định bắn thật à?” — Mason hỏi khẽ.
“Anh đừng nói nữa.” — Công run lên.
“Vậy bắn đi.”
Mason nghiêng đầu, đưa ngực mình về phía nòng súng.
“Ngay đây. Một viên. Kết thúc tất cả.”
Công giơ súng nhưng tay không ngừng run.
Mắt cậu nóng rát, như muốn nổ tung.
“Công, bắn!” — chỉ huy quát.
Mason nhìn Công, đôi mắt sâu như nuốt hết ánh sáng:
“Em không dám. Vì em vẫn yêu tôi.”
Cơ thể Công khựng lại.
Tay cậu siết cò… nhưng không thể kéo.
Không.
Hoàn toàn không thể.
Công bật thốt, giọng khàn đến tuyệt vọng:
“Em không bắn được! Tại sao anh cứ ép em?!”
Mason cúi sát tai Công, thì thầm:
“Vì em phải thừa nhận cảm giác của mình…”
Một tiếng đoàng vang lên.
Ngay khoảnh khắc đó Mason xoay người ôm Công, che chắn toàn thân cho cậu.
Một viên đạn của lực lượng đặc nhiệm đã xuyên trúng vai Mason.
Công hét lên:
“MASON! ANH ĐIÊN RỒI À?!”
Mason cười nhạt, hơi thở đứt quãng:
“Em… không bắn được. Anh biết mà.”
Máu chảy xuống tay Công nóng bỏng.
Hỗn loạn nổ ra, tiếng bước chân dồn dập.
Công kéo Mason áp sát mình và hét với cấp trên:
“LÙI LẠI! AI BẮN NỮA TÔI SẼ CẢN TRỞ ĐIỀU TRA!”
Cả đội sững lại vì sốc.
Công gào lên lần nữa, giọng đầy tuyệt vọng:
“Tôi nói rồi! Không ai được động vào anh ấy!”
Khoảnh khắc đó, giữa tiếng mưa và tiếng tim đập loạn, Công cuối cùng đã thừa nhận điều Mason biết từ lâu:
Công không thể giết Mason.
Công thậm chí… còn muốn bảo vệ anh.
Mason ngã gục ngay sau khi đỡ viên đạn thay Công.
Máu thấm ướt áo khoác đen, lan nhanh đến mức Công tưởng tim mình đang vỡ ra.
Không còn thời gian để nghĩ đúng sai.
Không còn thời gian để nhớ mình là đặc vụ.
Công cắn răng, kéo Mason lên vai, dùng lối cửa sau nhà kho — nơi không có camera.
Cậu gần như lôi Mason chạy giữa màn mưa, hơi thở đứt đoạn, đôi tay run vì sợ.
Mason nặng.
Nhưng nỗi sợ mất anh nặng hơn.
Căn hộ bí mật của Công nằm trên tầng ba của một khu nhà cũ.
Cánh cửa vừa đóng lại, Công đặt Mason xuống giường, tay run đến mức không tháo nổi nút áo.
“Đừng chết…” — Công thì thầm như cầu nguyện.
“Tớ xin anh… đừng chết.”
Mason không đáp.
Mặt anh trắng đến đáng sợ.
Công băng vết thương bằng kỹ năng cứu thương cơ bản. Nhưng mỗi lần chạm vào, Mason lại rên khẽ — tiếng rên nhỏ thôi nhưng đủ khiến Công nghẹt thở.
Nước mắt rơi lúc nào Công cũng không biết.
Nửa đêm, Mason cuối cùng hơi cựa mình.
Mi mắt anh nhíu lại, môi mấp máy:
“…Công?”
Công giật mình bật dậy:
“Mason! Anh tỉnh rồi?!”
Mason định ngồi dậy nhưng đau đến mức mặt méo lại.
Công lập tức giữ vai anh:
“Đừng cử động mạnh! Anh mất máu nhiều lắm.”
Mason nhìn quanh, nhận ra đây không phải địa bàn của mình.
Cũng không phải đồn cảnh sát.
“Em đưa anh đi đâu…?” — Mason khàn giọng.
“Căn hộ của em.” – Công trả lời, tránh ánh mắt Mason.
“Em không thể để họ bắt anh.”
Mason mỉm cười yếu, nhưng đôi mắt lại sáng hơn cả ngọn đèn lờ mờ trong phòng:
“Vậy là… em chọn anh rồi.”
Công cứng người:
“Đừng nói linh tinh. Em chỉ… chưa nghĩ được cách tốt hơn.”
Mason đưa tay — bàn tay yếu ớt nhưng cố nắm lấy cổ tay Công:
“Công… em đã phản bội tổ chức của em vì anh.”
Công quay mặt đi, giọng khàn:
“Không… Em chỉ làm theo cảm tính. Chỉ nhất thời.”
“Không.” — Mason nói chậm, rõ từng chữ,
“Em làm vậy… vì em không muốn sống trong một thế giới không có anh.”
Công nghẹn lại.
Bàn tay nắm cổ tay Mason siết chặt hơn, run hơn.
Mason mỉm cười nhẹ, cố gắng kiêu ngạo như mọi khi:
“Nếu em đã cứu anh… thì từ giờ… anh là của em.”
Công bật ra một tiếng thở mạnh:
“Anh im đi, Mason. Im đi trước khi em làm chuyện dại dột.”
Mason nhắm mắt lại, giọng đủ nhỏ để chỉ mình Công nghe được:
“Vậy thì làm đi. Anh đợi em từ rất lâu rồi.”
Công đứng chết lặng.
Trong căn phòng tối, hai hơi thở hòa vào nhau, gần như chạm.
Không có tiếng còi cảnh sát.
Không có tiếng cấp trên quát tháo.
Chỉ còn lại một đặc vụ đang run lên vì sợ mất đi người mình yêu…
và một ông trùm mafia đang nở nụ cười yếu ớt, nhưng thỏa mãn.
Sáng hôm sau, Bách sốt cao. Mồ hôi thấm hết gối, hơi thở nóng và rối loạn. Công áp tay lên trán anh mà tim muốn rớt ra ngoài.
“Trời ơi… nóng như lửa đốt. Không được rồi.”
Công cắn môi. “Phải mua thuốc.”
Nhưng vấn đề là —
cả hai đều đang bị truy tìm.
Công khoác cho Bách một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, đội thêm mũ lùm sùm trùm hết nửa mặt.
Cậu nhìn Bách từ đầu đến chân rồi thở dài:
“Nhìn anh như tội phạm chạy trốn thật luôn đó.”
Bách nhếch môi:
“Anh vốn là tội phạm.”
Công trợn mắt:
“Không phải kiểu đó!”
Bách mỉm cười yếu ớt, đứng dậy mà chân còn loạng choạng.
Công lập tức lao tới đỡ, tay siết chặt cánh tay Bách:
“Anh đi nổi không?”
“Có em đỡ thì… lúc nào anh chẳng đi nổi.”
Giọng Bách yếu nhưng cố tình châm chọc.
“Bách! Nghiêm túc dùm cái!”
Công đỏ mặt, kéo mũ trùm sâu hơn để che đi biểu cảm lúng túng.
Trên đường xuống khu nhà, Công cứ liếc quanh như mèo bị dí bắt.
Bách thì ngược lại — dù sốt vẫn điềm tĩnh, tay đút túi hoodie.
“Công.”
“Hả?”
“Em nắm tay anh mạnh quá, đau.”
Công giật mình buông ra, rồi lại cuống cuồng nắm lại:
“Em… em sợ anh ngã!”
Bách bật cười nhẹ — tiếng cười khiến Công đỏ cả tai.
Nhưng đúng lúc đó, Công thấy hai cảnh sát đi ngang đầu hẻm.
Công kéo Bách né vào sau một quầy báo cũ, tim đập thình thịch.
Cả người cậu dán sát vào Bách — quá sát.
Bách cúi đầu xuống, trán gần như chạm vào trán Công.
“Gần thế này…” — Bách thì thầm, hơi thở nóng phả lên môi Công —
“em định giấu anh hay hôn anh?”
“Bách!!”
Công suýt hét nhưng kịp bụm miệng anh lại.
Hai cảnh sát đi qua chậm rãi.
Công đứng im không dám thở mạnh, tay vẫn giữ miệng Bách.
Bách nhìn Công bằng đôi mắt nửa mệt nửa trêu chọc, như thể đang nói:
Em mà không giữ, anh hôn em thật đó.
Khi cảnh sát đi xa, Công thở phào, thì Bách nói nhỏ:
“Công.”
“Gì nữa?!”
“Em bỏ tay khỏi miệng anh được rồi… trừ khi em thích để vậy.”
Công lập tức rụt tay lại, tai đỏ như cháy.
Cuối cùng Công cũng mua được thuốc và đưa Bách về.
Cậu giúp Bách uống từng viên, rồi đặt khăn lạnh lên trán anh.
Bách nằm im, đôi mắt nửa nhắm nửa mở:
“Công.”
“Gì nữa? Anh cần nước à?”
“Không.”
Bách mỉm cười yếu nhưng mềm:
“Anh chỉ muốn em ở cạnh. Đừng rời anh đi đâu.”
Công ngồi xuống bên giường, tay vô thức nắm tay Bách:
“Em không đi đâu… trừ khi anh khỏi hẳn.”
Bách khẽ siết tay cậu lại.
“Vậy thì… anh sẽ từ từ khỏi thôi.”
Công nghẹn tim.
Tình trạng nguy hiểm khắp nơi, nhưng giữa căn phòng nhỏ ấy, chỉ còn lại hai người và hơi thở ấm áp.
Đêm đó, khi Công đang thay khăn lạnh cho Bách, điện thoại của cậu đột ngột rung lên.
CHỈ HUY:
“Công, chúng tôi biết cậu đang che giấu hắn.
Cửa thoát mái nhà sẽ bị chặn sau 10 phút.
Nếu cậu không bước ra — cậu sẽ bị xem như phản bội quốc gia.”
Công đứng chết lặng.
Tay cậu run đến mức khăn rơi xuống đất.
Mọi thứ như sụp xuống trong một giây.
Bách mở mắt, nhìn biểu cảm Công là hiểu ngay.
“Công.” – anh nói khẽ.
“Cho anh xem điện thoại.”
Công lắc đầu mạnh:
“Không! Anh chưa đi được! Em sẽ tìm cách đưa anh trốn—”
“Công.” – Bách siết tay cậu, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Anh sống trong bóng tối quá lâu rồi. Anh không thể để em bị kéo xuống cùng.”
Công bật thốt:
“Em không quan tâm! Em chỉ cần anh sống!”
Bách cố ngồi dậy, dù vết thương còn rỉ máu. Anh đưa tay nâng mặt Công, lau đi giọt nước mắt đang rơi:
“Công… nghe anh. Chỉ một lần thôi.”
Công cúi đầu, vai run lên.
Bách tiếp tục, giọng nhẹ mà đau đến cùng cực:
“Em là ánh sáng duy nhất anh có.
Nếu anh giữ lấy em… ánh sáng đó sẽ tắt.”
Công nhìn Bách, đôi mắt đẫm nước.
“Anh muốn em rời đi… sao?”
Bách mỉm cười, nụ cười yếu nhưng đẹp:
“Không. Anh muốn em sống.”
Bên ngoài vang tiếng bước chân vây chặt tòa nhà.
Bách kéo Công vào lòng ôm thật chặt, như muốn ghi khắc từng hơi thở cuối cùng.
“Công…” – anh thì thầm bên tai cậu –
“cảm ơn em vì đã yêu một người như anh.”
Công vỡ òa, ôm lấy Bách, siết đến mức tay trắng bệch.
“Bách… em chưa từng hối hận. Chưa một giây nào.”
Bách ngả đầu lên vai Công, nụ cười nhẹ như gió:
“Anh biết.”
Rồi anh lấy tay Công, đặt khẩu súng lên bàn, đẩy về phía mình.
“Ra đi.” — Bách nói.
“Coi như… anh chưa từng ở đây.”
Công không chịu.
Công lắc đầu, nước mắt rơi như mưa:
“Em không bỏ anh! Không đời nào!”
Bách nhìn sâu vào mắt cậu – ánh nhìn cuối cùng, dịu dàng mà đau đớn:
“Anh yêu em, Công.”
Công sụp xuống.
Khi lực lượng ập vào, họ chỉ thấy một căn phòng trống.
Cửa sổ mở toang.
Không có máu, không có xác.
Chỉ có một tờ giấy đặt ngay ngắn trên bàn:
“Đừng tìm anh.
Hãy sống cuộc đời mà em xứng đáng.
— Bách”
Công ngồi gục trong phòng thẩm vấn, lưng dựa tường, tay nắm mảnh giấy đến nhăn nát.
Cậu không khóc nữa.
Chỉ im lặng.
Một sĩ quan nói:
“Công… hắn biến mất rồi. Có lẽ chết ngoài biển. Cậu hãy chấp nhận đi.”
Công khẽ cười, nụ cười buồn mà đẹp:
“Không. Anh ấy sống.
Người như Bách… không biến mất dễ vậy đâu.”
Công chạm tay lên ngực mình.
“Chỉ là… anh ấy không ở cạnh em nữa.”
Nhiều năm sau, trong một quán cà phê nhỏ ven biển, một người đàn ông đeo mũ che nửa mặt lặng lẽ ngồi ở góc.
Nghe tiếng chuông cửa, anh ngẩng lên nhìn bóng người vừa bước vào.
Là Công — mái tóc ngắn hơn, ánh mắt trầm hơn, nhưng nụ cười vẫn dịu như ngày xưa.
Công đảo mắt tìm ghế, không hề thấy người đàn ông nhìn mình.
Người đàn ông cúi đầu xuống cốc cà phê, giấu đi nụ cười đau mà đẹp:
“Chỉ cần em hạnh phúc…
là đủ cho anh rồi.”
Gió biển lướt qua, mang đi cả những điều không thể nói thành lời.
Kết thúc.