Heathcliff vốn là người không quen để ai ở quá gần, cậu bước đi giữa thế giới như thể luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị tổn thương thêm lần nào nữa, cho đến khi Don Quixote xuất hiện, không ồn ào chen vào mà lặng lẽ song hành, Don đi cạnh Heathcliff với những bước chân nhẹ tênh, bộ giáp cũ khẽ vang lên mỗi khi di chuyển, ánh mắt lúc nào cũng sáng rỡ như thể chỉ cần còn bước đi thì mọi thứ đều có thể tốt đẹp hơn, Heathcliff ban đầu không để tâm, nhưng dần dần cậu nhận ra chỉ cần quay đầu lại là thấy Don ở đó, luôn ở đó, trong những trận chiến hỗn loạn Don luôn tìm Heathcliff trước tiên, không phải vì chiến thuật mà vì thói quen, như thể việc chắc chắn Heathcliff vẫn ổn quan trọng hơn cả thắng thua, “Cậu ổn chứ?” Don hỏi bằng giọng rất nhẹ, Heathcliff gật đầu, và Don mỉm cười ngay lập tức, nụ cười khiến lồng ngực cậu khẽ ấm lên dù cậu không hiểu vì sao, những lúc nghỉ ngơi Don thường ngồi sát bên Heathcliff, chia phần ăn của mình sang mà không nói gì, kể những câu chuyện hiệp sĩ vừa ngây ngô vừa chân thành, Heathcliff không cười nhưng cũng không thấy phiền, cậu nhận ra rằng sự hiện diện của Don khiến sự im lặng không còn nặng nề nữa, một đêm khi gió lạnh hơn thường lệ Don ngủ gật lúc nào không hay, đầu tựa lên vai Heathcliff, cậu khẽ chỉnh lại tư thế để Don ngủ thoải mái hơn, khoác áo choàng của mình lên người Don và giữ nguyên như vậy suốt đêm, từ khoảnh khắc đó mọi thứ thay đổi rất chậm, Heathcliff bắt đầu để ý xem Don có mệt không, có bị thương không, Don thì ngày càng dựa vào Heathcliff nhiều hơn, nắm tay cậu khi đường trơn, đứng sát cậu khi nguy hiểm, gọi tên cậu bằng giọng quen thuộc đến mức Heathcliff bắt đầu thấy thiếu nếu không nghe thấy, một buổi chiều yên bình hiếm hoi Don nhìn Heathcliff rất lâu rồi nói rằng ở cạnh cậu cảm thấy an tâm, Heathcliff im lặng một lúc rồi đáp rằng cậu cũng vậy, chỉ hai câu đơn giản nhưng đủ khiến khoảng cách cuối cùng tan biến, từ đó họ không cần phải nói gì thêm, chỉ cần cùng bước đi, cùng dừng lại, cùng quay đầu tìm nhau giữa đám đông, Don tin vào Heathcliff một cách tự nhiên như tin vào lý tưởng của mình, Heathcliff thì phát hiện ra rằng chỉ cần Don ở cạnh, thế giới dường như bớt gai góc hơn, nếu có ai hỏi mối quan hệ của họ là gì thì cả hai có lẽ cũng không trả lời được, vì đó không phải lời hứa, không phải thề ước, mà là sự dịu dàng tích tụ từng chút một, là việc Don luôn ở đó để nắm tay Heathcliff, và Heathcliff luôn ở đó để Don có thể tựa vào, một thứ tình cảm ngọt đến mức tan chảy, không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ ở lại, đủ ấm để khiến cả hai không còn muốn rời đi nữa 🍯💗Heathcliff vốn là người không quen để ai ở quá gần, cậu bước đi giữa thế giới như thể luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị tổn thương thêm lần nào nữa, cho đến khi Don Quixote xuất hiện, không ồn ào chen vào mà lặng lẽ song hành, Don đi cạnh Heathcliff với những bước chân nhẹ tênh, bộ giáp cũ khẽ vang lên mỗi khi di chuyển, ánh mắt lúc nào cũng sáng rỡ như thể chỉ cần còn bước đi thì mọi thứ đều có thể tốt đẹp hơn, Heathcliff ban đầu không để tâm, nhưng dần dần cậu nhận ra chỉ cần quay đầu lại là thấy Don ở đó, luôn ở đó, trong những trận chiến hỗn loạn Don luôn tìm Heathcliff trước tiên, không phải vì chiến thuật mà vì thói quen, như thể việc chắc chắn Heathcliff vẫn ổn quan trọng hơn cả thắng thua, “Cậu ổn chứ?” Don hỏi bằng giọng rất nhẹ, Heathcliff gật đầu, và Don mỉm cười ngay lập tức, nụ cười khiến lồng ngực cậu khẽ ấm lên dù cậu không hiểu vì sao, những lúc nghỉ ngơi Don thường ngồi sát bên Heathcliff, chia phần ăn của mình sang mà không nói gì, kể những câu chuyện hiệp sĩ vừa ngây ngô vừa chân thành, Heathcliff không cười nhưng cũng không thấy phiền, cậu nhận ra rằng sự hiện diện của Don khiến sự im lặng không còn nặng nề nữa, một đêm khi gió lạnh hơn thường lệ Don ngủ gật lúc nào không hay, đầu tựa lên vai Heathcliff, cậu khẽ chỉnh lại tư thế để Don ngủ thoải mái hơn, khoác áo choàng của mình lên người Don và giữ nguyên như vậy suốt đêm, từ khoảnh khắc đó mọi thứ thay đổi rất chậm, Heathcliff bắt đầu để ý xem Don có mệt không, có bị thương không, Don thì ngày càng dựa vào Heathcliff nhiều hơn, nắm tay cậu khi đường trơn, đứng sát cậu khi nguy hiểm, gọi tên cậu bằng giọng quen thuộc đến mức Heathcliff bắt đầu thấy thiếu nếu không nghe thấy, một buổi chiều yên bình hiếm hoi Don nhìn Heathcliff rất lâu rồi nói rằng ở cạnh cậu cảm thấy an tâm, Heathcliff im lặng một lúc rồi đáp rằng cậu cũng vậy, chỉ hai câu đơn giản nhưng đủ khiến khoảng cách cuối cùng tan biến, từ đó họ không cần phải nói gì thêm, chỉ cần cùng bước đi, cùng dừng lại, cùng quay đầu tìm nhau giữa đám đông, Don tin vào Heathcliff một cách tự nhiên như tin vào lý tưởng của mình, Heathcliff thì phát hiện ra rằng chỉ cần Don ở cạnh, thế giới dường như bớt gai góc hơn, nếu có ai hỏi mối quan hệ của họ là gì thì cả hai có lẽ cũng không trả lời được, vì đó không phải lời hứa, không phải thề ước, mà là sự dịu dàng tích tụ từng chút một, là việc Don luôn ở đó để nắm tay Heathcliff, và Heathcliff luôn ở đó để Don có thể tựa vào, một thứ tình cảm ngọt đến mức tan chảy, không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ ở lại, đủ ấm để khiến cả hai không còn muốn rời đi nữa.AWW is may fav otp no Toxic🙏