Mưa đổ xuống thành phố như thể bầu trời đang trút cơn giận muộn. Những con hẻm ướt sũng, ánh đèn neon vỡ ra thành từng mảnh trên mặt đường loang nước. Soldier đứng dưới mái hiên một sòng bạc ngầm, áo khoác đen dính mưa, gương mặt lạnh đến mức không ai dám bắt chuyện.
Anh chờ.
Không phải Mafioso.
Mà là Lance.
Cánh cửa kim loại bật mở. Mùi khói thuốc và rượu tràn ra. Trong dòng người bước vội, Lance xuất hiện, tay nắm chặt cổ tay một người khác.
Chance.
Thằng nhóc có nụ cười sáng và ánh mắt luôn ánh lên thứ gì đó giống… cơn nghiện. Trên cổ tay Chance là những con chip đủ màu – dấu hiệu không thể rõ hơn.
“Anh buông em ra!” Chance càu nhàu. “Em chỉ chơi thêm vài ván thôi mà.”
“Vài ván của em bằng nửa năm tiền thuê nhà!” Lance gắt. “Em muốn chết à?”
Soldier bước ra khỏi bóng tối.
“Cậu ấy chưa muốn chết đâu,” anh nói. “Nhưng Mafioso thì sắp giết.”
Lance quay phắt lại. Khi thấy Soldier, vẻ căng thẳng trên mặt cậu khựng lại một nhịp – rồi trở thành lo lắng.
“Anh đến đây làm gì?”
“Để đón hai người.” Soldier đáp. “Trước khi nơi này biến thành bãi săn.”
Chance nheo mắt. “Anh là ai?”
“Là người có thể giúp mày sống sót,” Soldier nói lạnh. “Nếu mày nghe lời.”
⸻
Họ rời khỏi sòng bạc bằng cửa sau, chui vào chiếc xe cũ của Soldier. Trên đường đi, Lance im lặng. Chance thì cứ xoay con chip giữa hai ngón tay, tiếng kim loại khẽ kêu lách cách.
“Em nợ bao nhiêu?” Soldier hỏi.
Chance ngập ngừng. “…Nhiều.”
Lance quay sang. “Nhiều là bao nhiêu?”
“Khoảng… năm mươi ngàn.”
Không khí trong xe đông cứng.
“Em điên rồi!” Lance bật lên. “Em lấy đâu ra số tiền đó?!”
Chance cúi đầu. “Em tưởng… ván này sẽ gỡ.”
Soldier siết tay lái. “Mày không gỡ được gì với Mafioso đâu. Chỉ có chôn sâu hơn thôi.”
Lance nhìn sang Soldier. “Mafioso… liên quan gì tới chuyện này?”
Soldier im lặng một giây.
“Ông ta là chủ sòng bạc. Và cũng là boss của anh.”
⸻
Căn hộ của Soldier nằm trên tầng cao một khu nhà cũ. Nhỏ, nhưng an toàn – ít nhất là tạm thời. Soldier đưa hai anh em vào trong, khóa cửa ba lớp.
“Chance, ngồi yên.” Lance ra lệnh.
Chance ngồi xuống ghế, vẻ mặt lần đầu có chút sợ hãi thật sự.
Lance quay sang Soldier. “Anh định làm gì?”
“Anh sẽ nói chuyện với Mafioso.” Soldier đáp. “Để đổi nợ.”
“Đổi bằng gì?” Lance hỏi.
Soldier nhìn cậu.
“Bằng mạng anh.”
Lance khựng lại.
“Anh đừng đùa.”
“Anh không đùa.”
Lance bước tới, nắm lấy cổ áo Soldier. “Anh điên rồi à?! Mafioso không bao giờ tha cho ai cả!”
“Anh biết.” Soldier đáp khẽ. “Nhưng anh không để Chance chết. Và càng không để em bị kéo vào chuyện này.”
Chance ngẩng lên. “Em không cần anh hy sinh!”
Soldier nhìn cậu. “Mày cần sống. Đó là điều duy nhất quan trọng.”
Lance buông áo anh ra, tay run nhẹ. “Anh lúc nào cũng vậy… cứ tự quyết định tất cả.”
Soldier nhìn sâu vào mắt cậu. “Vì anh không chịu nổi việc nhìn em đau.”
⸻
Đêm đó, Soldier đến gặp Mafioso.
Trong phòng làm việc tối mùi xì gà, Mafioso ngồi sau bàn gỗ lớn, ánh mắt sắc như dao mổ.
“Nghe nói thằng nhóc nhà mày nợ tao.” Ông ta nói.
Soldier đứng thẳng. “Tôi sẽ trả.”
“Bằng gì?”
“Bằng tôi.”
Mafioso bật cười. “Mày vốn đã là của tao.”
“Không phải theo cách này.”
Mafioso nghiêng đầu. “Mày yêu anh trai nó?”
Soldier không trả lời.
Mafioso nhếch môi. “Thú vị. Vậy tao cho mày một ván cược.”
Ông ta đặt khẩu súng lên bàn.
“Nhiệm vụ cuối. Sau đó, nợ xóa. Nhưng nếu mày thất bại… cả hai anh em nó chết.”
Soldier gật đầu. “Tôi nhận.”
⸻
Soldier không quay về căn hộ ngay.
Anh làm nhiệm vụ đó trong đêm.
Đầy máu.
Đầy mưa.
Và đầy ý nghĩ về Lance.
⸻
Gần sáng, Soldier về. Căn hộ im lặng. Đèn vẫn sáng.
Lance ngồi trên ghế sofa, mắt đỏ, cả đêm không ngủ. Khi thấy Soldier, cậu đứng bật dậy.
“Anh đi đâu?!”
Soldier bước vào, vai áo sẫm máu.
Lance nghẹn lại. “Anh… bị thương.”
“Không nặng.” Soldier đáp.
Lance kéo anh ngồi xuống, lôi hộp y tế ra. Tay cậu run khi chạm vào vết thương.
“Anh lúc nào cũng chọn cách tệ nhất,” Lance thì thầm.
Soldier nhìn cậu. “Nhưng là cách nhanh nhất để giữ em an toàn.”
Lance cúi đầu, trán chạm vào ngực anh. “Em không cần anh làm anh hùng. Em chỉ cần anh đừng biến mất.”
Soldier đặt tay lên lưng cậu. Bàn tay to, ấm.
“Anh không đi đâu cả.”
Lance ngẩng lên, mắt ướt. “Anh hứa?”
“Anh thề.”
⸻
Ở góc phòng, Chance nhìn hai người. Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng:
Không phải Soldier chỉ bảo vệ Lance vì trách nhiệm.
Mà vì yêu.
Chance cúi đầu. “Em xin lỗi… vì đã kéo hai người vào.”
Lance quay sang. “Từ giờ, em bỏ gambling.”
Chance gật mạnh. “Em bỏ.”
Soldier nói thêm: “Nếu mày còn dính vào cờ bạc lần nữa… anh sẽ không cứu.”
Chance nuốt khan. “Em hiểu.”
⸻
Ngoài trời, mưa đã ngừng.
Ánh sáng ban mai len vào căn phòng nhỏ.
Soldier tựa lưng vào ghế. Lance ngồi cạnh, tay vẫn nắm tay anh.
Trong thế giới đầy súng đạn, phản bội và máu này…
Có lẽ, điều nguy hiểm nhất không phải là Mafioso.
Mà là việc Soldier đã đặt trái tim mình vào tay Lance.
Và Lance… đã không buông ra.