Chance luôn nghĩ mình nghiện cảm giác đỏ đen.
Nhưng đến khi đứng trước Mafioso, cậu mới hiểu:
cậu còn nghiện hơn cả thế — nghiện việc bị một người mạnh hơn mình nhìn thẳng vào và không cho chạy trốn.
⸻
Sòng bạc ngầm nửa đêm giống như một cái hang nuốt người.
Ánh đèn vàng bẩn, mùi khói thuốc, tiếng chip va nhau lách cách như đồng xu đặt lên quan tài.
Chance ngồi ở bàn cuối.
Trước mặt — không còn gì.
Một cái bóng đổ xuống.
“Thua sạch rồi à?”
Giọng trầm. Lạnh. Không cần cao cũng khiến người ta cúi đầu.
Chance ngẩng lên.
Mafioso.
“Ngài…” Chance cười gượng. “Xem như tôi hết vận.”
Mafioso nhìn cậu rất lâu. Rồi nói:
“Không. Vận của mày… mới bắt đầu.”
⸻
Căn phòng sau sòng bạc không có cửa sổ.
Chỉ có tường, bàn, ghế — và Mafioso.
“Ngồi.”
Chance ngồi.
“Cậu biết vì sao tao không cho mày chết không?” Mafioso hỏi.
Chance lắc đầu.
“Vì mày có ánh mắt của kẻ sẵn sàng bán linh hồn… chỉ để được ở lại.”
Chance cười khẽ. “Ngài nói nghe ghê quá.”
Mafioso bước lại gần.
Không chạm.
“Và vì tao muốn giữ mày.”
Chance khựng lại. “Giữ… theo kiểu nào?”
Mafioso đáp rất chậm:
“Chiếm hữu.”
⸻
“Ngài đang nói như thể tôi là đồ vật.” Chance nói.
Mafioso nhìn cậu, ánh mắt tối lại.
“Không.”
“Mày là thứ… tao không cho ai khác động vào.”
Chance nuốt khan.
“Vậy… tôi là gì?”
Mafioso cúi xuống ngang tầm mắt cậu.
“Là ván cược tao không cho phép thua.”
⸻
Đêm đó, Chance không về.
Không phải vì không thể.
Mà vì… không được phép.
⸻
Những ngày sau đó, thế giới của Chance thu hẹp lại.
Không còn sòng bạc.
Không còn bạn bè.
Không còn tự do.
Chỉ có Mafioso.
Và căn phòng không cửa sổ.
Mafioso cho cậu mọi thứ — quần áo, thức ăn, sự an toàn.
Nhưng lấy đi thứ duy nhất Chance từng có:
👉 Quyền được lựa chọn.
⸻
“Ngài giữ tôi như thế này… có khác gì nhốt?” Chance hỏi một tối.
Mafioso đứng bên cửa, lưng quay lại.
“Khác.”
“Khác thế nào?”
“Nhốt là để không chạy.”
“Còn tao giữ mày… là để mày không muốn chạy.”
Chance cười buồn.
“Ngài nghĩ tôi không muốn sao?”
Mafioso quay lại, ánh mắt sắc như dao.
“Tao biết mày không còn đường để muốn.”
⸻
Chance dần không còn ra ngoài.
Không còn nhìn thấy trời.
Không còn cảm giác thời gian.
Mỗi ngày trôi qua, cậu tồn tại trong một cái lồng mạ vàng.
Một hôm, Chance hỏi rất khẽ:
“Nếu tôi biến mất… ngài có tìm không?”
Mafioso đáp ngay:
“Không.”
Chance khựng lại.
“Vì mày sẽ không bao giờ biến mất được.”
⸻
Đêm cuối, Chance đứng trước gương.
Cậu không còn giống mình.
Ánh mắt từng liều lĩnh giờ trống rỗng.
Cậu hiểu rồi.
👉 Mafioso không yêu cậu.
👉 Mafioso sở hữu cậu.
⸻
Khi Mafioso bước vào phòng, Chance quay lại.
“Ngài thắng rồi.”
Mafioso nhìn cậu.
“Trong ván nào?”
“Trong ván… lấy tôi khỏi chính tôi.”
Mafioso không đáp.
Chance mỉm cười rất khẽ.
“Ngài yên tâm. Tôi không chạy nữa đâu.”
Mafioso bước tới, đứng rất gần.
“Giỏi.”
⸻
Từ hôm đó, Chance không hỏi thêm gì.
Không xin gì.
Không chống gì.
Cậu sống… đúng như một ván cược đã thua.
Không phải chết.
Mà là bị giữ lại mãi mãi trong tay một người không bao giờ buông.