Chance gặp lại Itrapped trong một quán cà phê cũ, nơi ánh nắng rơi xiên qua khung cửa sổ và bụi bay lấp lánh như ký ức.
Itrapped vẫn vậy: áo khoác đen, nụ cười quen thuộc, và đôi mắt nhìn Chance như thể chưa từng rời đi.
“Lâu rồi.” Itrapped nói.
Chance cười. “Lâu thật.”
Họ ngồi xuống. Nói chuyện về những thứ đã mất, những thứ còn sót lại. Itrapped lắng nghe rất chăm chú — cái kiểu lắng nghe khiến người ta thấy mình quan trọng.
“Cậu vẫn thích đường trong cà phê,” Itrapped nhớ. “Ba gói.”
Chance ngạc nhiên. “Cậu còn nhớ à?”
Itrapped cười. “Tớ nhớ mọi thứ về cậu.”
⸻
Từ hôm đó, Itrapped xuất hiện trong đời Chance như một thói quen ngọt.
Sáng gửi tin nhắn.
Trưa ghé qua.
Tối đưa về.
“Để tớ lo cho cậu,” Itrapped nói. “Cậu vất vả đủ rồi.”
Chance không phản đối. Ai lại từ chối một người luôn đứng về phía mình?
Itrapped luôn nắm tay Chance rất chặt khi băng qua đường.
Luôn đứng ở phía ngoài, chắn gió.
Luôn đặt tay lên lưng cậu khi cười.
“Cậu thay đổi rồi.” Chance nói một hôm.
Itrapped khẽ nghiêng đầu. “Thay đổi theo hướng tốt hơn chứ?”
Chance cười. “Ừ. Ấm áp hơn.”
Itrapped mỉm cười. “Vì cậu.”
⸻
Nhưng “ấm áp” ấy dần trở nên dày và nặng.
Itrapped bắt đầu hỏi Chance đi đâu.
Với ai.
Về lúc mấy giờ.
“Chỉ là lo thôi.” Itrapped nói.
Chance gật đầu. “Tớ biết.”
Itrapped không thích Chance nói chuyện với người khác quá lâu.
Không thích cậu cười với ai ngoài mình.
“Cậu cười với tớ đẹp hơn.” Itrapped nói. “Đừng lãng phí cho người khác.”
Nghe như lời khen.
Nhưng cũng giống… mệnh lệnh.
⸻
Một tối mưa, Chance đến trễ.
Itrapped đứng đợi trước cửa nhà cậu, áo ướt, mắt tối.
“Xin lỗi.” Chance nói. “Tớ bị kẹt xe.”
Itrapped không nói gì. Chỉ kéo Chance vào lòng, ôm rất chặt.
“Đừng biến mất nữa.” Itrapped thì thầm. “Tớ không chịu được.”
Chance vỗ lưng Itrapped. “Tớ không biến mất.”
Itrapped siết mạnh hơn.
“Nhưng cậu có thể.”
⸻
Từ đó, Itrapped bắt đầu ở lại nhà Chance.
Không hỏi.
Không xin.
Chỉ nói: “Tớ ở đây cho tiện.”
Itrapped nấu ăn. Dọn dẹp. Sắp xếp đồ đạc.
Ngăn kéo Chance trống dần.
Ngăn của Itrapped đầy lên.
“Tớ không còn biết đâu là đồ của mình nữa.” Chance đùa.
Itrapped nhìn cậu. “Không sao. Từ giờ… mọi thứ đều là của chúng ta.”
⸻
Itrapped hôn Chance rất dịu.
Không vội.
Không gấp.
Mỗi cái chạm đều khiến Chance thấy an toàn.
“Cậu thuộc về tớ.” Itrapped nói rất khẽ. “Tớ sẽ giữ cậu thật cẩn thận.”
Chance cười. “Nghe như cậu đang cất đồ quý.”
“Đúng vậy.” Itrapped đáp.
⸻
Một ngày, Chance nói:
“Tớ muốn về thăm bạn cũ.”
Itrapped im lặng.
“Đi một mình.” Chance thêm.
Itrapped nhìn cậu rất lâu.
“Không cần.” Itrapped nói. “Tớ đủ rồi.”
Chance khựng lại. “Itrapped…”
Itrapped đặt tay lên má Chance, vuốt nhẹ.
“Cậu có tớ. Thế là đủ.”
Giọng anh ta êm như mật.
Nhưng trong mắt… là xiềng.
⸻
Dần dần, Chance không còn đi đâu.
Không vì bị cấm.
Mà vì mỗi lần nói ra, Itrapped sẽ buồn.
Và Chance ghét làm Itrapped buồn.
⸻
Một đêm, Chance hỏi khẽ:
“Nếu một ngày… tớ muốn đi?”
Itrapped đáp ngay:
“Cậu sẽ không.”
“Nhưng nếu?”
Itrapped nhìn cậu.
“Thì tớ sẽ giữ cậu lại.”
Giọng rất bình thản.
Như nói về thời tiết.
⸻
Chance cười.
Nhưng trong lòng… có gì đó vỡ ra rất nhỏ.
⸻
Thời gian trôi.
Chance không còn nhắn tin cho ai.
Không còn ra ngoài.
Itrapped là cả thế giới.
Một cái lồng.
Lót bằng đường.
⸻
Đêm cuối, Chance đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con phố sáng đèn.
Itrapped đứng sau lưng, ôm cậu từ phía sau.
“Đẹp không?” Itrapped hỏi.
“Ừ.” Chance đáp. “Đẹp.”
Itrapped cười, cằm đặt lên vai cậu.
“Cậu thuộc về tớ.”
“Và tớ sẽ không để cậu đi đâu cả.”
Chance nhắm mắt.
“Ừ.” Cậu nói rất khẽ. “Tớ biết.”
⸻
Từ hôm đó, Chance không hỏi nữa.
Không mơ nữa.
Không nghĩ đến ngoài kia nữa.
Cậu ở lại.
Trong vòng tay ngọt ngào…
Và chiếc lồng không cửa.
Chance không chết.
Nhưng cũng không còn là Chance tự do nữa.
Cậu trở thành “người của Itrapped” —
được yêu, được giữ, được cưng chiều…
và không còn lối ra.