Trong mắt mọi người tại văn phòng thiết kế kiến trúc năm 2026 này, Công là một "tảng băng" đúng nghĩa. Anh tài năng, nghiêm túc và cực kỳ khắt khe với các bản vẽ. Ngược lại, Bách lại là một thực tập sinh mới đến với nụ cười luôn thường trực và tính cách có phần hơi... hậu đậu.
Mối quan hệ của họ bắt đầu từ một sự cố: Bách lỡ tay làm đổ ly cà phê sữa đá vào bản thảo quan trọng nhất của Công cho dự án thành phố xanh.
"Tôi... tôi thành thật xin lỗi tiền bối! Tôi sẽ thức trắng đêm để vẽ lại ạ!" – Bách cúi đầu thấp đến mức trán sắp chạm mặt bàn.
Công chỉ nhìn vệt cà phê nâu loang lổ, thở dài rồi lạnh lùng đáp: "Cậu nghĩ cậu đủ trình độ để vẽ lại nó sao? Tối nay ở lại tăng ca với tôi."
Thế là, thay vì bị đuổi việc, Bách trở thành "trợ lý riêng" bất đắc dĩ. Trong suốt một tuần tăng ca, Bách nhận ra Công không hề đáng sợ như lời đồn. Đằng sau vẻ ngoài khó gần đó là một người đàn ông thường xuyên bỏ bữa vì mải làm việc, và luôn lén để lại những mẩu giấy ghi chú hướng dẫn tỉ mỉ cho Bách.
Một buổi tối muộn, khi chỉ còn hai người trong văn phòng, Bách nhìn thấy Công đang gục đầu bên bàn làm việc vì mệt mỏi. Cậu rón rén đắp chiếc áo khoác của mình lên vai anh. Đúng lúc đó, Công tỉnh giấc, bàn tay anh vô tình nắm lấy cổ tay Bách.
Không khí như ngưng đọng. Trong ánh đèn vàng mờ ảo của văn phòng hiện đại, khoảng cách giữa họ gần đến mức Bách có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập loạn.