◦•●◉✿Giấc mơ thành hoa✿◉●•◦
Tác giả: 𝜗ৎanne🌻^^
Học đường
Cô không phải người nổi bật giữa đám đông, nhưng mỗi khi bảng điểm được công bố, cái tên của cô luôn đứng đầu. Trong lớp học ồn ào, cô gái ấy vẫn lặng lẽ cúi đầu bên trang sách, như thể thế giới xung quanh không thể làm xao nhãng dòng suy nghĩ sắc bén của mình.
-“Mình nghĩ bài này không khó, chỉ là cậu bỏ sót một bước nhỏ thôi.”
Dừng động tác suy nghĩ lại từ từ tiến vào phòng giáo viên.
Thầy giáo:
– Bài kiểm tra này em làm rất tốt. Nhưng thầy thấy em vẫn chưa thật sự hài lòng?
Tôi:
– Dạ… vì có một câu em giải được nhanh hơn, nhưng lại chọn cách an toàn.
Thầy giáo:
– Cẩn thận cũng là một ưu điểm. Em không cần phải ép mình lúc nào cũng hoàn hảo.
Tôi:
– Nhưng nếu em không cố gắng hết sức, em sợ mình sẽ tụt lại phía sau.
Thầy giáo:
– Người thật sự giỏi không phải là người luôn đứng đầu, mà là người hiểu mình đang đi đâu.
Tôi:
– Thầy nghĩ… em có đang quá áp lực không ạ?
Thầy giáo:
– Có thể. Nhưng áp lực ấy cũng chứng tỏ em nghiêm túc với con đường mình chọn. Quan trọng là đừng để nó làm em quên mất niềm vui học tập.
Tôi:
– Dạ… em hiểu rồi. Em sẽ cố gắng, nhưng không tự ép mình nữa.
Thầy giáo (mỉm cười):
– Thầy tin em. Đôi khi, tin vào bản thân còn quan trọng hơn cả điểm.
Cô đầu bước ra khỏi phòng giáo viên. Lời thầy vẫn vang lên trong đầu, chậm rãi nhưng ấm áp. Hóa ra, không phải lúc nào cố gắng nhiều hơn cũng là đúng. Bấy lâu nay, cô chỉ nhìn về phía trước, sợ bị bỏ lại phía sau, mà quên mất rằng bản thân cũng cần được nghỉ ngơi. Đứng đầu không phải để hơn người khác, mà để chứng minh rằng mình đã không phản bội những nỗ lực âm thầm của chính mình.
Tiếng trống ra về vang lên, dội vào không gian lớp học như một dấu chấm lặng. Mọi người vội vã thu dọn sách vở, còn cô khẽ khựng lại một nhịp. Trong âm thanh quen thuộc ấy, cô bỗng thấy lòng mình nhẹ hơn. Một ngày học nữa đã qua — không chỉ là bài vở, điểm số, mà còn là những suy nghĩ vừa kịp lắng xuống. Cô đứng dậy, ôm chặt tập sách trước ngực, bước ra khỏi lớp trong ánh chiều muộn, mang theo cảm giác bình yên hiếm hoi.Trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, cô bước chậm hơn thường ngày. Những lời thầy nói lúc chiều vẫn lặng lẽ theo từng nhịp chân. Có lẽ, cô đã tự đặt lên mình quá nhiều kỳ vọng. Cô sợ sai, sợ tụt lại, sợ không còn là chính mình nếu một ngày không đứng đầu. Nhưng rồi cô nhận ra, học tập không chỉ là cuộc chạy đua với người khác, mà còn là hành trình học cách lắng nghe bản thân. Gió chiều khẽ thổi, mang theo cảm giác nhẹ nhõm. Cô mỉm cười — lần đầu sau rất lâu.Cánh cửa nhà khẽ khép lại sau lưng. Cô thay vội bộ đồng phục rồi bước vào bếp, nơi mùi gạo mới vo lan tỏa quen thuộc. Những động tác nấu cơm chậm rãi, đều đặn khiến lòng cô dần lắng xuống. Bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, từng thìa cơm nóng như xua đi mệt mỏi của một ngày dài. Ngồi trước mâm cơm, cô chợt hiểu rằng, ngoài điểm số và bài vở, vẫn còn những điều bình thường mà quý giá đang chờ cô mỗi ngày.Ăn cơm xong, cô thu dọn mâm bát rồi lặng lẽ trở về góc bàn học quen thuộc. Ánh đèn vàng hắt xuống trang vở còn dang dở, nhưng tâm trí cô lại trôi về cuộc trò chuyện lúc chiều. Lời thầy nói không còn khiến cô nặng nề như trước, mà trở thành một lời nhắc nhở dịu dàng. Có lẽ, học tập không chỉ là cố gắng để đứng đầu, mà còn là học cách cân bằng giữa ước mơ và chính mình. Cô hít sâu, cầm bút lên — lần này, với một tâm thế bình thản hơn.Kim đồng hồ lặng lẽ chạm mốc mười hai giờ khuya. Căn phòng chỉ còn tiếng lật trang sách khẽ khàng và ánh đèn bàn hắt xuống bàn học nhỏ. Cô khép vở lại, đôi mắt thoáng mệt nhưng lòng lại bình yên lạ thường. Một ngày dài khép lại bằng sự cố gắng âm thầm — không ồn ào, không phô trương, chỉ có niềm tin rằng từng chút nỗ lực hôm nay sẽ dẫn cô đến ngày mai tốt hơn.Bước lên giường, cô kéo chăn lên ngang vai. Vừa khép mắt lại, những hình ảnh của ngày dài chợt ùa về rồi dần tan đi. Sự mệt mỏi nhanh chóng nhường chỗ cho cảm giác bình yên. Trong bóng tối yên tĩnh, cô chìm vào giấc ngủ, mang theo niềm tin âm thầm rằng ngày mai, mình sẽ lại tiếp tục cố gắng.Sáng hôm sau, cô tỉnh giấc khi trời còn mờ tối. Trong đầu thầm đếm ngược — chỉ còn năm tuần nữa là kỳ thi đại học. Nghĩ đến đó, cô nhanh chóng rời giường. Bốn giờ sáng, sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô ngồi vào bàn học quen thuộc. Căn phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ còn ánh đèn bàn và những trang sách mở ra, đánh dấu một ngày mới bắt đầu bằng sự cố gắng âm thầm.Đúng sáu giờ ba mươi, cô chỉ kịp gặm chiếc bánh bao khô từ hôm qua. Bữa sáng vội vàng nhưng đủ để cô tiếp tục guồng quay quen thuộc của ngày dài phía trước. Lau vội tay, cô khoác cặp lên vai, trong lòng thầm nhủ phải cố gắng thêm một chút nữa.Đến trường, vừa bước qua cổng, cô bất ngờ khi một bạn nam rụt rè gọi lại. Gương mặt cậu đỏ bừng, lời tỏ tình nói ra còn ngập ngừng và vụng về. Cô lặng người trong giây lát rồi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng từ chối. Không phải vì thờ ơ, mà vì cô hiểu lúc này mình còn một con đường quan trọng hơn cần tập trung. Cô cúi đầu chào rồi bước đi, để lại phía sau sự bối rối nhưng không hề tổn thương.Im lặng, cô bước vào lớp học. Không nói thêm điều gì, chỉ khẽ gật đầu chào rồi về chỗ ngồi quen thuộc. Tiếng ồn ào xung quanh dần lùi xa khi cô mở sách ra, lòng đã bình thản hơn, như thể mọi xao động ngoài kia vừa được khép lại sau cánh cửa lớp học.Vào lớp, cô kéo ghế ngồi xuống, đặt cặp sách ngay ngắn bên cạnh. Ánh mắt lướt qua bảng đen rồi dừng lại ở trang vở còn trắng. Một ngày học mới lại bắt đầu, lặng lẽ nhưng đầy quyết tâmCánh cửa lớp mở ra, thầy giáo bước vào. Cả lớp nhanh chóng ổn định, tiếng nói cười lắng xuống. Trong không gian nghiêm trang ấy, cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng lên bảng, sẵn sàng cho tiết học bắt đầu.Thầy bắt đầu bài giảng bằng giọng nói trầm đều, từng kiến thức quen thuộc được nhắc lại một cách cẩn thận. Cả lớp chăm chú lắng nghe, không khí học tập trở nên nghiêm túc hơn thường ngày. Đến cuối buổi, thầy khẽ dừng lại, nhìn quanh lớp rồi nhẹ nhàng động viên mọi người hãy giữ vững tinh thần trong chặng đường sắp tới. Những lời nói không quá dài, nhưng đủ ấm áp để tiếp thêm động lực. Cô ngồi yên, ghi nhớ từng câu, cảm thấy lòng mình vững vàng hơn.Thầy dừng lại giữa bài giảng rồi đặt một câu hỏi. Cả lớp chợt im lặng, những ánh mắt cúi xuống trang vở. Cô hơi khựng lại một giây, rồi chậm rãi giơ tay, giọng nói bình tĩnh vang lên giữa không gian yên ắng.Thầy giáo:
– Em nào có thể cho thầy biết cách giải câu này?
(Cô khẽ đứng dậy)
Học bá:
– Thưa thầy, trước hết ta cần xác định điều kiện của bài, sau đó áp dụng công thức đã học để suy ra kết quả ạ.
Thầy giáo:
– Rất tốt. Em trình bày rõ ràng và chắc chắn. Các em khác cần chú ý cách lập luận này.
(Cô ngồi xuống, lặng lẽ ghi tiếp vào vở)Tan học, cô lặng lẽ rời khỏi lớp. Con đường về quen thuộc trải dài trong ánh chiều nhạt. Gió khẽ thổi, mang theo những suy nghĩ còn dang dở, nhưng lòng cô lại bình thản hơn. Một ngày nữa khép lại, để lại trong cô cảm giác mệt nhưng không hối tiếc.Như vậy, những ngày học tập miệt mài cứ lặng lẽ trôi qua, đưa cô đến gần kỳ thi cuối tháng. Mỗi buổi sáng sớm, mỗi đêm khuya bên trang sách đều góp thành hành trang vững vàng cho chặng đường phía trước. Dù áp lực vẫn còn đó, cô tin rằng sự cố gắng bền bỉ sẽ không phụ lòng mình.Bước vào phòng thi, cô hít sâu một hơi. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bút chạm bàn. Cô tìm đúng số báo danh, kéo ghế ngồi xuống, lòng hơi hồi hộp nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Trước mặt là đề thi còn úp xuống — khoảnh khắc mà bao ngày cố gắng cuối cùng cũng đã chờ đến.Trong đầu cô thoáng hiện lên những buổi sáng dậy sớm, những đêm khuya bên trang sách. Tất cả mệt mỏi, áp lực dường như co lại trong một nhịp thở. Cô tự nhủ phải bình tĩnh — đây không chỉ là một bài thi, mà là nơi cô đặt niềm tin vào chính mình. Dù kết quả thế nào, cô biết mình đã cố gắng hết sức.Cứ thế, những ngày ôn tập nối tiếp nhau trôi qua, đưa cô đến sát kỳ thi đại học. Trước ngày thi một hôm, cô gấp sách lại sớm hơn thường lệ. Không còn vội vàng hay căng thẳng, chỉ còn cảm giác hồi hộp pha lẫn bình thản. Nhìn lại chặng đường đã đi qua, cô hiểu rằng mình đã làm tất cả những gì có thể.Chiều muộn, người mẹ trở về nhà cùng em gái riêng của bà ta. Tiếng cửa mở khẽ vang lên, phá tan không gian yên tĩnh. Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống, không nói gì nhiều. Trong lòng cô có chút xao động, nhưng vẫn giữ im lặng, tự nhủ phải tập trung cho ngày thi quan trọng đang đến rất gần.Em gái của mẹ (lạnh lùng):
– Thi cử gì mà quan trọng thế? Ở nhà còn bao nhiêu việc không lo.
Cô (nhẹ giọng):
– Ngày mai là kỳ thi đại học… con xin mọi người để con yên tĩnh ôn lại một chút.
Mẹ (ngắt lời):
– Học nhiều thế để làm gì? Con tưởng ai cũng có điều kiện cho con đi học tiếp à?
Em gái của mẹ (cười nhạt):
– Đúng đó, đừng mơ mộng quá. Ở nhà lo việc gia đình còn hơn.
Cô (nắm chặt tay, cố bình tĩnh):
– Con chỉ xin một đêm thôi ạ.
(Không ai trả lời. Cô lặng lẽ quay vào phòng, khép cửa lại, nước mắt khẽ rơi nhưng ánh mắt vẫn không đổi.)Em gái của mẹ (buông giọng lạnh):
– Học hành làm gì cho mệt. Hay là gả chị lên trên núi cho ông già kia đi, khỏi phải lo thi cử nữa.
(Cô chết lặng, tim thắt lại.)
Cô (giọng run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh):
– Em nói vậy mà nghe được sao? Đây là tương lai của chị…
Em gái của mẹ (quay đi):
– Tương lai gì chứ. Ở nhà này, mơ mộng nhiều chỉ khổ thân thôi.Hôm sau, cô thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Đêm qua gần như không ngủ, nhưng gương mặt lại bình tĩnh lạ thường. Không ai nhắc lại chuyện hôm trước, như thể mọi lời cay nghiệt đã bị chôn vùi trong im lặng. Cô lặng lẽ chuẩn bị đồ đạc, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: dù thế nào, hôm nay cô cũng phải bước vào phòng thi.Em gái của mẹ (chắn trước cửa, giọng gắt):
– Chị đi đâu giờ này?
Cô:
– Em tránh ra, hôm nay chị phải đi thi.
Em gái của mẹ (cười lạnh):
– Thi với chả thố. Ở nhà này không ai cho chị đi đâu hết.
Cô (cố giữ bình tĩnh):Ngày tra điểm đến trong im lặng. Cô ngồi trước màn hình, tay khẽ run khi nhập số báo danh. Tim đập từng nhịp nặng nề. Vài giây chờ đợi dài như cả năm.
Kết quả hiện ra.
Cô lặng người. Rồi khóe mắt cay lên, nhưng lần này không phải vì tủi thân. Bao nhiêu đêm thức trắng, bao lần bị ngăn cản… cuối cùng cũng có câu trả lời.
Cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình:
– Mình làm được rồi.Màn hình hiện lên con số 741.
Cô sững người vài giây, rồi bật cười trong nước mắt. Đậu rồi. Thanh Hoa. Không phải mơ.
741 điểm — đủ để bước qua mọi lời ngăn cản, mọi đêm trắng, mọi nỗi sợ từng nuốt chửng cô.
Cô nắm chặt điện thoại, giọng run run:
– Con đường này… cuối cùng cũng mở ra rồi.Cô ôm chặt tờ kết quả vào ngực, nước mắt rơi không kịp lau. Lần này là nước mắt của hạnh phúc. 741 điểm. Thanh Hoa. Hai chữ ấy đủ khiến mọi khổ đau trước kia trở nên nhỏ bé.
Cô bật cười giữa căn phòng vắng, cười đến run cả vai. Bao nhiêu năm cố gắng, bao lần cắn răng chịu đựng… cuối cùng cũng được đền đáp.
Điện thoại rung lên. Là thầy giáo.
Thầy:
– Thầy biết em làm được mà.
Cô nghẹn ngào:
– Dạ… em cảm ơn thầy.
Ngoài cửa sổ, nắng tràn vào rất nhẹ. Cô biết, từ hôm nay, cuộc đời mình đã sang một trang khác — trang của tự do và tương lai.
– Đây là kỳ thi đại học của chị. Em không có quyền cản.
Em gái của mẹ:
– Quyền à? Chị sống nhờ nhà này thì phải nghe lời. Ở yên đó.
(Cô nắm chặt quai cặp, ánh mắt kiên quyết nhưng không nói thêm lời nào.)Đúng lúc không khí trở nên căng thẳng, tiếng xe dừng trước cổng vang lên. Thầy giáo bước vào, gương mặt nghiêm nghị nhưng bình tĩnh.
Thầy giáo:
– Có chuyện gì mà sáng sớm đã ồn ào thế này?
Em gái của mẹ (khựng lại):
– Thầy… thầy đến đây làm gì?
Thầy giáo (nhìn thẳng):
– Hôm nay em ấy phải đi thi đại học. Đây là quyền lợi chính đáng của học sinh. Không ai được phép ngăn cản.
(Căn nhà im lặng.)
Thầy giáo (dịu giọng, quay sang cô):
– Em chuẩn bị xong chưa? Đừng lo, thầy đưa em đi.
Cô đứng sững vài giây rồi khẽ gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sợ hãi dường như tan biến. Cô bước theo thầy ra khỏi nhà, ánh sáng buổi sáng tràn lên con đường phía trước.Cô chạy, không ngoảnh đầu lại. Mỗi bước chân như xé tan mọi ngăn cản phía sau. Khi cổng điểm thi hiện ra trước mắt, cô dừng lại, thở gấp nhưng ánh mắt sáng lên. Cô đã thoát — và đã kịp đến với kỳ thi đại học của đời mình.
Lamd biến khi nào rảnh làm tiếp^^