Câu chuyện này viết với sự hỗ trợ của AI để sửa chữa những lỗi nhỏ trong toàn bộ văn bản. Nếu bạn không thích, vui lòng lướt qua và không toxic ạ.
_______________________________
Aila bắt đầu đổ bệnh vào một buổi sáng rất bình thường.
Không sốt cao, không ngất xỉu, cũng chẳng có dấu hiệu gì nghiêm trọng. Chỉ là một cảm giác mệt rũ như thể ai đó đã lén rút bớt năng lượng trong người cô lúc đang ngủ. Tay chân nặng trịch, đầu đau âm ỉ, cổ họng khô khốc.
“Chắc cảm nhẹ thôi,” mẹ nói, đặt ly nước ấm lên bàn học của cô.
Aila cũng nghĩ vậy. Cho đến khi cô nhìn thấy bà nội.
Bà đang ngồi ngoài hiên, lom khom tỉa lại mấy chậu cây kiểng, chuyện mà mấy tháng nay bà không còn đủ sức làm. Lưng bà thẳng hơn, bước chân vững hơn. Thậm chí bà còn tự đi xuống bếp lấy nước, không cần ai đỡ.
“Bữa nay nội thấy khỏe hẳn,” bà cười, ánh mắt sáng lạ thường.
Cả nhà mừng lắm. Ba nói chắc thuốc mới hợp. Mẹ bảo chắc tại dạo này bà ngủ ngon hơn. Ai cũng nhẹ nhõm như vừa trút được một tảng đá trong lòng.
Chỉ có Aila là thấy… sai sai.
Vì tối hôm đó, khi bà nội ngủ một mạch tới sáng, điều hiếm khi xảy ra, thì Aila lại trằn trọc. Tim cô đập nặng nề, người lạnh toát dù đã đắp hai lớp mền.
Và chuyện lạ bắt đầu lặp lại.
Ngày bà nội đi bộ được xa hơn, Aila mệt đến mức chỉ muốn nằm.
Ngày bà ăn ngon miệng, Aila nuốt không trôi nổi chén cháo.
Ngày bà cười giòn tan với hàng xóm, Aila ngồi trong phòng, nghe tiếng cười mà thấy tim mình hụt một nhịp.
Ban đầu cô tự mắng mình suy diễn. Nhưng rồi những giấc mơ xuất hiện.
Trong mơ, Aila luôn đứng trong một khoảng không đen đặc. Trước mặt là một cái cân cũ kỹ bằng đồng. Một bên đặt hình bóng bà nội đang mỉm cười hiền hậu. Bên còn lại là một đốm sáng nhỏ lơ lửng, giống hệt ánh sáng đang le lói trong lồng ngực cô.
Mỗi lần chiếc cân nghiêng về phía bà nội… đốm sáng trong ngực Aila lại mờ đi một chút.
Cô tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, tay luôn vô thức đặt lên tim mình.
Một chiều, khi đang tìm thuốc cảm trong tủ gỗ cũ của bà nội, Aila làm rơi xuống sàn một cuốn sổ tay đã ố vàng.
Bìa sổ mềm nhũn vì thời gian. Trang đầu tiên là nét chữ run run của ông nội, người đã mất khi Aila còn rất nhỏ.
“Nếu có thể, xin lấy sức khỏe của con để đổi cho bà ấy. Chỉ cần bà ấy ở lại lâu hơn với gia đình…”
Dưới trang đó là nét mực nhòe đi như bị nước làm ướt.
Aila đọc mà tay lạnh ngắt.
Ông nội từng bệnh nặng trước khi mất. Chuyện này cả nhà đều biết. Nhưng không ai biết ông đã từng viết những dòng như vậy.
Đêm đó, Aila lại mơ thấy cái cân.
Lần này, phía bà nội sáng hơn trước. Đốm sáng của Aila chỉ còn yếu ớt như ngọn nến sắp tắt.
“Đừng,” cô nói trong mơ, giọng run rẩy. “Con không cần đổi. Con không muốn đổi.”
Chiếc cân khẽ rung lên, như thể có thứ gì đó đang chờ câu trả lời thật sự từ cô.
Sáng hôm sau, Aila quyết định nói ra.
Cô kể cho mẹ nghe về những giấc mơ, về cuốn sổ của ông nội, về cảm giác kỳ lạ bấy lâu nay. Mẹ im lặng rất lâu, rồi ôm cô vào lòng.
“Con thương nội quá nên nghĩ vậy thôi,” mẹ nói khẽ. “Hồi đó ông con bệnh nặng, lúc nào cũng nói sẵn sàng đổi mạng cho bà. Nhưng không có sự đánh đổi nào thật sự xảy ra cả… chỉ có tình thương thôi.”
Buổi chiều hôm đó, cả nhà cùng đưa bà nội đi tái khám. Bác sĩ cười bảo sức khỏe bà tiến triển tốt là nhờ thuốc đúng và tinh thần vui vẻ hơn trước.
Còn Aila?
Bác sĩ nhìn cô, hỏi thói quen ngủ nghỉ. Hóa ra suốt mấy tuần nay cô thức khuya học bài, ăn uống thất thường, lại lo cho bà nên cơ thể suy nhược.
“Cháu không bị ai lấy mất sức khỏe đâu,” bác sĩ nói đùa. “Chỉ là cháu cho đi quá nhiều lo lắng thôi.”
Tối đó, Aila ngủ một giấc sâu nhất trong nhiều ngày.
Cô không còn thấy cái cân nữa.
Chỉ mơ thấy mình ngồi ngoài hiên cùng bà nội, hai bà cháu chia nhau một trái xoài chín, vừa ăn vừa cười. Ánh nắng chiều rơi xuống mái tóc bạc của bà, ấm và hiền như chưa từng có điều gì đáng sợ tồn tại.
Vài tuần sau, sức khỏe Aila dần trở lại bình thường. Bà nội vẫn khỏe, vẫn tưới cây mỗi sáng.
Aila thỉnh thoảng nhớ lại giấc mơ cũ, rồi tự bật cười.
Không có thế lực nào lấy đi sức khỏe của cô cả.
Chỉ có một cô cháu gái thương bà mình nhiều đến mức sẵn sàng tin rằng bản thân có thể âm thầm đánh đổi.
Và có lẽ… chính tình thương đó mới là thứ giữ bà nội ở lại lâu hơn với gia đình.