Bữa cơm tối hôm đó chỉ có ba chiếc bát được đặt lên bàn.
Mẹ bày cơm rất chậm, như thể cố kéo dài thời gian trước khi cả nhà ngồi xuống. Món canh rau vẫn còn bốc khói, cá kho đặt giữa bàn, mùi quen thuộc lan khắp căn bếp nhỏ. Trang ngồi đối diện mẹ, hai tay đặt trên đầu gối, lặng lẽ nhìn chiếc ghế trống bên cạnh.
Ghế của bố.
Bố Trang dạo này về nhà muộn. Không phải vì không muốn về, mà vì công việc cứ kéo dài hết ngày này sang ngày khác. Những cuộc gọi ngắn, những tin nhắn báo “bố về trễ”, dần dần trở thành điều quen thuộc.
“Ăn đi con,” mẹ nói, giọng nhẹ nhưng có gì đó mệt mỏi.
Trang gật đầu, gắp một miếng cá. Vị mặn vừa phải, nhưng cô thấy cổ họng mình khô khốc. Bữa cơm diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng bát đũa chạm vào nhau khe khẽ.
Ăn xong, Trang giúp mẹ dọn dẹp. Khi rửa bát, cô nghe mẹ thở dài rất khẽ. Không phải tiếng thở dài nặng nề, chỉ là một hơi thở mệt sau một ngày dài.
Tối đó, Trang ngồi học bài trong phòng. Cô làm bài Toán, nhưng đầu óc không tập trung. Những con số nhảy múa trên trang vở. Đồng hồ treo tường chỉ gần mười một giờ.
Cửa nhà mở.
Trang nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Bố về. Cô không chạy ra, chỉ lắng nghe tiếng bố nói nhỏ với mẹ ngoài phòng khách. Giọng bố khàn đi vì mệt, giọng mẹ trầm hơn thường ngày.
Trang tắt đèn bàn, nằm im trên giường. Cô không muốn nghe trộm, nhưng những câu nói rời rạc vẫn lọt vào tai.
“Anh xin lỗi…”
“Em biết, nhưng anh cũng phải giữ sức…”
Cuộc trò chuyện dừng lại. Sau đó là im lặng.
Sáng hôm sau, Trang dậy sớm hơn thường lệ. Bố đã đi làm. Trên bàn ăn có sẵn bữa sáng và một mảnh giấy nhỏ:
*“Bố xin lỗi vì tối qua về muộn. Ăn sáng đầy đủ nhé con.”*
Trang cầm mảnh giấy rất lâu. Nét chữ của bố vẫn nghiêng nghiêng như mọi khi.
Ở trường, Trang không kể chuyện nhà mình cho ai. Cô vẫn cười, vẫn học, vẫn sinh hoạt như bình thường. Nhưng mỗi lần nhìn thấy bạn bè được bố mẹ đưa đón, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác khó tả.
Một buổi tối khác, bố lại về muộn. Nhưng lần này, Trang không đi ngủ trước. Cô ngồi ở phòng khách, giả vờ đọc sách.
Khi bố bước vào, cả hai sững lại một chút.
“Sao con chưa ngủ?” bố hỏi.
Trang ngập ngừng, rồi đáp:
“Con chờ bố ăn cơm.”
Bố im lặng. Rồi ông ngồi xuống cạnh con gái. Hai bố con ăn bữa cơm muộn trong ánh đèn vàng nhạt. Không ai nói nhiều. Nhưng sự im lặng ấy không còn nặng nề như trước.
Trang biết, không phải mọi thứ đều có thể thay đổi ngay lập tức.
Nhưng ít nhất, chiếc ghế trống trên bàn ăn đã không còn trống hoàn toàn.
---