Ông nội tôi là một người thợ đóng đồng hồ tài hoa nhưng kỳ lạ. Ông không bao giờ đeo đồng hồ, và trong căn nhà của ông, tuyệt đối không có một tiếng "tích tắc" nào. Ông bảo: "Khi con nghe thấy thời gian trôi, nghĩa là con đang để nó điều khiển mình."
Ngày ông mất, ông để lại cho tôi một chiếc hộp gỗ sồi khóa kín, kèm theo một mảnh giấy nhỏ: "Chỉ mở ra khi con cảm thấy mình không còn đủ thời gian."
Tôi của tuổi 20 đã cười nhạo điều đó. Tôi có cả một cuộc đời phía trước. Tôi ném chiếc hộp vào góc kho và lao vào guồng quay của thành phố.
Mười năm sau, tôi trở thành một giám đốc điều hành bận rộn. Cuộc sống của tôi được đo bằng những cuộc họp nối tiếp, những con số nhảy múa và những chuyến bay xuyên đêm. Tôi không có thời gian để ăn một bữa cơm tử tế với vợ, không có thời gian để nhìn con gái tập đi những bước đầu tiên.
Mọi thứ đổ vỡ vào cái ngày công ty tôi phá sản. Vợ tôi đệ đơn ly hôn vì không thể chịu nổi sự vô tâm của một người chồng chỉ biết đến lịch trình. Đứng giữa căn hộ trống rỗng vào đúng đêm giao thừa, tôi chợt nhớ đến chiếc hộp của ông nội. Tôi tìm thấy nó dưới lớp bụi dày.
Bên trong không có vàng bạc, cũng không có bí kíp kinh doanh nào. Chỉ có một chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh tinh xảo, nhưng bên trong không chứa cát. Nó chứa một loại chất lỏng màu bạc lấp lánh như thủy ngân.
Dưới đáy hộp có dòng chữ: "Lật ngược nó lại, con sẽ có một giờ quay về quá khứ. Nhưng hãy nhớ, cái giá của một giờ hạnh phúc là một năm ký ức về nỗi đau."
Tôi không chần chừ. Tôi lật ngược chiếc đồng hồ.
Ánh sáng bạc bao phủ căn phòng. Tôi thấy mình đứng trước cửa nhà cũ vào một buổi chiều vàng nắng của ba năm trước. Đó là ngày sinh nhật con gái tôi. Trong ký ức cũ, tôi đã hủy bữa tiệc để đi gặp đối tác.
Nhưng lần này, tôi đẩy cửa bước vào. Vợ tôi ngạc nhiên, rồi mỉm cười rạng rỡ. Con gái tôi lao vào lòng tôi, thơm nồng mùi sữa và phấn rôm. Chúng tôi đã cùng nhau thổi nến, cùng nhau cười đùa. Đó là một giờ đồng hồ hạnh phúc nhất mà tôi từng có. Tôi cảm nhận được hơi ấm của làn da, vị ngọt của bánh kem và sự bình yên đến lạ lùng.
Khi giọt chất lỏng cuối cùng rơi xuống, thế giới xung quanh tôi nhòe đi.
Tôi tỉnh dậy trong căn hộ trống rỗng hiện tại. Đúng như lời ông nội, tôi không còn nhớ gì về những thất bại thảm hại, không nhớ về những trận cãi vã hay cảm giác cay đắng khi ký đơn ly hôn. Tâm trí tôi sạch sẽ, chỉ còn lại dư vị của hạnh phúc.
Tôi nhìn xuống chiếc đồng hồ cát. Chất lỏng màu bạc đã biến mất, thay vào đó là cát đen đặc quánh. Tôi nhận ra mình đã đánh đổi ký ức để lấy lại một khoảnh khắc. Nhưng khi nỗi đau biến mất, bài học cũng biến mất theo.
Tôi lại đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, lấy điện thoại ra và chuẩn bị gọi cho một đối tác mới để bắt đầu lại cuộc đua tiền bạc. Tôi đã quên mất tại sao mình từng thất bại. Tôi đã quên mất tại sao vợ mình lại ra đi.
Ngay khi ngón tay tôi chạm vào màn hình, tôi nhìn thấy một dòng chữ khắc nhỏ xíu ở mặt sau chiếc đồng hồ cát mà trước đó tôi chưa đọc:
"Sửa chữa quá khứ là cách nhanh nhất để hủy hoại tương lai. Người hạnh phúc không phải là người có thể quay lại, mà là người biết dừng lại."
Tôi khựng lại. Tiếng chuông điện thoại vang lên khô khốc trong không gian im lặng. Lần đầu tiên sau mười năm, tôi buông chiếc điện thoại xuống, bước ra ban công và lặng lẽ ngắm nhìn pháo hoa đón năm mới, không vội vã, không lịch trình.
Đó là lúc tôi nhận ra, món quà thực sự của ông nội không nằm trong chiếc đồng hồ cát, mà nằm ở sự im lặng mà tôi vừa tìm thấy.
Tôi có thể viết tiếp một câu chuyện với chủ đề khác như trinh thám hoặc kinh dị nếu bạn muốn, bạn có muốn thử không?