Bỉ Ngạn Nghìn Năm
Tác giả: Thượng Quan Lăng
Bỉ ngạn hoa, nở một nghìn năm, tàn một nghìn năm, khi có hoa thì không thấy lá, khi có lá thì lại chẳng thấy hoa. Nơi Hoàng Tuyền đỏ rực màu hoa bỉ ngạn, bên sông Tam Đồ lại là một dải hoa đỏ tiếp đón bên kia bờ Vong Xuyên.
Một loài hoa kì lạ, hoa lá cho dù chung một rễ, thế nhưng đời đời kiếp kiếp không thể gặp gỡ.
"Bỉ Ngạn hoa khai khai bỉ ngạn,
Vong Xuyên hà bạn diệc vong xuyên.
Nại Hà kiều đầu không nại hà,
Tam Sinh thạch thượng tả tam sinh."
---
"Bỉ ngạn... "
Một nam tử cao lớn vận khôi giáp* với áo choàng đỏ đứng trong ngự hoa viên, tay khẽ chạm vào hoa bỉ ngạn, trên môi nở một nụ cười nhạt.
Trời hôm ấy trong xanh, từng cơn gió khẽ thổi làm lay động những bông hoa trong vườn. Hình ảnh nam tử ấy thực sự không phù hợp với một nơi như thế này, thế nhưng lại hài hoà đến kì lạ.
"Ái khanh có vẻ yêu thích loài hoa này?" Một giọng nói trầm ổn vang lên.
"Mạt tướng tham kiến Hoàng thượng." Nam tử quỳ xuống thi lễ, chắp tay một cách cung kính.
"Bình thân, ái khanh không cần phải câu nệ lễ tiết với trẫm."
Người vừa đến chính là Hoàng đế Cổ Phục quốc, vận long bào đen với chỉ vàng thêu hình rồng càng tăng thêm vẻ uy nghiêm của bậc đế vương.
"Trẫm không ngờ ái khanh lại có hứng thú với hoa." Hoàng đế cười nhạt, tay chạm đến một bông hoa bỉ ngạn đỏ rực.
"Mạt tướng vốn không thích hoa, nhưng màu đỏ của bỉ ngạn thì mạt tướng rất thích." Nam tử khẽ cười, một nụ cười hiếm thấy trên khuôn mặt của một vị tướng quân chinh chiến sa trường.
"Bỉ ngạn, một màu đỏ như máu." Hoàng đế nở một nụ cười, nhưng ẩn chứa bên dưới nụ cười đó là sự âm hiểm khó ai thấu.
"Phải, đỏ như máu."
---
"Hoàng thượng... " Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng của ngự hoa viên.
"Nàng sao lại ra đây? Nàng đang mang thai thì nên nghỉ ngơi đi chứ." Vị Hoàng đế lúc này không còn sự uy nghiêm bức người hay âm hiểm, mà là quan tâm lo lắng, thật hiếm thấy.
"Mạt tướng tham kiến Hoàng hậu." Hắn cúi người thi lễ.
"Đệ không cần phải đa lễ, cuộc sống ở biên cương vất vả cho đệ rồi." Vị Hoàng hậu vừa đến, cười nói dịu dàng.
"Mạt tướng không dám làm phiền Hoàng thượng và nương nương nghỉ ngơi. Mạt tướng xin phép cáo lui." Hắn lúc này không còn mang nụ cười thật tâm, thay vào đó là sự lạnh lùng từ trước đến nay.
Hắn bước nhanh ra khỏi ngự hoa viên, từng bước thật vững chắc mạnh mẽ. Thế nhưng ẩn bên dưới sự kiên cường đó lại là nỗi đau không ai có thể biết được. Những bước chân ấy rất nhanh, nhưng thực sự lại rất đau, giống như bước đi trên hàng nghìn hàng vạn kim châm. Vậy mà vẫn đi, để rồi máu đổ.
Nam nhân không rơi lệ, chỉ để con tim bị rạch đến chảy máu. Thế nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, một cách nhẫn nhịn, một cách đau lòng.
---
"Tướng quân, người đừng uống nhiều như vậy." Vị phó tướng nhìn tướng quân từ trước đến nay uy nghiêm lạnh lùng, bây giờ lại uống đến say khướt.
"Ta muốn uống, ngươi muốn cản?" Hắn dường như không còn là vị tướng quân sáng suốt mạnh mẽ thường ngày, loạng choạng cầm kiếm lên.
"Tướng quân... " Phó tướng bất lực nhìn, lặng lẽ ra khỏi lều. Chuyện gì đã xảy ra khiến cho một người như tướng quân lại phải tìm đến rượu giải sầu.
Hắn bất chợt cười lớn, ném bình rượu xuống đất, tiếng đổ vỡ nghe thật kinh người. Trên mặt đất là những mảnh bình vỡ nát, ánh sáng yếu lập loè, một bầu không khí nặng nề bao trùm.
Cho dù vậy, hắn vẫn cười, cười đến điên dại. Từ trước đến nay đều không sao, vậy mà lần này lại đau đến như vậy. Phải chăng là do đã trở nên yếu đuối? Hắn cầm kiếm trên tay, chém chiếc bàn gỗ đã bị rượu làm ướt. Từng nhát kiếm chém lên, là từng nhát kiếm cứa vào vết thương chưa bao giờ lành trong tim. Chiếc bàn gỗ chằng chịt những vết chém không sao liền lại được, và con tim của hắn cũng vậy.
Đến cuối cùng, hắn cũng dừng chém ném kiếm đi, ngồi phịch xuống đất một cách bất lực. Lúc này trên khuôn mặt kia không còn là nụ cười điên dại, hay nét lạnh lùng, mà là bất đắc dĩ, là đau.
Không biết tự lúc nào, hắn đã nhận ra mình yêu Hoàng đế. Hắn lúc đầu đã chối bỏ sự tồn tại của thứ tình cảm này, nhưng rồi rốt cuộc vẫn là hắn đem lòng tương tư. Hắn đã từng có một hi vọng nhỏ nhoi rằng hoàng đế sẽ yêu hắn, nhưng vẫn là không thể được.
Hắn từng đố kị với những phi tần trong cung, thậm chí đôi lúc hắn còn ghét cả tỉ tỉ của chính mình. Tỉ tỉ của hắn chính là Hoàng hậu, là một trong những người được sủng ái nhất hậu cung. Hắn không biết Hoàng thượng có biết được tình cảm của hắn không, nếu biết thì liệu hắn và người có được ở bên nhau? Hay lại giống như bỉ ngạn hoa với lá, tồn tại đời đời kiếp kiếp, nhưng vẫn là không được nhìn thấy và bên nhau.
Hắn là tướng quân Cổ Phục quốc, cuộc sống binh đao là thứ duy nhất hắn có. Hắn chấp nhận cuộc sống đó, vì hắn không muốn ở trong triều đình, hằng ngày nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc bên người khác. Hắn biết rằng không nên ích kỉ như vậy, nhưng tại sao họ lại hạnh phúc còn hắn thì phải ngồi trong lều doanh trại mà bi thương.
Hắn lại cười, dường như cười là cách duy nhất để hắn quên đi thực tại. Hắn vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp không có được tình yêu của người. Hắn thích hoa bỉ ngạn vì loài hoa ấy có màu đỏ rực như máu, giống như thứ tình cảm ngốc nghếch bao nhiêu năm của hắn. Bao nhiêu năm trên sa trường, chịu không ít thương đau bệnh tật, nhưng đối với hắn, nỗi đau lớn nhất chính là tình yêu của hắn.
Hắn có thể chịu được ngoại thương, nhưng đối với nội thương, hắn mãi vẫn không tìm ra cách để chịu đựng.
---
"Ngươi nói gì? Tướng quân làm sao?" Hoàng đế đột ngột đứng bật dậy khỏi ngai vàng, dường như không thể tin được điều vừa nghe.
"Hoàng thượng, tướng quân tử trận sa trường." Phó tướng hạ giọng nói, đối với hắn, khi trở về kinh thành báo tin tử của tướng quân, là một việc vô cùng thương tâm.
"Không thể nào. Hắn võ công cao cường, không thể chết được."
"Hoàng thượng, mạt tướng vốn cũng không tin được. Quân địch đột ngột đổi chiến lược phản công, bao vây tướng quân, cho dù người có thể đánh bại được, nhưng cuối cùng vì vết thương quá nhiều và quá nặng, nên người đã không qua được." Phó tướng đau lòng nói, vốn dĩ đây là tin vui thắng trận, đến cuối cùng lại là tin buồn báo tướng quân đã tử trận nơi sa trường.
Hoàng đế dường như không thể tiếp nhận sự thật này, chậm chạp ngồi xuống ngai vàng. Vị bằng hữu bao năm của hắn, nay lại tử trận chết dưới binh đao.
Cả triều đình ai cũng đều lặng lẽ cúi đầu tiếc thương cho sinh mệnh của một vị tướng quân tài giỏi, hết lòng vì giang sơn.
Đến lúc này, hắn có thể cười được nữa không?
---
"Tướng quân!" Phó tướng và các vị tướng khác đứng trong lều, người ai nấy cũng đều đẫm máu tươi, lo lắng nhìn tướng quân nằm trên giường.
"Người đừng động đậy." Quân y đổ mồ hôi hột, cố gắng chữa trị vết thương, không thể để tướng quân mất mạng được.
Hắn nằm bất động trên giường, vết thương mảng lớn mảng nhỏ trông thật ghê người. Cho dù lúc này hắn rất đau, nhưng khoé miệng đầy máu kia vẫn cười, cười lớn. Đến cuối cùng khi hắn chết tại đây, liệu người hắn yêu có còn nhớ về hắn?
Hắn đổ máu trên sa trường, hắn có thể sẽ không được gặp người lần cuối cùng. Và rồi hắn cùng người sẽ như hoa bỉ ngạn và lá.
Hắn cười, cười mãi. Máu vẫn chảy, vết thương vẫn đau thấu tận trời xanh.
Và rồi, hắn không còn cảm thấy đau nữa. Hắn đem nụ cười ấy đi cùng với hắn đến cửu tuyền.
---
"Bỉ ngạn... "
Hắn đang đi trên một con đường với hàng dải hoa bỉ ngạn. Rất nhiều hoa, rất nhiều, tất cả tạo nên một màu đỏ như máu. Cả con đường mang một màu đỏ quỷ dị, không có lấy một màu lá xanh. Bỉ ngạn hoa, loài hoa duy nhất nở được ở cõi âm.
Hắn lại cười, thì ra hắn đã không còn là người.
Hắn bình thản chậm rãi đi trên con đường với đầy hoa bỉ ngạn.
Bất chợt hắn nhìn thấy một cánh hoa màu hồng nhạt rơi xuống.
"Hoa đào." Hắn đưa tay đón lấy cánh hoa ấy nhẹ nhàng rơi xuống. Và rồi hắn nhận ra hoa rơi càng lúc càng nhiều, xung quanh hắn dường như đã được bao bọc bởi cánh hoa.
Đột nhiên sau cơn mưa hoa ấy, hắn thấy một bóng người dần xuất hiện. Đó là một nữ nhân vận bạch y, tóc đen xoã dài, trên tóc chỉ vấn một cây trâm hình hoa đào.
"Người là... " Hắn khó hiểu nhìn nữ nhân trước mặt, hắn nghĩ rằng nếu có thể xuống nơi đây như vậy thì hẳn người này phải là tiên.
"Ta là Thượng tiên tử trên thiên đình. Ta biết chuyện của ngươi, và ta là người đã khiến ngươi yêu người." Ta hạ giọng nói.
"Khiến ta yêu người...?" Hắn càng lúc càng không hiểu chuyện gì, có lẽ là hắn bị ảo giác?
"Phải, năm xưa là do ta đến cung của Nguyệt lão, chính ta đã lỡ tay cột dây tơ hồng cho ngươi. Vì Hoàng đế là thiên tử, nên việc kết duyên Hoàng đế là không thể quyết định dễ dàng. Tuy nhiên dây tơ hồng đã buộc là không thể cắt, Nguyệt lão chỉ có thể khiến ngươi phải xa rời Hoàng đế mà thôi, không thể khiến ngươi hoàn toàn cắt đứt khỏi hắn."
Cứ ngỡ rằng hắn nghe ta nói xong, sẽ rất ngạc nhiên mà không bình tĩnh được. Nhưng trái ngược lại dự đoán của ta, hắn chỉ bình thản cười, hắn không oán hận ta đã huỷ hoại cuộc đời hắn với tình yêu này. Nụ cười ấy ta đã từng nhìn thấy khi hắn ở gần người hắn yêu.
"Ta có thể yêu người, nhưng đời này kiếp này không thể ở bên." Hắn nói, trên môi vẫn là nụ cười nhạt, trong mắt hắn ta thấy được là sự đau đớn tận tâm can mà không thể diễn tả bằng lời, có những nỗi đau không thể được nhìn thấy dễ dàng qua giọt nước mắt, khi ấy tim đã như chết rồi.
"Vì ta có lỗi với ngươi, nên ta xuống đây để nói cho ngươi biết, ta nợ ngươi sự thật. Ta cũng đã xin Diêm vương cho ngươi được đầu thai kiếp sau thật tốt."
"Hoàng đế, khi nào ta mới có thể gặp hắn ở Hoàng Tuyền?" Hắn bất chợt hỏi ta, không nhanh không chậm.
"Hoàng đế là thiên tử, nên xuống Hoàng Tuyền sau nghìn năm. Hoàng đế phải về trời theo lễ trước rồi mới đầu thai." Ta khó hiểu trả lời hắn, hắn muốn biết để làm gì.
"Ta có thể đợi. Bỉ ngạn nghìn năm hoa nở nghìn năm hoa tàn, có lẽ đến khi nơi này có màu xanh của lá, thì ta có thể được thấy người lần cuối cùng." Hắn chậm rãi nói, dường như với hắn việc chờ đợi nghìn năm không phải là chuyện lớn.
"Ngươi nguyện đợi sao?"
"Ta nguyện."
Ta ngoài việc thuận ý theo hắn thì có thể làm gì. Với một kẻ si tình như vậy, ta cũng không còn cách nào khác. Vả lại ta cũng rất ngưỡng mộ tình cảm của hắn, có lẽ thuận theo ý nguyện của hắn, ta cũng không cảm thấy có lỗi nhiều như trước kia nữa.
"Vậy được. Ngươi sẽ đợi đúng nghìn năm, đến khi nào nơi này chuyển màu xanh, ngươi sẽ thấy hắn lần cuối. Ngươi chỉ được ở đây và đoạn đầu cầu Nại Hà, nếu ngươi qua sông Tam Đồ đến bờ Vong Xuyên trước hắn, thì vĩnh viễn ngươi sẽ quên hắn. Nhưng ngươi phải thật chắc chắn rằng ngươi nguyện làm như vậy, vì chỉ có ngươi nhìn thấy hắn, còn hắn sẽ chẳng thể nhìn thấy ngươi, khi đi trên con đường Hoàng Tuyền này, hoa bỉ ngạn gợi lại kí ức lúc còn sống của người chết, nhưng đồng thời cũng làm cho con người ta u muội. Còn ngươi vì chỉ vừa đi, ta sẽ để ngươi ở lại đây và vẫn lưu giữ kí ức chứ không bị muội đi. Ta chỉ có thể giúp được ngươi đến đây." Ta đau lòng nói với hắn, thật sự ta không muốn hắn chờ đợi vô vọng như vậy, thà rằng qua cầu Nại Hà để quên hết đau thương, nặng tình với thế gian quá nhiều sẽ càng đau khổ thêm.
"Đa tạ tiên tử. Ta sẽ đợi."
Hắn cười, một nụ cười bình thản. Hắn muốn đợi, ta để hắn đợi một nghìn năm.
Một con người lạnh lùng cứng rắn như hắn, lại có thể yêu đến như vậy, thậm chí yêu đến tuyệt vọng.
Ta không biết nên nói rằng hắn thật si tình hay hắn thật ngu ngốc.
Hắn và Hoàng đế như bỉ ngạn, cho dù đến cuối cùng hắn có thể nhìn thấy người, nhưng người kia lại không thể thấy hắn.
---
Hắn đợi ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm.
Cứ ngỡ rằng hắn sẽ bỏ cuộc, nhưng ta vẫn thấy hắn đứng trên con đường đỏ như máu ấy.
Không biết đã trải qua bao nhiêu kiếp người, không biết đã có bao nhiêu con người đi qua con đường đó. Nhưng bóng hình quen thuộc ấy dường như không đổi.
Một nghìn năm, rất dài, nhưng rồi cũng sẽ qua. Bỉ ngạn hoa nở đỏ rực, hắn đã quá quen với màu đỏ như máu của nơi này. Hắn đã ở nơi này nghìn năm, nhưng người hắn đợi chưa một lần xuất hiện.
Đợi đến một ngày, cuối cùng cũng đến ngày này, cái ngày mà nơi này chuyển thành màu xanh.
Một thân Hoàng bào, chậm rãi đi.
Một thân hắc y, khẽ cười nhạt.
Người cứ đi qua con đường đỏ này, còn hắn cứ tiếp tục đứng nhìn như vậy.
Đến tận khi người kia đã qua cầu Nại Hà, hắn vẫn đứng tại đầu cầu mà không qua. Hắn muốn ghi nhớ thật sâu, để rồi khi đến bờ bên kia, hắn có thể đem hết tất cả mà quên đi.
Bên bờ Vong Xuyên vẫn là màu đỏ ấy, nhưng hắn sẽ không còn nhớ được màu đỏ ấy nữa.
---
Bỉ ngạn hoa, nghìn năm nở nghìn năm tàn. Hoa lá tồn tại đời đời kiếp kiếp cùng nhau, nhưng vĩnh viễn không thể gặp nhau.
Phần hai Thất Tịch Đợi Mưa
Kiếp sau tướng quân trở thành Hoàng đế, Hoàng đế lại trở thành vương gia.
Thất tịch, hằng năm đều mưa.
Thất tịch, người đợi ai?
"Yên tiêu vi nguyệt đạm trường không,
Ngân Hán thu kỳ vạn cổ đồng.
Kỷ hứa hoan tình dữ ly hận,
Niên niên tịnh tại thử tiêu trung."
---
"Mưa... " Nam tử mặc khôi giáp* đưa tay ra hứng những giọt mưa, đôi môi mỉm cười.
Từng hạt mưa rơi đều trên bàn tay, gió nhẹ thổi nhưng sao lại lạnh đến run người. Nam tử hạ tay xuống, quay đầu đi, trên môi vẫn là nụ cười nhạt không đổi.
Ở đằng xa, có một người ngóng trông nam tử kia rời đi, trên khuôn mặt lại là một nỗi buồn man mác.
Một người lặng lẽ đi, một người lặng lẽ nhìn.
Thất tịch năm ấy, trời vẫn mưa.
---
"Đệ không được uống nữa." Một nữ tử vận hồng y, nhan sắc diễm lệ, đưa tay giật vò rượu khỏi người nam tử kia.
"Đệ uống, tỷ cản được?" Nam tử ấy lúc này không còn vẻ buồn rầu trên mặt, thay vào đó là sự chế giễu, lạnh lùng.
"Thất tịch năm nào đệ cũng uống rượu đến như thế này. Tại sao không đi ra ngoài thành chơi? Lễ hội được tổ chức, biết bao nhiêu cô nương..."
Nữ tử chưa nói hết câu, nam tử ấy đã đập bàn, cầm mấy bình rượu ném xuống đất. Tiếng vỡ nát của sành sứ khiến cho nữ tử kia hoảng hốt, thật kinh người.
Nam tử đập hết bình rượu, trong đôi mắt ấy là sự đau lòng đến vô hạn, rất đau, nhưng không ai hiểu được. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh của cơn mưa thấm qua da thịt, cảm nhận được sự lạnh lẽo vô tình. Bàn tay của nam tử ấy khẽ nắm lấy một mảnh ngọc bội, mắt nhắm nghiền, cái lạnh của mưa đi qua trái tim đầy vết thương.
Thất tịch năm ấy, trời vẫn mưa.
---
"Tướng quân, toàn quân thắng lợi, người cũng nên ra uống mừng." Vị phó tướng trẻ tuổi vận khôi giáp, trên mặt vẫn là nụ cười tươi mãn nguyện với chiến thắng.
"Mọi người cứ tiếp tục đi, ta không muốn uống." Tướng quân phất tay, ý không muốn bị làm phiền.
Vị phó tướng cũng không muốn ép người uống, bất đắc dĩ đành đi ra ngoài.
Bên ngoài là tiếng hò reo vui mừng của binh lính mặc cho mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, bên trong lều lại là sự tĩnh mịch tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ có nơi chiến trường này.
Vị tướng quân ấy lấy từ trong người ra một mảnh ngọc bội màu trắng. Đôi mắt xám ngắm nhìn mảnh ngọc, miệng mỉm cười.
Thất tịch năm ấy, trời vẫn mưa.
---
"Tướng quân, người..." Nam tử vận lam y, khẽ đưa mắt nhìn người trước mặt.
"Đừng cử động mạnh." Vị tướng quân nhíu mày, tay nhẹ nhàng thoa thuốc.
"Ta không sao đâu, người không cần làm vậy." Nam tử ngoài miệng vẫn nói những lời khách sáo, nhưng trong tâm lại là sự vui sướng mà bản thân chưa từng biết đến.
"Chẳng lẽ mạt tướng lại để Vương gia phải chịu vết thương này đến khi trở về phủ?" Tướng quân ấy mỉm cười, dùng giọng ôn nhu nhất có thể nói với người, từ trước đến nay, chẳng có ai được nghe thấy Tướng quân hắn nói như vậy.
Hai người ngồi trên lầu trong Cửu Y tửu lâu, nhìn xuống có thể thấy được quang cảnh của Cổ Mộng thành vào lễ Thất Tịch, lồng đèn đỏ giăng đầy, đường phố không thiếu người qua lại, đông đúc, náo nhiệt. Vậy mà hình ảnh hai nam nhân ngồi cạnh nhau bên cửa sổ, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn nhau, lại thật tĩnh lặng so với khung cảnh ồn ào của lễ hội.
Nam tử kia vốn dĩ đến đây vì tỷ tỷ, chẳng ngờ lại gặp cảnh một cô nương yếu đuối bị ức hiếp. Đâu thể làm ngơ đứng nhìn, nam tử đứng ra bảo vệ cô nương ấy, trong lúc xô xát với bọn người lưu manh, lại vô tình bị thương. Không hẹn mà gặp, vị tướng quân ấy lại cũng đến nơi này, trông thấy nam tử đang tự tay ngồi thoa thuốc.
Sau khi băng bó vết thương, hai người bọn họ cũng chỉ mỉm cười nói chuyện phiếm. Thật hiếm khi lại nhàn rỗi như vậy. Mảnh ngọc bội trắng được giắt bên thắt lưng của hai người, dường như đã tìm thấy được nửa còn lại của nó. Rất nhiều năm sau đó, kí ức ngọt ngào này vẫn được một người nhớ, còn một người đã sớm đem tất cả đến nơi bỉ ngạn nở bên kia sông mà quên đi.
Đường phố bên dưới cũng sớm được che kín với du chỉ tán*. Cả Cổ Mộng thành dường như tràn ngập đủ mọi loại du chỉ tán với nhiều màu sắc, người người qua lại vẫn đông, khung cảnh bên cửa sổ kia vẫn không đổi.
Thất tịch năm ấy, trời vẫn mưa.
---
"Ngươi nói cái gì?" Hoàng đế ngồi trên cao, nghe tin dữ đột ngột đứng bật dậy.
"Bẩm Hoàng thượng, Vương gia đã tử trận, chết tại sa trường." Một vị tướng trẻ quỳ giữa điện, cúi đầu, lòng đau như cắt.
"Không thể nào, Hoàng đệ của trẫm..." Hoàng đế từ từ ngồi xuống, dường như không thể tin được chuyện vừa nghe.
"Hoàng thượng, trong trận chiến cuối cùng, khi quân ta đã gần thắng, quân địch bất ngờ tập kích một toán quân, bắn tên định giết Tướng quân. Chẳng ngờ Vương gia lại là người cứu mạng, người đã bị thương từ trước, thế nên..." Vị tướng trẻ mắt ngấn lệ, cố không để nhớ lại chuyện thương tâm.
Hoàng đế lúc này dường như đã không còn nghe thấy gì. Hoàng đệ của hắn đã chết, thật không ngờ quyết định để Hoàng đệ làm phó tướng đã cướp đi sinh mạng của người đệ đệ mà hắn yêu thương.
Liệu Hoàng đệ của hắn có hận hắn không?
---
"Tướng quân, người ăn chút gì đi. Người cũng bị thương..."
"Lui ra ngoài." Tướng quân mắt nhắm nghiền, nhíu mày, không để quân y nói hết đã muốn đuổi người đi.
Quân y chỉ còn biết để thuốc và thức ăn lại trên bàn, khẽ thở dài, lặng lẽ rời đi.
Vị tướng quân nằm trên giường, mắt vẫn nhắm, từng giọt lệ khẽ lăn dài trên má, trượt xuống những vết thương còn đọng máu. Nam nhân không bao giờ khóc, đặc biệt là hắn. Từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nhỏ lệ, ngay cả khi bị những vết thương vô cùng đau đớn. Thế nhưng những vết thương đó cũng chỉ là ngoại thương, còn nội thương, hằng ngày chỉ là một chút, nhưng đến một lúc nào đó, chỉ cần một vết chém, là đau đến chảy máu.
Không biết đã bao nhiêu năm, không biết đã tự bao giờ, trái tim hằng ngày đều nhận một vết thương. Đến nay, đã khiến hắn phải đau đến rơi lệ.
Tại sao thất tịch là ngày Ngưu Lang gặp Chức Nữ, là ngày mà đôi uyên ương đoàn tụ, vậy mà đối với hai người họ lại là ngày ly hận?
Thất tịch năm nào, cũng đợi người.
Thất tịch năm nay, lại mất người.
Thất tịch năm ấy, trời vẫn mưa.
---
Tại nơi thanh vắng của Hoàng lăng, có một người vận khôi giáp cùng áo choàng đỏ, đứng lặng trước một ngôi mộ, đứng rất lâu, rồi từ từ quỳ xuống.
Người ấy đặt tay lên bia đá lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm, hàng lông mi khẽ lay động. Trên đôi môi ấy không còn là nụ cười nhàn nhạt của năm xưa.
Từng cơn gió thổi qua, mang theo cái giá lạnh thấm vào trong tim.
Trên tay người ấy là hai mảnh ngọc bội màu trắng đặt kế bên nhau.
Cho dù hai mảnh ngọc có được đặt gần nhau, nhưng lại không thể gắn liền lại với nhau.
Tại một nơi tĩnh lặng, trước ngôi mộ có người khẽ rơi lệ, nắm chặt bàn tay mãi không buông.
Thất tịch năm ấy, người đợi mưa.