Ngày hôm ấy , Nam đc cô giáo chuyển đến ngồi cạnh tôi . Lúc đầu 2 đứa k ưa gì nhau và suốt ngày cãi vã . Nhưng rồi 1 lần hôm khi tôi trượt chân ngã cầu thang ở trg Nam đỡ lấy tôi , kết cục là 2 đứa cùng ngã bổ nhào . Nam bị gãy chân , còn tôi chỉ bị xước nhẹ . Tôi đi đến phòng y tế với 1 vẻ mặt áy náy . Nam cười nói :
" Sao mặt như đưa đám vậy tao chưa chết nha m "
Tôi : " xin lỗi , liên lụy m rồi "
Nam : " k sao , quen rồi "
rồi cậu ấy xoa đầu tôi, lúc đó cảm giác rung
động con tim tôi và ko bt rằng tôi đã thích cậu ấy.
Tôi cứ âm thầm giữ cái tình đơn phương của mình không dám nói , chỉ lặng lẽ nhìn theo. Thời gian cũng trôi , chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn , điều đó làm nên động lực để tôi cưa đổ Nam .
Hằng ngày tôi nhắn tin vs cậu nhiều hơn , quan tâm hơn , chúng tôi trở nên thân thiết , Nam cười nhiều hơn . Nhưng tình bạn vẫn chỉ là tình bạn . 1 hôm cậu ấy gửi cho tôi tin nhắn làm tôi vui mừng , trong chốc lát lại hụt hẫng , nội dung đó là : " Ê mày tao thích con Tú Anh lớp mình . Tú Anh là hoa khôi của lớp , còn cậu ấy lại đẹp trai họ rất xứng . Khi đọc dòng tin nhắn đó không bt 2 hàng nước mắt của tôi đã chảy xuống từ bao giờ , cảm giác như có hàng ngàn con dao đâm vào tim tôi , đau thắt lại . Sự thật cũng chỉ là sự thật thôi , tôi giả vờ ko đau đớn vẫn nhắn tin vui vẻ với cậu , sau màn hình đth là 1 khuôn mặt đẫm nc mắt .
Hôm sau , đi học tôi quan sát cậu ấy , ánh mắt cậu ấy nhìn Tú Anh đầy tình cảm . Tôi thất vọng và không muốn làm j nữa . Chuyện Nam thích Tú anh cả lớp cũng dần bt và đẩy thuyền cho cặp đôi ấy . Và .. họ chính thức hẹn hò , ai ai cũng chúc mừng cặp này , đúng mà họ rất đẹp đôi còn tôi chỉ là ng thừa. Tôi ko nhắn tin vs cậu ấy nữa.
Thời gian thấm thoát thoi đưa , 1 năm sau ngày ra trg . Tôi đã thi đỗ trg y và thi thoảng vẫn nói chuyện vs Nam. Buổi chiều hè tôi nhận đc cuộc đth của 1 ng bạn bảo thấy Nam đang ngồi uống rượu, tôi cúp máy k suy nghĩ chạy đến bên cậu . Tôi hỏi cậu bảo cậu vừa chia tay Tú Anh , nhìn bộ dạng này của cậu tôu hiểu cậu vẫn yêu cô ấy rất nhiều . Rồi 2 chúng tôi ngồi ăn vs nhau , Nam uống rất nhiều . Tôi dìu cậu về , trên đg cậu cứ nhắc mãi tên Tú Anh , lòng tôi đau đớn như 1 năm trc vậy , cậu ôm tôi và vẫn gọi tên cô ấy , cảm giác tôi là ng thay thế , tôi vẫn chịu đựng nhưng tim tôi đang rỉ máu . Cũng tại tôi k dám nói cho cậu tình cảm của mình mà chỉ dám làm 1 ng bạn.
Tình Đơn phương thật đau... nhưng lại chỉ dám giữ cho riêng mình , k thể nói..
Lần đầu làm tiểu thuyết có j sai sót hay k hay mọi ng đọc và bình luận cho mình bt vs ạ
Cảm ơn!