Mấy ngày sau đó, Tuệ An sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Hoàng Phong vẫn vậy, đi sớm về khuya, vẫn là sự lịch thiệp đầy băng giá. Cho đến một buổi chiều, cô nhận được một kiện hàng gửi nhầm đến biệt thự, thay vì địa chỉ văn phòng của anh.
Đó là một cuốn album ảnh cao cấp, được thiết kế thủ công tỉ mỉ.
An run rẩy lật từng trang. Bên trong không phải là ảnh đối tác, cũng không phải ảnh công việc. Đó là hành trình yêu đương của Hoàng Phong và cô gái ở tiệm hoa kia – Linh.
Nhưng thứ khiến An sụp đổ hoàn toàn không phải là những tấm hình họ ôm nhau dưới tháp Eiffel hay cùng đi du lịch sang chảnh. Mà là những dòng chú thích do chính tay Phong viết dưới mỗi tấm hình:
"Gặp được em là điều tuyệt vời nhất đời anh. Em là người duy nhất khiến anh hiểu thế nào là tình yêu đích thực, là người duy nhất ở bên anh từ khi anh chưa có gì trong tay."
An khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, cuốn album rơi khỏi tay. Một tiếng cười nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực cô. Người duy nhất ở bên anh từ khi chưa có gì?
Hóa ra, mười năm thanh xuân của cô, những bữa mì tôm chia đôi, những đêm thức trắng cùng anh vẽ đồ án, những đồng lương ít ỏi cô chắt bóp cho anh khởi nghiệp... tất cả đã bị anh xóa sạch. Để làm đẹp lòng người mới, anh đã "viết lại" lịch sử đời mình. Trong câu chuyện của anh và Linh, Tuệ An không hề tồn tại. Cô chỉ là một bóng ma, một sự nhầm lẫn của tuổi trẻ mà anh muốn rũ bỏ càng nhanh càng tốt.
Ngay lúc đó, điện thoại của An rung lên. Một tin nhắn ẩn danh gửi đến, là đoạn video ghi lại buổi tiệc tối qua tại công ty – nơi mà cô, với tư cách là vợ chủ tịch, đáng lẽ phải có mặt.
Trong video, một người bạn cũ hỏi Phong về "người vợ tào khang" ngày xưa. Giọng Phong vang lên, điềm nhiên và lạnh lùng đến đáng sợ:
"Cô ấy à? Giữa chúng tôi chỉ còn là trách nhiệm thôi. Thực ra lúc khó khăn nhất, cô ấy cũng chẳng giúp được gì nhiều ngoài việc lo cơm nước. Linh mới là người có cùng tầm nhìn với tôi lúc này."
Cú sốc này lớn hơn mọi sự phản bội về thể xác. Anh không chỉ hết yêu, anh còn phủ nhận giá trị con người cô, phủ nhận sự hy sinh của một cô gái đã từng coi anh là cả bầu trời.
Khi Hoàng Phong bước chân vào nhà tối hôm đó, anh thấy An ngồi giữa phòng khách, xung quanh là đống tro tàn của những kỷ vật cũ: những tấm bản vẽ sờn gáy, chiếc áo khoác bạc màu anh mặc ngày xưa... cô đã đốt sạch.
"Em làm cái quái gì thế này?" – Phong quát lên, vẻ mặt đầy khó chịu.
An ngước nhìn anh, đôi mắt trống rỗng đến mức khiến Phong phải rùng mình. Cô không khóc, không gào thét. Cô chỉ hỏi một câu nhẹ tênh:
"Phong này, anh có bao giờ thấy ghê tởm chính mình khi nhìn vào gương không?"
Phong sững lại, định thốt ra một lời mỉa mai, nhưng nhìn thấy cuốn album mở sẵn trên bàn, anh im lặng. Sự im lặng đó chính là nhát dao cuối cùng đâm vào trái tim đã vỡ nát của An. Anh thậm chí không còn buồn giải thích hay che đậy nữa.