Dưới ánh trăng tháng tám, thành phố như được phủ một lớp bạc mỏng. Gió lùa qua những tán cây, khẽ chạm vào mặt hồ tĩnh lặng.
Nguyễn Quang Anh đứng tựa lan can cầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa. Anh vốn quen với sự ồn ào, quen với những ánh đèn sân khấu rực rỡ, nhưng đêm nay lại chọn một góc yên tĩnh để trốn khỏi tất cả.
Phía bên kia con đường, Hoàng Đức Duy chậm rãi bước đến. Cậu không hẹn trước, cũng chẳng nhắn tin. Chỉ là một linh cảm mơ hồ bảo rằng đêm nay sẽ có điều gì đó thay đổi.
“Anh cũng thích ngắm trăng à?” Đức Duy lên tiếng trước, giọng trầm nhưng mang chút nghịch ngợm.
Đức Duy khẽ quay lại. Trong khoảnh khắc ấy, ánh trăng phản chiếu lên đôi mắt cả hai, như thể thời gian ngừng lại một nhịp.
“Không,” anh đáp, môi cong nhẹ, “anh chỉ đang chờ một người.”
Đức Duy bật cười, nhưng tim lại khẽ run. “Vậy người đó tới chưa?”.
Quang Anh không trả lời ngay. Anh bước lại gần, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa sữa thoảng nhẹ.
“Đến rồi,” anh nói khẽ.
Có những cuộc gặp gỡ không cần lý do. Cũng như họ – từng là hai đường thẳng song song, vô tình giao nhau dưới ánh đèn sân khấu, rồi lại lặng lẽ rẽ về hai phía. Nhưng định mệnh đôi khi thích trêu ngươi, kéo họ trở lại đúng một thời điểm không ai ngờ.
Đức Duy nhìn lên bầu trời. “Nghe nói dưới ánh trăng, nếu ước một điều, nó sẽ thành sự thật.”
“Vậy em ước gì?” Quang Anh hỏi.
Cậu im lặng vài giây. “Ước rằng… dù mai này có đi bao xa, mình vẫn sẽ luôn nhớ đêm hôm nay.
”Quang Anh bật cười khẽ, nhưng trong ánh mắt lại là sự dịu dàng hiếm thấy. “Anh không ước như thế.”
“Vậy anh ước gì?”
“Anh ước… đêm nay không chỉ là một kỷ niệm.”
Gió ngừng thổi. Mặt hồ yên ả như đang lắng nghe.
Đức Duy không nói gì thêm, chỉ khẽ đưa tay ra. Quang Anh nhìn bàn tay ấy vài giây, rồi nắm lấy. Không phải cái nắm tay của những kẻ bốc đồng, mà là của hai người đã đủ trưởng thành để hiểu giá trị của sự hiện diện.
Ánh trăng chiếu xuống, in bóng họ trên mặt đất – hai bóng hình đứng cạnh nhau, không còn song song nữa.
Định mệnh đôi khi không ồn ào. Nó chỉ đơn giản là một đêm trăng sáng, một cuộc gặp gỡ không hẹn trước… và một bàn tay được giữ lại đúng lúc.