GIANG CHÂU HOA NỞ, CỐ NHÂN QUAY ĐẦU
Tác giả: Khánh Ng
Ngôn tình;Ngoại Tình
Dinh thự nhà họ Thẩm nằm biệt lập trên đỉnh đồi, nhìn xuống toàn cảnh dòng Giang Châu lững lờ. Buổi chiều hôm ấy, bầu trời xám xịt như đổ chì, những hạt mưa đầu mùa bắt đầu vỗ bành bạch vào lớp kính cường lực dày cộp.
Giang Nhược Hi ngồi bên bàn ăn dài dằng dặc, đối diện cô chỉ là một lọ hoa bách hợp đã bắt đầu héo rũ ở rìa cánh. Cô mặc chiếc váy lụa trắng, mái tóc đen lánh xõa ngang vai, tôn lên làn da trắng sứ và đôi mắt long lanh vốn là niềm tự hào của người con gái Giang Châu. Nhưng lúc này, đôi mắt ấy không có tiêu cự. Cô đang đợi chồng
Tiếng động cơ gầm rú từ xa rồi im bặt. Thẩm Ngôn bước vào nhà, mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi rượu mạnh nồng nặc. Hắn không nhìn vợ, đôi tay thon dài tháo chiếc cà vạt Hermès đắt giá vứt thẳng xuống sàn nhà sạch bóng.
"Sao chưa ngủ?" – Giọng hắn trầm đục, không có lấy một chút hơi ấm.
Nhược Hi đứng dậy, cố gắng nở một nụ cười dịu dàng nhất: "Em đợi anh về dùng bữa tối. Thức ăn em đã hâm lại ba lần rồi..."
Thẩm Ngôn khựng lại, hắn quay sang nhìn cô bằng ánh mắt giễu cợt. Hắn tiến lại gần, dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự tàn nhẫn trong đồng tử của mình.
"Nhược Hi, cô thật sự đóng vai 'người vợ hiền' giỏi đến mức tôi phát buồn nôn. Cô nghĩ tôi cưới cô về để ăn cơm cùng sao? Đừng quên vị trí của mình. Cô chỉ là một món trang sức để tôi mang đi dự tiệc, để thiên hạ thấy Thẩm Ngôn này có thể thuần hóa được đóa hoa thanh cao nhất cái đất Giang Châu này thôi."
Nói đoạn, hắn hất tay khiến cô loạng choạng lùi lại, va vào cạnh bàn sắc lẹm. Đau đớn truyền từ thắt lưng lên đại não, nhưng không đau bằng sự sỉ nhục đang bóp nghẹt trái tim cô.
Nhược Hi nhớ về một năm trước, khi Thẩm Ngôn vẫn còn là "nam thần" trong mắt cô. Hắn đã từng dùng máy bay trực thăng rải cánh hoa hồng khắp thư viện nơi cô làm việc. Hắn từng quỳ xuống giữa cơn mưa tầm tã, thề thốt rằng sẽ dùng cả đời này để bảo vệ sự ngây thơ của cô.
Nhưng sự thật là gì?
Tối hôm đó, khi Thẩm Ngôn đã vào phòng tắm, điện thoại của hắn đặt trên bàn bỗng sáng đèn. Một dòng tin nhắn từ đám bạn công tử của hắn hiện lên:
"Thẩm thiếu, vụ cá cược một năm trước coi như chú thắng đậm. Đóa hoa Giang Châu cuối cùng cũng rụng dưới tay chú. Bao giờ thì chán để anh em còn 'tiếp quản'?"
Nhược Hi cảm thấy đất trời quanh mình sụp đổ. Hóa ra, cuộc hôn nhân mà cô trân trọng, sự hy sinh mà cô dành cho hắn, tất cả chỉ là một trò chơi cá cược giữa những kẻ thừa tiền thiếu việc. Đôi mắt long lanh của cô bỗng chốc tràn lệ, nhưng cô không khóc thành tiếng. Cô sợ nếu khóc, sự tự tôn cuối cùng của cô cũng sẽ tan biến.
Sáng hôm sau, Thẩm Ngôn bước xuống lầu, vẫn là vẻ ngoài đạo mạo, lịch lãm của một tổng tài trẻ tuổi. Hắn thấy Nhược Hi vẫn chuẩn bị bữa sáng như thường lệ, gương mặt cô bình thản đến lạ lùng.
"Tối nay có tiệc của hội kiến trúc, cô diện bộ váy đỏ tôi vừa mua, đừng làm tôi mất mặt." – Hắn ra lệnh.
Nhược Hi đặt ly sữa xuống bàn, giọng nói nhẹ tênh nhưng kiên định: "Thẩm Ngôn, chúng ta ly hôn đi."
Căn phòng bỗng chốc im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Thẩm Ngôn sững người, rồi hắn bật cười, một điệu cười ngạo mạn. Hắn tiến sát lại, ghé sát tai cô thì thầm:
"Ly hôn? Nhược Hi, cô lấy tư cách gì? Ra khỏi căn nhà này, cô chỉ là một đứa con gái nghèo nàn, sống trong căn hộ tập thể cũ nát. Cô nghĩ có gã đàn ông nào tử tế dám rước một 'đồ thừa' của Thẩm Ngôn tôi về không?"
Nhược Hi ngước lên, ánh nắng ban mai chiếu vào đôi mắt cô, làm bừng lên một vẻ đẹp kiên cường mà Thẩm Ngôn chưa từng thấy.
"Có thể tôi sẽ nghèo, nhưng ít nhất tôi sẽ được thở. Còn ở cạnh anh, tôi thấy mình như một đóa hoa bị ép khô trong một cuốn sách bám đầy bụi bẩn của sự giả dối."
Thẩm Ngôn tức giận đến mức đỏ mặt, hắn nắm chặt lấy cổ tay cô, gân xanh nổi lên: "Được! Cô muốn đi? Tôi sẽ xem cô sống sót thế nào trong cái xã hội này khi không có cái danh bà Thẩm!"
Nhược Hi kéo vali bước ra khỏi cổng dinh thự ngay trong buổi sáng hôm đó. Cơn mưa Giang Châu lại bắt đầu nặng hạt. Cô đứng ở trạm xe buýt, cả người ướt đẫm, run rẩy.
Giữa màn mưa trắng xóa, một chiếc xe bán tải đời cũ màu xám tro từ từ dừng lại trước mặt cô. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông với chiếc ô đen bước xuống.
Lê Giang.
Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là ánh mắt trầm mặc và ấm áp như mười năm trước. Anh không hỏi cô tại sao lại ở đây, không hỏi tại sao cô lại khóc. Anh chỉ lặng lẽ che ô cho cô, để mặc vai áo mình ướt đẫm.
"Nhược Hi, về nhà thôi. Mưa lớn quá."
Tiếng "Về nhà thôi" của Lê Giang như một liều thuốc chữa lành mọi vết cắt trong lòng cô. Nhược Hi nhìn anh, nhìn đôi bàn tay thô ráp vì làm việc vất vả nhưng lại vô cùng vững chãi. Cô chợt nhận ra, hóa ra suốt mười năm qua, cô đã mải miết đuổi theo một mặt trời giả tạo mà quên mất có một ánh trăng vẫn luôn âm thầm soi sáng con đường cô đi.
Thẩm Ngôn đứng ở tầng hai của biệt thự, nhìn qua ống nhòm, chứng kiến cảnh Nhược Hi bước lên chiếc xe "rẻ tiền" của Lê Giang. Hắn bóp nát ly rượu trong tay, mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay máu chảy đầm đìa, nhưng hắn không thấy đau. Hắn chỉ thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có đang nảy mầm trong lòng: Hắn dường như vừa đánh mất thứ mà tiền bạc không bao giờ mua lại được.Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Lê Giang nổ máy xình xịch, chở theo Nhược Hi và cái vali nhỏ bé rời xa đỉnh đồi Thẩm gia. Mưa Giang Châu trút xuống như muốn gột rửa sạch sẽ lớp bụi vàng son giả tạo trên người cô.
Lê Giang đưa cô về một căn gác nhỏ nằm sâu trong ngõ hẻm của khu phố cổ. Đây là nơi anh sống và làm việc – một văn phòng kiến trúc nhỏ hẹp nhưng tràn ngập mùi gỗ thông và hơi ấm của sự sống.
"Nhược Hi, chỗ này hơi hẹp, em chịu khó một chút." – Lê Giang vừa nói vừa vội vàng trải lại tấm ga giường phẳng phiu, tay anh hơi run vì lúng túng.
Nhược Hi ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, đôi mắt long lanh nhìn quanh. Ở đây không có đèn chùm pha lê, không có thảm lông cừu, nhưng có những bản vẽ phác thảo dang dở, có chậu cây nhỏ xanh mướt bên cửa sổ, và quan trọng nhất, có Lê Giang.
Anh đặt một ly trà gừng nóng vào tay cô, hơi ấm lan tỏa khiến đôi vai đang run rẩy của cô dần dịu lại.
"Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc đó?" – Cô khẽ hỏi.
Lê Giang khựng lại, anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa mịt mù.
"Mười năm qua, chưa ngày nào anh không đi qua con đường dẫn lên đỉnh đồi đó. Chỉ là, hôm nay anh cảm giác đóa hoa của anh sắp héo vì lạnh, nên anh không thể đứng nhìn nữa."
Nhược Hi lặng người. Hóa ra, trong khi cô mải miết đóng vai "Bà Thẩm" trong cái lồng kính sang trọng, thì có một người vẫn âm thầm đứng dưới chân núi, dùng mười năm thanh xuân chỉ để bảo vệ một cái bóng từ xa.
Những ngày sau đó, Nhược Hi bắt đầu học cách sống cuộc đời của một người bình thường. Cô không còn mặc váy hiệu, không còn trang điểm cầu kỳ. Cô mặc chiếc áo phông của Lê Giang, cùng anh đi chợ sớm, mặc cả từng đồng cho bó rau muống hay cân thịt tươi.
Lê Giang là một kiến trúc sư tài năng, nhưng anh có một nguyên tắc kỳ lạ: Chỉ nhận những công trình mang tính nhân văn, như cải tạo nhà cũ cho người nghèo hay thiết kế thư viện cộng đồng. Thu nhập của anh chỉ ở mức trung bình, nhưng anh dành tất cả cho cô.
Mỗi tối, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Lê Giang cặm cụi bên bàn vẽ, còn Nhược Hi ngồi bên cạnh đọc sách. Đôi khi, anh dừng bút, khẽ ngắm nhìn góc nghiêng thanh tú của cô. Nụ cười của cô đã bắt đầu trở lại – không phải nụ cười xã giao trong các bữa tiệc, mà là nụ cười ngây thơ tỏa nắng, đóa hoa Giang Châu đang thực sự nở rộ giữa sự nghèo nàn nhưng chân thành.
"Giang, anh có hối hận không? Vì một người đàn bà đã ly hôn như em mà đánh đổi danh tiếng?" – Cô hỏi khi thấy anh bị các đối tác cũ của Thẩm Ngôn từ chối.
Lê Giang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, những vết chai tay của một người lao động thô ráp chạm vào làn da mềm mại: "Nhược Hi, với anh, em chưa bao giờ là 'đồ thừa' hay 'đàn bà đã ly hôn'. Em vẫn là cô gái mười bảy tuổi năm ấy, người đã chia cho anh nửa chiếc bánh bao dưới cơn mưa sân trường. Được chăm sóc em, là công trình vĩ đại nhất đời anh."
Trong khi đó, tại dinh thự Thẩm gia, Thẩm Ngôn đang rơi vào một trạng thái hỗn loạn chưa từng có.
Hắn đã đuổi hết những cô nhân tình chung quanh. Hắn phát hiện ra rằng, cái giường rộng lớn ấy nếu thiếu đi hơi ấm thầm lặng của Nhược Hi bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Hắn uống rượu từ sáng đến tối, nhìn chằm chằm vào bức chân dung Nhược Hi treo giữa phòng khách.
Hắn cho người theo dõi cô và nhận được những tấm hình: Nhược Hi cười rạng rỡ khi ăn kem que bên lề đường cùng Lê Giang; Nhược Hi tự tay giặt áo cho gã đàn ông nghèo kia...Cơn giận dữ bùng phát. Hắn ném ly rượu vào tường, những mảnh thủy tinh bắn tung tóe.
"Lê Giang? Một gã kiến trúc sư hạng bét mà dám cướp người của Thẩm Ngôn này?"
Hắn không tin Nhược Hi có thể yêu một kẻ như vậy. Hắn cho rằng cô chỉ đang trả thù hắn, đang giả vờ sống khổ hạnh để làm hắn hối hận. Hắn quyết định sẽ "hạ mình" đón cô về, nhưng trước tiên, hắn phải tiêu diệt cái "vật cản" tầm thường kia.
Hắn dùng quyền lực của Thẩm thị để đóng băng toàn bộ các dự án của Lê Giang. Hắn mua lại căn gác nhỏ nơi họ đang ở, ép họ phải dọn đi trong đêm. Hắn muốn Nhược Hi hiểu rằng: Ở Giang Châu này, ngoài hắn ra, không ai có thể bảo vệ được cô.
Một buổi chiều muộn, khi Lê Giang đang dọn dẹp đồ đạc để chuyển nhà, chiếc xe Rolls-Royce của Thẩm Ngôn lù lù xuất hiện, chặn đứng lối vào con ngõ nhỏ.
Thẩm Ngôn bước xuống, bộ vest lịch lãm tương phản hoàn toàn với không gian bụi bặm xung quanh. Hắn vứt một xấp tiền lên bàn vẽ của Lê Giang, ánh mắt khinh bỉ:
"Nhiêu đây đủ để anh biến mất khỏi Giang Châu chưa? Nhược Hi không thuộc về những nơi bẩn thỉu này. Anh đang làm nhục cô ấy bằng sự nghèo hèn của mình đấy, biết không?"
Lê Giang không hề nao núng. Anh đứng chắn trước mặt Nhược Hi, ánh mắt kiên định như một ngọn núi:
"Thẩm thiếu, tiền của anh có thể mua được cả con phố này, nhưng không mua nổi một giây bình yên trong lòng Nhược Hi. Anh gọi đây là bẩn thỉu, nhưng với cô ấy, đây là nhà. Còn dinh thự của anh? Đó là mồ chôn."
Nhược Hi từ trong nhà bước ra, cô không nhìn xấp tiền, chỉ nhẹ nhàng khoác lấy tay Lê Giang. Cô nhìn Thẩm Ngôn, ánh mắt long lanh mời gọi trái tim năm nào giờ chỉ còn sự ghê tởm:
"Thẩm Ngôn, anh vẫn chưa hiểu sao? Anh chỉ là nam phụ trong cuộc đời tôi. Một nam phụ xuất hiện để tôi biết trân trọng người đàn ông chân chính đang đứng cạnh mình đây. Mời anh về cho, chúng tôi còn phải dọn nhà."
Thẩm Ngôn đứng chết trân dưới ánh hoàng hôn đang lặn dần trên dòng Giang Châu. Lần đầu tiên trong đời, kẻ chiến thắng như hắn cảm nhận được mùi vị của sự thất bại thảm hại. Hắn có tiền, nhưng hắn đã vĩnh viễn mất đi quyền được thấy đóa hoa ấy nở rộ vì mình.Sau cuộc đối đầu ở phố cổ, Thẩm Ngôn rơi vào một cơn khủng hoảng tâm lý trầm trọng. Hắn không thể chấp nhận việc mình thua cuộc trước một kẻ "dưới đáy" như Lê Giang. Trong cơn say khướt, hắn nhìn vào đơn ly hôn đã ký, rồi nhìn vào những bài báo ca ngợi sự giàu có của mình. Tất cả bỗng chốc trở thành một sự mỉa mai cay nghiệt.
"Nhược Hi, nếu tôi không có được em, thì không ai được phép có!" – Hắn gầm lên trong căn biệt thự vắng lặng.
Thẩm Ngôn bắt đầu một kế hoạch đen tối. Hắn không dùng tiền để mua chuộc nữa, mà dùng vũ lực. Hắn thuê một nhóm người theo dõi Nhược Hi khi cô đang trên đường đi làm thêm tại một hiệu sách cũ – nơi duy nhất cô cảm thấy bình yên sau khi ly hôn.
Một buổi tối muộn, khi Lê Giang đang mải mê hoàn thiện bản vẽ dự án cuối cùng để dành tiền mua một căn hộ nhỏ cho hai người, Nhược Hi bị chặn đường.
Chiếc xe đen bóng loáng lao tới, hai gã đàn ông lực lưỡng bước xuống. Trước khi Nhược Hi kịp kêu cứu, một chiếc khăn tẩm thuốc mê đã bịt chặt lấy miệng cô. Đôi mắt long lanh đầy hoảng sợ lịm dần đi. Đóa hoa Giang Châu một lần nữa bị cưỡng ép đưa trở lại cái lồng kính mà cô hằng căm ghét.
Khi tỉnh dậy, Nhược Hi thấy mình đang ở trong một căn phòng bí mật tại biệt thự ngoại ô của Thẩm Ngôn. Chân cô bị xích bởi một sợi xích vàng tinh xảo – một sự sỉ nhục hoa lệ.
Thẩm Ngôn bước vào, trên tay là một ly rượu vang đỏ rực như máu. Hắn quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt cuồng loạn:
"Nhược Hi, nhìn xem. Tôi đã chuẩn bị tất cả. Chúng ta sẽ bắt đầu lại. Tôi sẽ cho em tất cả vinh hoa, chỉ cần em quên gã nghèo kiết xác đó đi."Nhược Hi không khóc, cô nhìn hắn với sự thương hại sâu sắc: "Thẩm Ngôn, anh thật đáng thương. Anh có thể xích chân tôi, nhưng anh không thể xích trái tim tôi. Trái tim tôi đã thuộc về người đàn ông đứng đợi tôi dưới mưa đêm đó rồi."
Một cái tát giáng xuống. Thẩm Ngôn mất kiểm soát: "Câm miệng! Hắn ta chẳng là gì cả! Ngay lúc này, hắn có lẽ còn đang bận rộn kiếm từng đồng bạc lẻ để trả tiền thuê nhà đấy! – Sự Phẫn Nộ Của Lê Giang
Lê Giang trở về nhà và thấy chiếc túi xách của Nhược Hi rơi bên lề đường. Trái tim anh thắt lại. Một người hiền lành như anh, chưa bao giờ biết đến bạo lực, lúc này bỗng hóa thành một con mãnh thú bị chạm vào vảy ngược.
Anh không báo cảnh sát ngay, vì anh biết quyền lực của Thẩm thị có thể che lấp tất cả. Anh dùng kiến thức của một kiến trúc sư, truy cập vào hệ thống camera hành trình và các bản đồ quy hoạch cũ của thành phố mà anh từng nghiên cứu. Anh biết Thẩm Ngôn có một khu biệt thự bí mật bên rìa sông Giang Châu – nơi chưa từng được công bố.
Lê Giang lái chiếc xe bán tải cũ kỹ, lao đi trong đêm tối. Anh không có vũ khí, thứ duy nhất anh có là sự thấu hiểu về Nhược Hi và một tình yêu tích góp suốt mười năm.
Tại biệt thự, Lê Giang vượt qua hàng rào bảo vệ bằng sự tinh khôn của một người thường xuyên lăn lộn công trường. Anh đạp tung cánh cửa phòng nơi Nhược Hi đang bị giam giữ đúng lúc Thẩm Ngôn đang định cưỡng ép cô.
Cuộc ẩu đả diễn ra không cân sức. Thẩm Ngôn cao ngạo, nhưng Lê Giang lại là người có sức mạnh của sự kiên trì. Từng cú đấm của Lê Giang như trút hết mười năm uất ức, mười năm nhìn người mình yêu bị chà đạp.
"Anh không xứng đáng được nhắc đến tên cô ấy!" – Lê Giang gầm lên, đẩy Thẩm Ngôn ngã nhào vào đống chai rượu vỡ.
Nhược Hi lao vào vòng tay Lê Giang, tiếng khóc nức nở vỡ òa. Lúc này, cảnh sát cũng vừa ập tới do Lê Giang đã gửi vị trí GPS trước đó. Thẩm Ngôn bị bắt đi vì tội bắt giữ người trái pháp luật.
Khi bị đưa lên xe cảnh sát, Thẩm Ngôn nhìn thấy Lê Giang đang cởi áo khoác che cho Nhược Hi, bế cô đi giữa cơn mưa. Hắn bỗng nhận ra một sự thật cay đắng: Trong suốt cuộc chơi này, hắn cứ ngỡ mình là nam chính, nhưng thực chất hắn chỉ là một tên phản diện tồi tệ, một "nam phụ" làm nền để tôn vinh tình yêu vĩ đại của Lê Giang.
Mùa xuân năm sau, một văn phòng kiến trúc mang tên "Hi Giang" (Nhược Hi & Lê Giang) được thành lập. Họ không giàu có rực rỡ, nhưng văn phòng luôn tràn ngập tiếng cười và mùi cà phê thơm dịu.
Nhược Hi đứng bên ban công, nụ cười tỏa nắng của cô lại một lần nữa làm say đắm cả Giang Châu. Cô nhìn xuống dòng sông, nơi Lê Giang đang bận rộn hướng dẫn các công nhân xây dựng một cây cầu nhỏ cho trẻ em vùng ngoại ô.
Cô đã đi qua một cuộc hôn nhân sai lầm, qua một cơn ác mộng chiếm hữu, để rồi nhận ra rằng: "Hạnh phúc đích thực không nằm ở chỗ bạn được ở trong cái lồng bao nhiêu tiền, mà ở chỗ có một người sẵn sàng cùng bạn đi qua mọi giông bão để tìm thấy ánh mặt trời."