(được nhờ quay)
Tôi nhận một cuộc gọi lạ.
Giọng phụ nữ, nhỏ và khàn:
“Anh có quay được… người đã mất không?”
Tôi tưởng trò đùa.
Nhưng bà ta chuyển khoản đặt cọc ngay lập tức.
Địa chỉ là một căn nhà cũ ở ngoại thành.
Bà khoảng năm mươi tuổi.
Trong phòng khách đặt một bàn thờ nhỏ, chỉ có một bức ảnh thiếu nữ.
“Con gái tôi,” bà nói. “Tôi mơ thấy nó bảo phải quay lại phòng ngủ.”
Tôi mang máy lên lầu.
Phòng ngủ phủ bụi, rèm cửa khép kín.
Tôi bật đèn quay.
Lúc lia máy qua gương bàn trang điểm, tôi thấy một cô gái đứng sau lưng mình.
Mặc váy trắng. Tóc dài. Gương mặt nhợt nhạt.
Tôi quay lại.
Chỉ có bức tường.
Tôi tiếp tục quay, tim đập nặng.
Trên màn hình, cô gái tiến gần hơn.
Đến khi chỉ còn cách ống kính vài centimet.
Cô mở miệng.
Âm thanh thu được rất rõ:
“Con ở đây.”
Tôi hạ máy xuống. Phòng trống.
Tôi giao file cho người mẹ hôm sau.
Bà xem đoạn đó.
Trên màn hình chỉ có tôi, quay một căn phòng rỗng.
Bà bật khóc.
“Vậy là nó chịu đi rồi…”
Tôi rời khỏi đó với cảm giác lạnh dọc sống lưng.
Đêm ấy, tôi mơ thấy một căn phòng có gương.
Và tôi đứng bên trong — nhìn chính mình qua ống kính.