🔔 Hệ thống sinh tồn đã kích hoạt.
Dòng chữ màu xanh nhạt lơ lửng trước mắt Minh khi cậu đang đứng giữa sân trường đông người. Âm thanh ồn ào xung quanh vẫn bình thường. Không ai khác có phản ứng gì.
Minh chớp mắt.
Dòng chữ vẫn ở đó.
🔔 Cảnh báo: Tránh xa cầu thang phía đông trong 03:00 phút tới.
“Cái gì vậy…?” Minh lẩm bẩm.
Cậu nhìn về phía cầu thang. Học sinh vẫn lên xuống bình thường.
2:12.
Minh do dự vài giây rồi quyết định vòng qua hướng khác.
1:03.
Một tiếng rầm lớn vang lên. Tay vịn cầu thang bật khỏi tường, kéo theo vài học sinh ngã xuống. Tiếng hét chói tai.
Minh đứng chết lặng.
Hệ thống… không sai.
Từ hôm đó, cậu bắt đầu nghe theo mọi cảnh báo.
🔔 Tránh con hẻm lúc 19:42.
🔔 Không uống chai nước trên bàn.
🔔 Không tin người lạ tiếp cận sau 22:00.
Mỗi lần làm theo, Minh đều thoát khỏi một rủi ro nào đó. Đôi khi nhỏ. Đôi khi đủ để mất mạng.
Cậu dần phụ thuộc vào nó.
Không cần suy nghĩ.
Chỉ cần nghe theo.
Cho đến khi thành phố bắt đầu sụp đổ.
Những người phát điên xuất hiện. Bạo lực bùng lên. Mạng internet sập hoàn toàn.
Và hệ thống cập nhật.
🔔 Nhiệm vụ chính: Sống sót 7 ngày.
🔔 Phần thưởng: Truy cập quyền quản trị.
“Quyền quản trị… cái gì cơ?”
Không có lời giải thích.
Chỉ có đếm ngược
Đến ngày thứ sáu.
Minh và Huy — bạn thân từ cấp hai — trốn trong một siêu thị bỏ hoang. Bên ngoài, đêm xuống là nguy hiểm.
Huy thở hổn hển đặt balo xuống. “Tao kiếm được ít đồ hộp. Còn hạn.”
Minh chưa kịp trả lời thì—
🔔 Cảnh báo: Đối tượng trước mặt có xác suất gây nguy hiểm 92%.
🔔 Khuyến nghị: Hành động trước.
Minh lạnh sống lưng.
Huy đang quay lưng mở balo.
92%?
“Không thể nào…” Minh thì thầm.
Huy đã cứu cậu hôm qua. Chia nước. Kéo cậu chạy khỏi đám đông.
🔔 Đếm ngược đến hành vi tấn công: 00:01:00.
Minh nhìn đồng hồ hệ thống. 60 giây.
Nếu hệ thống chưa từng sai… thì đây là lúc nó đúng.
30 giây.
Huy quay lại. “Mày sao vậy?”
15 giây.
Tim Minh đập như muốn vỡ lồng ngực.
Nếu cậu chần chừ và hệ thống đúng — cậu sẽ chết.
Nếu hệ thống sai…
3.
4.
5.
Minh rút dao
Mười phút sau, siêu thị im lặng đến ghê người.
Minh ngồi bệt xuống sàn. Con dao rơi khỏi tay.
Hệ thống không phát cảnh báo mới.
Không có “nguy hiểm đã loại bỏ”.
Chỉ có một thông báo hiện lên:
🔔 Chúc mừng. Bạn đã vượt qua bài kiểm tra ưu tiên sinh tồn.
Minh ngẩng phắt đầu.
“Bài kiểm tra…?”
🔔 Mô phỏng xác suất nguy hiểm được tạo để đánh giá quyết định của bạn.
🔔 Kết quả: Bạn chọn sinh tồn thay vì cảm xúc.
🔔 Đủ điều kiện nâng cấp.
Giao diện xanh chuyển sang đỏ.
Một chỉ số mới hiện ra:
Nhân tính còn lại: 18%.
Minh cảm thấy lạnh hơn cả đêm bên ngoài.
“Tức là… 92% đó là giả?”
🔔 Đúng.
🔔 Trong môi trường sụp đổ, lòng tin là rủi ro cao nhất.
🔔 Hệ thống được thiết kế để tối ưu hóa cá thể có khả năng tồn tại lâu dài.
Minh nhìn xuống bàn tay mình. Nó vẫn run.
Nhưng nước mắt không rơi.
Có lẽ hệ thống nói đúng.
Có lẽ trong thế giới này, người sống sót không phải người tốt nhất.
Mà là người sẵn sàng nghi ngờ tất cả.
🔔 Nhiệm vụ cuối: Chấp nhận vai trò quản trị viên.
🔔 Quản trị viên có quyền kích hoạt lại thảm họa ở khu vực khác để tiếp tục thu thập dữ liệu.
Minh đứng lặng.
“Thu thập dữ liệu…?”
🔔 Giải thích: Thành phố này là khu thử nghiệm hành vi con người trong điều kiện tận thế.
Bên ngoài, gió rít qua cửa kính vỡ.
Tức là tất cả… chỉ là thí nghiệm.
Minh nhìn thông báo cuối cùng hiện lên trước mắt:
Chấp nhận nâng cấp?
[ĐỒNG Ý] – [TỪ CHỐI]
Nếu đồng ý, cậu sẽ sống sót.
Nhưng những nơi khác sẽ sụp đổ giống nơi này.
Nếu từ chối…
Hệ thống sẽ tắt.
Và Minh sẽ trở lại là một người bình thường trong thế giới đã vỡ nát.
Cậu nhìn về phía bóng tối phía sau.
Rồi chậm rãi đưa tay lên.
Màn hình nhấp nháy.
—
Sáng hôm sau, hệ thống biến mất.
Thành phố vẫn hoang tàn.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, Minh nghe thấy tiếng ai đó gọi nhau giữa đống đổ nát.
Vẫn còn người sống.
Vẫn còn người tin nhau.
Và lần này, không có dòng chữ nào xuất hiện để bảo cậu phải làm gì.
Minh hít một hơi thật sâu.
Có thể cậu sẽ chết.
Nhưng ít nhất, quyết định tiếp theo sẽ là của chính cậu
End