"...My love life was terrible..." [dumbledorexgrindelwald]
Tác giả: mà tá
BL
Thể loại:Tragic Romance,Character Study,BE,SE
Chiều xuống rất chậm ở Godric’s Hollow.
Albus ngồi trên bậc thềm gỗ, sách đặt hờ trên đầu gối nhưng không đọc. Cậu biết mình đang chờ. Và khi tiếng bước chân vang lên trên con đường sỏi, Albus không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
“Anh lại nghĩ quá nhiều rồi.”
Giọng Gellert luôn có chút trêu chọc, như thể mọi bí mật của thế giới đều không đáng nghiêm trọng bằng một nụ cười.
Albus khẽ nhếch môi. “Còn cậu thì nghĩ quá ít.”
Gellert ngồi xuống bên cạnh, vai chạm vai. Không ai dịch ra. Cả hai đều giả vờ đó chỉ là ngẫu nhiên.
Họ không nói về Bảo Bối Tử Thần hôm nay. Không nói về cách thay đổi trật tự thế giới. Chỉ nói về những điều nhỏ nhặt — về việc con mèo nhà Bathilda lại trèo lên mái nhà, về việc trời sắp mưa, về việc Albus luôn cau mày khi tập trung.
“Anh biết không,” Gellert nói, giọng thấp hơn thường ngày, “em thích khi anh quên mình là thiên tài.”
Albus quay sang nhìn. “Vì sao?”
“Vì lúc đó… anh chỉ là Albus.”
Khoảnh khắc ấy mỏng như tơ.
Nếu chạm mạnh sẽ đứt.
Albus không giỏi với những điều không có trong sách. Cậu hiểu phép thuật cổ xưa, hiểu cấu trúc bùa chú phức tạp — nhưng không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh khi Gellert cười.
Gellert đưa tay lên, rất tự nhiên, gạt một sợi tóc khỏi trán Albus.
“Anh luôn nhăn mặt khi suy nghĩ.”
“Cậu luôn quá gần,” Albus đáp, nhưng không lùi lại.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn là hơi thở.
Không có lời tỏ tình.
Không có lời hứa.
Chỉ có một sự im lặng đầy đủ.
Gellert tựa đầu vào vai Albus. “Nếu một ngày mọi thứ trở nên phức tạp…”
“Thì sao?”
“… thì hôm nay vẫn tồn tại.”
Albus khẽ nghiêng đầu, mái tóc vàng kim chạm vào tóc bạch kim nhạt.
“Vậy thì hôm nay là đủ.”
Gió thổi qua thung lũng, mang theo mùi cỏ và ánh nắng cuối ngày. Không có chiến tranh. Không có lựa chọn sai lầm. Chỉ có hai chàng trai tin rằng thế giới vẫn còn rộng và dịu dàng.
Và trong khoảnh khắc đó — họ không phải biểu tượng.
Không phải thiên tài.
Không phải nhà cách mạng.
Chỉ là hai người trẻ, ngồi sát nhau, để cho vai chạm vai lâu hơn mức cần thiết.
Đêm đó trời đầy sao.
Gellert nằm dài trên bãi cỏ sau nhà Bathilda, hai tay gối sau đầu. Albus ngồi cạnh, lưng thẳng như thể vẫn đang ở thư viện Hogwarts, nhưng mắt thì không hề nhìn vào chòm sao nào cả.
“Anh đang tránh nhìn em.”
Gellert nói, không quay đầu.
“Anh đang nhìn Orion.”
“Orion ở bên kia.”
Albus khẽ ho một tiếng. Bị bắt bài.
Gió đêm làm mái tóc vàng của Gellert rối nhẹ. Cậu nghiêng sang, chống khuỷu tay nhìn Albus thật lâu — cái nhìn không đùa cợt, không thách thức. Chỉ là nhìn.
“Albus,” giọng cậu trầm hơn thường ngày, “anh có bao giờ nghĩ… nếu một ngày em rời đi?”
Tim Albus khẽ siết lại.
“Cậu sẽ không.”
“Nhưng nếu có?”
Khoảng lặng rơi xuống giữa họ. Không nặng nề. Chỉ mong manh.
“Vậy anh sẽ hối hận,” Albus nói khẽ, thành thật đến mức chính mình cũng bất ngờ.
Gellert sững lại một giây.
“Hối hận vì điều gì?”
Albus nhìn thẳng vào cậu. Lần này không né tránh nữa. Đôi mắt xanh không còn là của một thiên tài đang tính toán — mà là của một chàng trai 17 tuổi, lần đầu tiên để cảm xúc thắng lý trí.
“Vì đã không làm điều này sớm hơn.”
Và trước khi bản thân kịp phân tích câu nói đó, Albus nghiêng người xuống.
Nụ hôn không hoàn hảo.
Họ khựng lại khi môi chạm môi — nhẹ đến mức gần như chỉ là một cái chạm thử. Như thể cả hai đều đang chờ người kia rút lui.
Không ai rút.
Gellert khẽ hít vào, tay vô thức chạm vào cổ tay Albus. Không siết chặt. Chỉ giữ ở đó, như một lời xác nhận rằng khoảnh khắc này là thật.
Albus hơi run. Không phải vì lạnh.
Nụ hôn thứ hai tự nhiên hơn một chút. Vẫn chậm. Vẫn dè dặt. Nhưng không còn ngập ngừng.
Khi tách ra, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài hơi thở.
“Anh đúng là người suy nghĩ quá nhiều,” Gellert thì thầm, môi còn cong lên.
“Và cậu đúng là người khiến anh không thể nghĩ nổi nữa.”
Gellert bật cười khẽ, trán chạm vào trán Albus.
Không có lời hứa vĩnh viễn.
Không có “mãi mãi”.
Chỉ có đêm sao sáng, tiếng tim đập hơi lệch nhịp, và hai bàn tay đan vào nhau trong im lặng.
Lần đầu tiên, “vì lợi ích lớn lao hơn” không phải là thế giới.
Mà chỉ là nhau.
Sau nụ hôn đầu, mọi thứ không còn ngây thơ nữa.
Không ai nói gì, nhưng không khí đã đổi khác. Không còn là hai cậu thiếu niên thử chạm môi. Đây là hai người biết rõ mình đang làm gì — và vẫn chọn tiếp tục.
Gellert là người kéo Albus lại lần nữa.
Lần này không chậm.
Bàn tay cậu trượt từ cổ tay lên cánh tay Albus, giữ chắc hơn, như thể sợ người kia biến mất. Nụ hôn sâu hơn, mạnh hơn — không vội vã nhưng đầy quyết tâm.
Albus khựng lại một nhịp.
Không phải vì từ chối.
Mà vì cảm giác quá rõ ràng.
Gellert luôn cháy rực như thế — trong ý tưởng, trong tham vọng… và cả khi chạm vào người khác.
“Gellert—”
Tên cậu tan vào giữa môi họ.
Gellert nghiêng đầu, môi lướt chậm xuống khóe môi Albus, dừng lại ở đó như một lời thách thức dịu dàng.
“Anh có thể bảo em dừng,” cậu thì thầm, hơi thở nóng áp sát.
Albus nhìn cậu, mắt tối lại — không còn là màu xanh hiền hòa của những buổi chiều đọc sách.
“Anh không bảo.”
Câu trả lời đó đủ rồi.
Bàn tay Albus lần đầu tiên chủ động kéo Gellert sát lại. Áo choàng mỏng cọ vào nhau. Nhịp tim không còn giữ được bình tĩnh.
Gellert cười khẽ giữa nụ hôn, nhưng tiếng cười nhanh chóng biến thành hơi thở gấp khi Albus bất ngờ lật ngược vị thế, ép cậu nằm xuống lớp cỏ mềm.
“Anh nghĩ quá nhiều,” Gellert thì thào, mắt ánh lên thích thú.
“Không phải lúc này.”
Albus cúi xuống, môi lướt dọc theo đường quai hàm Gellert — chậm rãi, như thể đang học một loại phép thuật mới mà mình chưa từng thử qua.
Không có sự thô bạo.
Nhưng có khao khát.
Bàn tay Gellert siết nhẹ lấy vạt áo Albus, kéo gần hơn nữa. Khoảng cách giờ đây chỉ còn là hơi thở hòa lẫn.
“Albus…”
Giọng cậu không còn trêu chọc. Chỉ còn khàn nhẹ.
Albus dừng lại một giây — đủ để nhìn vào mắt cậu.
Hỏi mà không cần lời.
Gellert đáp lại bằng cách hôn sâu hơn.
Đêm đó, sao vẫn sáng như cũ.
Nhưng thế giới của họ đã lệch đi một chút.
Không ai nói về ngày mai.
Không ai nhắc đến “lợi ích lớn lao hơn”.
Chỉ có hai cơ thể sát lại gần nhau hơn mức nên có.
Hai thiên tài tạm quên lý tưởng — để học cách chạm vào nhau như những kẻ bình thường.
Và lần này…
không ai muốn dừng lại trước
Không còn là trò thử nữa.
Khi Albus hôn lại Gellert lần này, đó không còn là do dự — mà là chiếm hữu.
Gellert bật cười khẽ, nhưng tiếng cười tắt ngay khi Albus đẩy cậu lùi lại, lưng chạm vào thân cây phía sau. Khoảng không giữa họ biến mất hoàn toàn.
“Anh vừa học nhanh thật đấy,” Gellert thì thào, mắt ánh lên thích thú lẫn thách thức.
Albus không đáp.
Chỉ cúi xuống.
Nụ hôn sâu và chậm, nhưng mang sức nặng. Không vội vàng — vì cả hai đều biết đêm còn dài. Bàn tay Albus siết nhẹ bên hông Gellert, kéo sát hơn nữa, đến mức họ có thể cảm nhận từng nhịp tim của đối phương qua lớp áo mỏng.
Gellert không phải người chịu thua.
Cậu xoay ngược tình thế chỉ bằng một động tác dứt khoát, ép Albus tựa lưng vào thân cây. Bàn tay trượt dọc theo cánh tay anh, rồi dừng ở cổ tay — giữ lại, không quá mạnh nhưng đủ để khẳng định quyền kiểm soát.
“Anh run,” Gellert nói nhỏ, môi kề sát tai Albus.
“Vì cậu quá gần.”
“Anh thích mà.”
Không phải câu hỏi.
Hơi thở nóng lướt dọc theo cổ, khiến Albus khẽ siết tay lại. Lý trí luôn là thứ anh tự hào — nhưng giờ đây nó đang mờ dần như sương.
Bàn tay Gellert chậm rãi di chuyển, không vội, như thể đang khám phá một bí mật quý giá. Mỗi cái chạm đều có chủ đích. Không thô bạo. Nhưng đầy ý muốn.
Albus bất ngờ xoay người, lần này giữ lấy cổ tay Gellert và kéo xuống cỏ. Ánh mắt xanh không còn hiền hòa — nó tối lại, sâu và sắc.
“Đừng tưởng chỉ mình cậu biết kiểm soát,” anh nói khẽ.
Khoảnh khắc đó không còn là hai cậu thiếu niên nữa.
Là hai ngọn lửa chạm nhau.
Nụ hôn lần này gần như khiến họ mất thăng bằng. Tay đan vào tóc, áo choàng xô lệch, hơi thở gấp hơn. Không ai lùi. Không ai muốn làm người tỉnh táo.
Gellert khẽ bật ra một tiếng thở đứt quãng khi Albus kéo cậu sát lại, trán chạm trán.
“Albus…”
Tên anh trong miệng Gellert không còn trêu chọc.
Chỉ còn khàn và thấp.
“Chúng ta nên dừng lại,” Albus nói, nhưng tay vẫn giữ chặt.
“Anh không muốn.”
“Không.”
Một giây.
Hai giây.
Rồi họ lại hôn nhau — như thể đó là cách duy nhất để không nghĩ về ngày mai.
Đêm đó, họ không vượt qua ranh giới cuối cùng.
Nhưng họ đứng sát nó đến mức có thể cảm nhận rõ hơi nóng từ phía bên kia.
Và cả hai đều biết — nếu tiếp tục, sẽ không còn đường quay lại như cũ nữa.
Không ai nhớ chính xác ai là người kéo người kia xuống trước.
Chỉ nhớ rằng những nụ hôn dần trở nên không đủ.
Những cái chạm không còn dừng lại ở ranh giới an toàn.
Và khi Albus thì thầm “Gellert—” bằng giọng vừa run vừa quyết tâm, đó không còn là lời cảnh báo nữa.
Gió đêm vẫn thổi qua thung lũng.
Nhưng rất lâu sau đó, tiếng thở gấp mới dần lắng xuống.
—
Sáng hôm sau.
Ánh nắng lọt qua khe rèm cửa phòng ngủ nhỏ của Albus.
Áo choàng nằm vắt trên ghế, hơi nhàu. Sách rơi xuống sàn từ lúc nào không ai nhớ. Không khí trong phòng vẫn còn vương lại chút ấm áp chưa kịp tan.
Albus mở mắt trước.
Một giây bối rối.
Hai giây im lặng.
Rồi anh cảm nhận được hơi thở đều đều ngay sát bên cổ mình.
Gellert đang ngủ.
Không còn vẻ ngạo nghễ, không còn ánh mắt sắc bén. Chỉ là một chàng trai tóc vàng rối nhẹ, tay vẫn vô thức giữ lấy vạt áo Albus như thể trong đêm đã sợ anh biến mất.
Albus không cử động ngay.
Anh nhìn trần nhà, tim đập chậm nhưng nặng.
Đêm qua không phải bốc đồng.
Không phải tai nạn.
Là lựa chọn.
Gellert khẽ động đậy, mở mắt. Không hề hoảng hốt. Không né tránh. Chỉ nhìn Albus một lúc lâu, như đang đánh giá điều gì đó rất quan trọng.
“Chào buổi sáng,” cậu nói khẽ.
Albus nuốt khan. “Chào.”
Khoảng lặng giữa họ khác hẳn mọi lần. Không còn căng thẳng chưa chạm tới — mà là sự thân mật đã vượt qua một ngưỡng vô hình.
Gellert khẽ mỉm cười, tay trượt nhẹ xuống cổ tay Albus, đan vào nhau.
“Anh hối hận không?”
Câu hỏi ấy lơ lửng giữa ánh nắng.
Albus nhìn bàn tay đang đan vào mình. Nhìn dấu vết mờ trên cổ tay áo. Nhìn ánh mắt Gellert — không còn thách thức, chỉ còn chờ đợi.
“… Không.”
Và lần này, khi họ hôn nhau, không còn sự vội vã của khao khát chưa được thỏa.
Chỉ còn sự xác nhận.
Rằng họ đã bước qua ranh giới.
Và từ nay, dù thế giới có thay đổi thế nào — họ sẽ không bao giờ có thể quay lại làm hai chàng trai ngồi cách nhau một khoảng an toàn nữa.
Những ngày sau đó không giống trước nữa.
Họ vẫn ngồi cạnh nhau trong phòng khách nhà Bathilda. Vẫn bàn về Bảo Bối Tử Thần. Vẫn tranh luận về cấu trúc quyền lực của thế giới phù thủy.
Nhưng giờ đây—
Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, có thứ gì đó tối hơn, sâu hơn.
Một bí mật chung.
Gellert là người thay đổi rõ nhất. Cậu không còn chỉ nhìn Albus như một đối trọng trí tuệ. Ánh nhìn ấy đôi khi dừng lại lâu hơn cần thiết, trượt chậm từ đôi mắt xuống môi, như thể nhớ lại điều gì đó rất riêng.
Albus nhận ra.
Và không né tránh nữa.
Một buổi chiều, khi Bathilda ra ngoài, căn nhà yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng lật trang sách.
“Anh đang mất tập trung,” Gellert nói, không ngẩng lên.
“Không.”
“Anh vừa đọc cùng một dòng ba lần.”
Albus khẽ khép sách lại. “Cậu cũng không hề đọc.”
Gellert mỉm cười.
Khoảng cách giữa họ chỉ là một chiếc bàn gỗ. Nhưng không khí đặc quánh, nặng như trước cơn giông.
“Albus,” Gellert gọi, giọng thấp xuống. “Tối qua anh đã tránh nhìn em.”
“Anh đang suy nghĩ.”
“Về điều gì?”
Một nhịp im lặng.
“… Về việc nếu chúng ta tiếp tục thế này.”
“Thì sao?”
“Anh sẽ không còn đủ tỉnh táo để dừng lại.”
Gellert đứng dậy, đi vòng qua bàn. Không vội. Không ồn ào. Nhưng từng bước đều có chủ đích.
Cậu dừng lại ngay trước Albus, chống tay xuống thành ghế, khóa anh lại trong không gian hẹp giữa hai cánh tay mình.
“Em không muốn anh dừng lại.”
Không phải lời thách thức.
Là sự thật.
Albus ngẩng lên nhìn cậu. Khoảng cách quá gần. Hơi thở lẫn vào nhau.
“Cậu biết điều này sẽ khiến mọi thứ phức tạp.”
“Em chưa bao giờ sợ phức tạp.”
“Anh thì có.”
“Không,” Gellert thì thầm, môi gần đến mức chỉ cần nghiêng thêm chút nữa là chạm. “Anh chỉ sợ mất kiểm soát.”
Bàn tay Gellert khẽ trượt xuống cổ tay Albus — đúng nơi tối hôm đó từng siết chặt.
Một cái chạm nhỏ thôi.
Nhưng ký ức lập tức quay về.
Albus đứng bật dậy, kéo Gellert sát lại. Nụ hôn lần này không còn ngập ngừng, cũng không bùng nổ như trước.
Mà sâu.
Chậm.
Như thể cả hai đều hiểu rõ mình đang bước xuống con dốc không có điểm dừng.
Khi tách ra, trán họ vẫn chạm nhau.
“Chúng ta sẽ làm hỏng mọi thứ,” Albus khẽ nói.
Gellert khẽ cười, ánh mắt vừa mềm vừa nguy hiểm.
“Chúng ta đã bắt đầu rồi.”
—
Đêm đó, không cần nhiều lời.
Chỉ là cánh cửa phòng khẽ khép lại.
Và sáng hôm sau, Albus xuống bếp trễ hơn thường lệ.
Gellert đã ở đó trước, tay áo xắn lên, pha trà như thể chẳng có gì thay đổi.
Nhưng khi đưa tách trà cho Albus, ngón tay họ chạm nhau lâu hơn mức cần thiết.
Không ai nói về tối qua.
Không cần nói.
Vì từ nay, họ không chỉ chung lý tưởng.
Mà còn chung một bí mật không thể xóa.
Mọi thứ bắt đầu lệch đi vào một buổi tối rất yên bình.
Albus đang nói về việc thay đổi hệ thống giáo dục phù thủy. Cải cách dần dần. Thuyết phục. Kiên nhẫn.
Gellert lắc đầu.
“Anh vẫn nghĩ họ sẽ tự nguyện trao quyền lực sao?”
“Không phải trao. Là hiểu.”
“Hiểu?” Gellert bật cười, nhưng không vui. “Thế giới không vận hành bằng sự thấu hiểu, Albus.”
Căn phòng im lặng.
Trước đây, những cuộc tranh luận như vậy luôn kết thúc bằng một nụ hôn, hoặc một cái chạm tay làm dịu đi mọi góc cạnh.
Lần này, không ai tiến lại gần.
“Em không muốn chờ thêm mười năm.”
Giọng Gellert trầm xuống. “Em muốn thay đổi nó ngay bây giờ.”
“Bằng cách ép buộc?”
“Bằng cách lãnh đạo.”
“Bằng cách thống trị.”
Không khí căng ra như sợi dây sắp đứt.
Gellert bước lại gần, nhưng lần này không phải vì khao khát.
“Anh sợ quyền lực.”
“Anh sợ em đánh mất chính mình.”
“Hay anh sợ mình sẽ theo em?”
Câu hỏi đó cắt sâu hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Albus không trả lời được.
Vì trong một khoảnh khắc rất thật — anh đã từng muốn thế.
Muốn đứng bên Gellert, tay trong tay, đủ sức mạnh để uốn cong thế giới theo ý mình.
Nhưng đêm đó, khi Ariana nhìn họ bằng ánh mắt bất an…
Albus hiểu có những giấc mơ không đáng để trả giá.
“Em sẽ rời đi.”
Albus nói khẽ, như thể đã biết trước.
Gellert không phủ nhận.
“Anh có thể đi cùng em.”
Không phải cầu xin.
Là mời gọi.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân. Chỉ cần Albus tiến lên — mọi thứ sẽ khác.
Nhưng anh không bước.
“Anh không thể.”
Lần đầu tiên, ánh mắt Gellert không còn ấm.
Không còn dịu dàng của những đêm họ chia sẻ cùng một bí mật.
Chỉ còn tham vọng.
“Vậy anh chọn họ.”
“Anh chọn điều đúng.”
“Đúng?” Gellert cười nhạt. “Lịch sử sẽ không nhớ ai là người đúng. Chỉ nhớ ai là người chiến thắng.”
Im lặng.
Rất lâu.
Gellert tiến lại gần lần cuối. Bàn tay nâng cằm Albus lên — động tác quen thuộc đến đau lòng.
“Anh sẽ hối hận.”
“Có thể.”
Một giây.
Hai giây.
Rồi họ hôn nhau.
Không mềm mại.
Không dịu dàng.
Không còn vị ngọt của mùa hè.
Chỉ là nụ hôn của hai người biết đây là lần cuối.
Khi tách ra, không ai giữ lại.
Gellert quay lưng trước.
Cánh cửa đóng lại không quá mạnh. Nhưng âm thanh vang lên như một lời tuyên án.
Albus đứng yên trong căn phòng trống.
Anh không đuổi theo.
Vì anh biết — nếu làm vậy, anh sẽ không còn là chính mình nữa.
—
Mùa hè kết thúc.
Lý tưởng còn lại.
Tình yêu thì không.
Và nhiều năm sau, khi đứng đối diện nhau trong trận chiến định mệnh…
Họ không nhìn thấy kẻ thù.
Chỉ nhìn thấy người đã từng chọn mình — rồi không chọn nữa.
Trận chiến không bắt đầu bằng một câu thần chú.
Mà bằng ánh mắt.
Albus đứng giữa đống đổ nát của Nurmengard.
Gellert đứng trên bậc thềm đá cao, áo choàng đen bay phần phật như một lá cờ của kẻ đã đi quá xa để quay đầu.
“Em vẫn có thể dừng lại,” Albus nói.
Gellert cười.
“Anh vẫn nói câu đó như ngày xưa.”
Lời đáp lại là một tia sáng xanh xé toạc bầu trời.
Phép thuật va chạm. Tường đá vỡ nát. Máu văng lên nền cẩm thạch khi một mảnh vỡ cứa qua trán Albus.
Gellert khựng lại một giây khi thấy vệt đỏ chảy xuống gò má anh.
Chỉ một giây thôi.
Rồi tiếp tục.
“Anh chọn họ!” Gellert hét giữa tiếng nổ. “Anh chọn thế giới thay vì em!”
“Anh chọn không trở thành quái vật!”
“Vậy thì giết em đi!”
Một luồng phép đánh trúng vai Gellert. Máu thấm qua áo choàng đen. Nhưng cậu vẫn đứng thẳng.
“Anh không thể.”
Giọng Albus vỡ ra lần đầu tiên.
Gellert cười — nụ cười méo mó, gần như điên dại.
“Đó là điểm yếu của anh.”
Tia phép cuối cùng bùng lên.
Khi ánh sáng tan đi, Gellert quỳ gối.
Không phải vì hết sức.
Mà vì anh đã tước đi quyền lực của cậu.
Đũa Cơm Nguội rơi xuống nền đá.
Albus tiến lại gần. Bàn tay run lên khi chạm vào cổ tay người mình từng ôm trong những đêm hè.
“Đừng,” Gellert thì thầm, giọng khàn đặc vì máu. “Đừng nhìn em như thế.”
“Như thế nào?”
“Như thể anh vẫn còn yêu.”
Im lặng.
Rồi xiềng xích ma thuật siết chặt quanh cổ tay Gellert.
Chính tay Albus.
Nurmengard – Sau Đó
Nhà tù được xây cho kẻ khác.
Giờ trở thành lồng giam cho chính người tạo ra nó.
Gellert bị trói bằng những bùa chú chỉ có Albus đủ khả năng duy trì. Không đòn roi. Không tra tấn.
Chỉ là cô lập.
Nhưng có một hình phạt tàn nhẫn hơn tất cả:
Albus đến thăm.
Không thường xuyên.
Chỉ đủ để cả hai không thể quên.
“Anh đến để xem em đã suy sụp chưa?” Gellert hỏi qua song sắt.
“Anh đến để chắc rằng em không chết.”
“Vì anh muốn em sống với thất bại?”
“Vì anh không thể chịu thêm một cái chết nữa.”
Gellert bật cười. Máu khô nứt ở khóe môi.
“Anh nghĩ giam cầm em là lòng tốt sao?”
Albus nhìn những vết thương chưa lành trên cổ tay cậu — dấu vết của những lần cố phá xiềng.
“Anh nghĩ đó là cách duy nhất để ngăn em giết thêm người.”
“Hay để ngăn chính mình chạy theo em?”
Câu hỏi đó chưa bao giờ thôi ám ảnh.
Năm Cuối Cùng
Khi Voldemort đến.
Gellert đã gầy đến mức chiếc áo choàng rộng thùng thình. Nhưng ánh mắt vẫn sắc.
“Đũa Cơm Nguội ở đâu?”
Gellert cười, máu tràn xuống cằm khi hắn bị tra hỏi.
“Ta không biết.”
Là nói dối.
Là lựa chọn cuối cùng.
Không phải vì thế giới.
Mà vì Albus.
Khi Voldemort giết hắn, không có nhân chứng.
Chỉ có bức tường đá và một vệt máu loang.
Hogwarts – Cùng Thời Điểm
Albus ngẩng đầu khỏi bàn làm việc.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Sợi dây phép thuật anh dùng để duy trì nhà tù… vừa đứt.
Ông không cần thư báo.
Ông biết.
Đêm đó, lần đầu tiên trong nhiều thập kỷ, Albus Dumbledore quỳ xuống.
Không phải trước thế giới.
Mà trước ký ức.
Ông đã giam cầm người mình yêu.
Đã đánh bại.
Đã chọn đúng.
Và mất tất cả.
Máu của Gellert không vấy lên tay ông trong trận chiến.
Nhưng nó vẫn ở đó.
Trong từng quyết định.
Trong từng đêm ông nhìn vào gương Ảo Ảnh và thấy không phải gia đình —
Mà là một mùa hè.
Một nụ hôn.
Và đôi tay từng nắm lấy mình trước khi trở thành xiềng xích.
Sau trận chiến, Bộ Pháp thuật muốn xét xử.
Họ muốn công lý. Muốn tuyên án. Muốn công khai.
Albus từ chối.
“Nurmengard thuộc về tôi,” ông nói bình thản.
“Và hắn cũng vậy.”
Không ai dám phản đối.
—
Những năm đầu, Gellert vẫn cười.
Dù bị xích bằng bùa chú khóa ma thuật cổ xưa. Dù mỗi cử động đều bị kiểm soát. Dù cửa sổ chỉ là một khe sáng mỏng như vết cắt.
“Anh đến à?”
Giọng cậu vang lên mỗi khi nghe tiếng bước chân quen thuộc.
Albus không mặc áo choàng chiến thắng khi đến đây. Chỉ mặc màu xám.
“Em có thể thả ta ra,” Gellert nói một lần, rất nhẹ. “Chỉ một lần. Ta sẽ đi cùng anh.”
“Em đã có cơ hội đó.”
“Không. Em có anh.”
Im lặng kéo dài.
Albus không tháo xiềng.
—
Năm thứ năm.
Gellert không còn cười nhiều nữa.
Những vết thương do tự phá khóa để lại sẹo trắng trên cổ tay. Móng tay gãy. Máu khô ở khóe môi vì cố cắn môi không phát ra tiếng rên khi bùa trừng phạt kích hoạt.
Albus thấy hết.
Nhưng ông vẫn duy trì nhà tù.
“Anh đang giết em từ từ,” Gellert thì thào một lần, khi Albus đứng ngoài song sắt.
“Anh đang giữ em sống.”
“Vì anh sợ em chết… hay sợ mình tha thứ?”
Albus không trả lời.
Bàn tay ông khẽ đặt lên thanh sắt lạnh.
Không chạm vào Gellert.
Không còn quyền đó.
—
Năm thứ mười.
Tóc Gellert bạc đi sớm hơn tuổi.
Ánh mắt vẫn còn sắc — nhưng không còn lửa. Chỉ còn tro.
“Anh có bao giờ nghĩ,” Gellert hỏi, giọng khàn, “rằng nếu anh giết em năm đó… thì ít nhất chúng ta còn nguyên vẹn trong ký ức?”
Albus nhắm mắt.
“Anh không thể giết người mình yêu.”
“Nhưng anh có thể giam cầm.”
Câu đó không được nói với sự giận dữ.
Chỉ là sự thật.
—
Đêm cuối cùng trước khi Voldemort đến.
Albus đứng trong tháp lâu hơn thường lệ.
Gellert ngồi tựa tường, quá gầy, nhưng ánh mắt vẫn nhận ra người trước mặt trong bóng tối.
“Em sắp chết,” Gellert nói.
“Không.”
“Anh biết mà.”
Một khoảng lặng dài.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, Albus bước qua ranh giới an toàn.
Ông chạm vào tay Gellert.
Da lạnh.
Run nhẹ.
“Anh xin lỗi.”
Gellert khẽ cười.
“Đừng xin lỗi vì đã chọn đúng.”
“Anh không chắc mình đã chọn đúng.”
“Anh luôn chọn thế giới.”
Một nhịp.
“Chỉ chưa bao giờ chọn em.”
Albus cúi xuống.
Họ không hôn như ngày xưa.
Chỉ trán chạm trán qua song sắt.
“Albus.”
“Ừ.”
“Nếu có kiếp khác… đừng để anh là người tốt.”
Sáng hôm sau, Voldemort đến.
Khi sợi dây ma thuật liên kết giữa họ đứt, Albus không ngã.
Ông chỉ đứng yên.
Rất lâu.
—
Nhiều năm sau, khi chính ông rơi khỏi tháp thiên văn, có người nói đó là cái chết cao quý.
Không ai biết —
Trong khoảnh khắc cuối cùng, thứ ông thấy không phải Hogwarts.
Không phải học trò.
Không phải vinh quang.
Mà là một căn phòng đá lạnh.
Một người đàn ông tóc vàng ngồi trong xiềng xích.
Và câu hỏi chưa từng được trả lời:
Nếu hôm đó ông chọn khác đi —
liệu họ có cùng nhau trở thành quái vật,
hay cùng nhau được hạnh phúc?
Muốn otp gì nổ đi