( Fanfic naruto ) Băng Đế – Kẻ Chờ Trong Vực Thẳm
Tác giả: tiểu nhất bạch(小白)
Ta tên Akaen.
Sinh ra trong một gia đình được cả đại lục tôn kính.
Cha ta là Uzuna Horomo, kiếm thánh mạnh nhất thời đại. Một kiếm của ông có thể chẻ đôi núi đá, danh tiếng vang khắp thiên hạ.
Mẹ ta là Sara, thiên tài ảo thuật hiếm có. Bà có thể dùng ảo ảnh che phủ cả chiến trường, khiến kẻ thù lạc lối trong mê cung vô tận.
Gia tộc Horomo là gia tộc của những thiên tài.
Và trong những thiên tài đó… có một người sáng chói nhất.
Anh trai ta.
Hashi.
Mọi người đều nói anh sẽ kế thừa danh hiệu Kiếm Thánh của cha.
Anh mạnh mẽ, lạnh lùng, thiên phú khủng khiếp.
Chỉ mới hai tuổi, anh đã bị cha bắt cầm kiếm.
Ba tuổi, anh có thể chém vỡ tảng đá.
Bốn tuổi, anh đã đánh bại các thiếu niên lớn hơn mình trong gia tộc.
Mọi ánh mắt đều dõi theo anh.
Còn ta… và em gái ta…
Chỉ là cái bóng.
Em gái ta tên Heli.
Nàng mang thiên phú Dương Hỏa, sức mạnh được gọi là Hỏa Đế chi lực.
Còn ta…
Là Băng Đế.
Nghe thì oai phong, nhưng lúc nhỏ ta chỉ là một đứa trẻ luôn nhìn về phía anh trai với cảm xúc phức tạp.
Ghen tị.
Khó chịu.
Và… căm ghét.
Bởi vì cha luôn nói:
“Các con phải học theo Hashi.”
“Hashi mới là người xứng đáng kế thừa ta.”
“Hashi là niềm tự hào của gia tộc.”
Những lời đó giống như gai nhọn đâm vào tim một đứa trẻ.
Heli cũng vậy.
Mỗi lần cha khen anh trai, em gái ta lại siết chặt tay.
Đôi mắt nàng cháy lên ngọn lửa nóng bỏng.
Nhưng mẹ ta… lại khác.
Mẹ rất dịu dàng.
Bà luôn vuốt tóc chúng ta và nói:
“Các con đều là những đứa trẻ tuyệt vời.”
Nhưng khi màn đêm buông xuống…
Ta thường nghe thấy tiếng khóc.
Âm thanh rất nhỏ.
Rất buồn.
Ta từng lén nhìn qua khe cửa.
Mẹ ngồi một mình bên cửa sổ.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt bà.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Lúc đó ta không hiểu.
Chỉ đến sau này ta mới biết…
Mẹ thật ra đã có người mình yêu.
Nhưng gia đình ép bà phải cưới cha ta.
Một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Một cuộc đời bị giam cầm.
Năm ta bốn tuổi.
Một buổi sáng.
Gia tộc náo loạn.
Người hầu chạy khắp nơi.
Ta và Heli bị kéo ra khỏi phòng.
Khi ta nhìn thấy mẹ…
Bà đang treo lơ lửng trên xà nhà.
Sợi dây thừng siết chặt cổ.
Đôi mắt đã khép lại.
Gương mặt rất yên tĩnh.
Như thể cuối cùng bà cũng được giải thoát.
Ta không khóc.
Heli cũng không.
Hai đứa trẻ chỉ đứng đó.
Ngơ ngác.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau cái chết của mẹ…
Gia đình thay đổi.
Cha trở nên lạnh lùng hơn.
Ông huấn luyện chúng ta như những vũ khí.
Không.
Thậm chí còn tệ hơn.
Đó không phải huấn luyện.
Đó là hành hạ.
Hashi mới sáu tuổi.
Nhưng mỗi ngày anh phải luyện kiếm từ khi mặt trời chưa mọc.
Máu chảy trên tay.
Xương gãy.
Vẫn phải đứng lên tiếp tục chiến đấu.
Ta từng thấy anh ngã xuống sân luyện tập.
Cha chỉ lạnh lùng nói:
“Đứng dậy.”
Hashi đứng dậy.
Không một lời than vãn.
Không một giọt nước mắt.
Ta và Heli vẫn ghét anh.
Chúng ta nghĩ…
Anh được cha yêu thương.
Anh là thiên tài được nuông chiều.
Chúng ta không biết…
Anh mới là người bị giam trong chiếc lồng khắc nghiệt nhất.
Năm Hashi mười hai tuổi.
Ta sáu tuổi.
Heli bốn tuổi.
Một ngày hiếm hoi cha rời khỏi gia tộc.
Hashi gọi chúng ta.
“Chơi trốn tìm không?”
Ta sững người.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động nói chuyện.
Heli nhìn ta.
Ta gật đầu.
Ba đứa trẻ chạy quanh khu rừng phía sau gia tộc.
Lần đầu tiên…
Ta thấy anh trai cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Rất dịu dàng.
Không giống kiếm thánh tương lai.
Chỉ giống…
Một đứa trẻ.
Chơi một lúc.
Ta mệt.
“Anh… em khát nước.”
Hashi nhìn về phía con suối dưới núi.
“Đợi anh.”
“Anh đi lấy nước.”
Anh quay lưng chạy đi.
Ta và Heli ngồi chờ.
Gió thổi qua rừng cây.
Thời gian trôi qua.
Một canh giờ.
Hai canh giờ.
Anh vẫn chưa quay lại.
Heli bắt đầu lo lắng.
“Anh hai đâu rồi?”
Ta cũng không biết.
Chúng ta đi tìm.
Đi mãi.
Đi đến vách núi phía sau rừng.
Và rồi…
Ta nhìn thấy anh.
Dưới chân núi.
Cơ thể anh nằm bất động giữa đá vụn.
Máu nhuộm đỏ đất.
Ta chạy xuống.
Từng bước.
Từng bước.
Chân run rẩy.
Khi ta đến gần…
Ta nhìn thấy gương mặt anh.
Rất bình thản.
Miệng nở một nụ cười tươi.
Như thể anh vừa ngủ.
Ta lúc đó…
Chỉ mới sáu tuổi.
Bốn năm sau.
Gia tộc vẫn tồn tại.
Nhưng mọi thứ đã vỡ vụn.
Heli mất kiểm soát Dương Hỏa.
Ngọn lửa thiêu đốt cả cơ thể nàng.
Ta dùng băng cố gắng đóng băng ngọn lửa.
Cha chạy đến.
Nhưng ông ngăn cản ta.
“Không được.”
“Đó là sức mạnh của nàng.”
Heli hét lên.
Lửa thiêu cháy cơ thể nàng.
Cho đến khi…
Không còn gì nữa.
Tám năm sau.
Ta trở thành Băng Đế.
Ngày đó.
Trời rất lạnh.
Ta đứng giữa gia tộc.
Băng tuyết phủ kín mặt đất.
Từng người ngã xuống.
Từng người.
Một.
Ta tự tay giết tất cả.
Gia tộc.
Gia đình.
Quá khứ.
Nhưng ta không thể giết cha.
Bởi vì…
Ông đã chết vì bệnh một tháng trước đó.
Sau cùng.
Ta đứng trên vách núi.
Nơi anh trai ta từng ngã xuống.
Ta nhảy xuống.
Bóng tối nuốt chửng cơ thể ta.
Ta chết rồi.
Nhưng chấp niệm vẫn còn.
Ta muốn gặp lại anh trai.
Chấp niệm đó biến ta thành thứ không phải người.
Cũng không phải quỷ.
Mỗi ngày.
Ta ngồi trên vách núi.
Nhìn xuống vực sâu.
Chờ đợi.
Chờ bóng dáng anh trai.
Người đã đi lấy nước…
Và không bao giờ trở lại..
Thời gian trôi qua.
Một năm.
Mười năm.
Rồi lại thêm vài năm nữa.
Không ai nhớ rõ đã bao lâu.
Nhưng có một điều không thay đổi.
Trên đại lục này luôn xuất hiện một ông lão ăn xin.
Ông lão đó tóc bạc rối bù, lưng còng, chống một cây gậy gỗ cũ kỹ. Quần áo rách rưới, bước đi chậm chạp, giống như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã.
Người trong các ngôi làng đều quen với ông lão kỳ lạ đó.
Ông không nói nhiều.
Chỉ lặng lẽ xin chút cơm, rồi lại tiếp tục lang thang.
Không ai biết tên ông.
Không ai biết ông đến từ đâu.
Càng không ai biết…
Ông chính là Akaen.
Ngày hôm đó.
Con đường đất dẫn vào một khu rừng vắng vẻ.
Ông lão chống gậy chậm rãi bước đi.
“Khụ… khụ…”
Ông ho vài tiếng, giọng khàn khàn như người sắp chết.
Đúng lúc đó.
Một nhóm người mặc áo choàng đen mây đỏ đi ngang qua con đường.
Họ chính là tổ chức Akatsuki.
Những kẻ tội phạm nguy hiểm nhất thế giới nhẫn giả.
Đi đầu là Pain.
Phía sau là những thành viên quen thuộc.
Itachi, Kisame, Deidara, Sasori, Kakuzu, Hidan…
Và một kẻ đeo mặt nạ xoáy cam.
Tobi.
Tobi vừa đi vừa lắc lư.
Bỗng hắn nhìn thấy ông lão ăn xin đứng giữa đường.
“Ơ?”
Tobi chạy tới.
“Ông lão! Ông lão!”
Ông lão Akaen chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt già nua nhìn Tobi.
“Cậu… gọi ta?”
Tobi khoanh tay.
“Ông lão, ông có thấy một nhóm người đáng sợ đi ngang qua đây không?”
Akaen khẽ nhíu mày.
“Nhóm người đáng sợ?”
Tobi chỉ vào chính mình.
“Chính là bọn tôi đó!”
Rồi hắn cười khúc khích.
“Ông lão có sợ không?”
Akaen im lặng vài giây.
Trong lòng hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ.
Đám trẻ con phiền phức.
Nhưng hắn vẫn giả bộ run rẩy.
“Lão… lão chỉ là ăn xin… đừng giết lão…”
Tobi vỗ tay.
“Ha ha! Ông lão run kìa!”
Deidara đứng phía sau bực bội.
“Tobi! Đừng làm trò ngu nữa!”
Kisame cười nhếch mép.
“Thôi bỏ đi. Chỉ là ông già thôi.”
Pain lạnh lùng nói:
“Đi.”
Cả nhóm tiếp tục rời đi.
Tobi còn quay đầu lại vẫy tay.
“Ông lão! Cố sống thêm vài năm nha!”
Con đường trở lại yên tĩnh.
Gió thổi qua rừng cây.
Ông lão đứng im một lúc.
Sau đó…
“...”
Một tiếng rắc vang lên.
Cây gậy trong tay ông lão run nhẹ.
Ông lão thẳng lưng.
Chiếc lưng còng biến mất.
Từng lớp ảo thuật vỡ vụn.
Quần áo rách rưới tan biến như sương khói.
Thay vào đó là bạch y trắng như tuyết.
Mái tóc trắng dài buông xuống tận lưng.
Đôi mắt trắng bạc lạnh lẽo mở ra.
Gương mặt hoàn mỹ đến mức khó tin.
Nếu không nhìn kỹ… thậm chí còn giống một nữ nhân tuyệt mỹ.
Nhưng khí tức lạnh lẽo quanh người hắn khiến cả khu rừng run rẩy.
Akaen.
Băng Đế.
“...”
Hắn nhìn về hướng Akatsuki vừa rời đi.
Mặt không biểu cảm.
Nhưng vài giây sau—
“Đám khốn kiếp.”
“Dám trêu ta.”
Akaen chửi một câu cực kỳ thẳng thắn.
Cây gậy trong tay hắn tan vỡ thành băng.
Sau đó kéo dài ra.
Hóa thành một thanh kiếm băng trong suốt.
Một luồng hàn khí kinh khủng bùng nổ.
Mặt đất bắt đầu đóng băng.
Cỏ cây hóa thành tượng băng.
Hơi thở Akaen biến thành sương trắng.
“Đúng là lũ phiền phức.”
Nhưng Akaen không biết.
Trên những cành cây cao trong khu rừng…
Có người đang nhìn hắn.
Pain đứng trên một nhánh cây.
Đôi Rinnegan lạnh lẽo nhìn xuống.
Phía sau là các thành viên Akatsuki.
Deidara nhíu mày.
“Ông lão đó… biến thành người khác?”
Kisame nhe răng cười.
“Chakra lạnh quá…”
Itachi khẽ hạ thấp ánh mắt.
“Không đơn giản.”
Tobi đứng trên cành cây, nghiêng đầu.
“Ể?”
“Ông lão biến thành mỹ nhân luôn rồi?”
Hidan cười lớn.
“Ha ha! Nhìn còn đẹp hơn phụ nữ!”
Kakuzu lạnh lùng nói:
“Nhưng sức mạnh không bình thường.”
Pain nhìn Akaen.
Chỉ trong vài giây.
Cả khu rừng xung quanh đã bị đóng băng.
Ngay cả không khí cũng trở nên lạnh buốt.
“...”
Pain nói chậm rãi.
“Người đó.”
“Không phải con người bình thường.”
Dưới mặt đất.
Akaen cầm thanh kiếm băng.
Hắn khẽ thở dài.
“Phiền thật.”
“Ta chỉ muốn chờ anh trai…”
“Nhưng thế giới này lúc nào cũng có lũ ngu xuất hiện.”
Hắn quay người định rời đi.
Bỗng—
Một giọng nói vang lên từ trên cao.
“Ngươi là ai?”
Akaen dừng bước.
Chậm rãi ngẩng đầu.
Trên cây.
Những chiếc áo choàng mây đỏ tung bay trong gió.
Akatsuki.
Tất cả đều đang nhìn hắn.
Akaen nhìn họ vài giây.
Sau đó thở dài.
“...”
“Ta vừa mới chửi các ngươi xong.”
“Giờ các ngươi quay lại thật à?”
Không khí trong khu rừng.
Lập tức trở nên lạnh hơn.
Rất nhiều lần.
Nơi nào đó trong sâu thẳm ký ức…
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu Akaen.
“Đừng gây chuyện nữa.”
“Em vẫn giống lúc nhỏ.”
Akaen khẽ sững lại.
Ánh mắt hắn thoáng run.
Nhưng chỉ một giây.
Hắn lại trở về vẻ lạnh lùng.
Thanh kiếm băng trong tay tỏa ra hàn khí.
Băng tuyết bắt đầu lan rộng.
Bởi vì…
Đám người trước mặt hắn.
Chính là Akatsuki.
Một trong những tổ chức nguy hiểm nhất thế giới nhẫn giả.
Không khí trong khu rừng trở nên lạnh buốt.
Băng tuyết lan ra từ chân Akaen, phủ kín mặt đất. Cây cối xung quanh bị đóng băng, những chiếc lá đông cứng rơi xuống như thủy tinh vỡ.
Thanh kiếm băng trong tay hắn khẽ rung lên.
Trên những cành cây cao.
Các thành viên Akatsuki đang nhìn xuống.
Deidara nheo mắt.
“Chậc… sức mạnh băng ghê thật.”
Kisame cười nhếch mép, để lộ hàm răng sắc nhọn.
“Thú vị đấy. Lâu rồi mới thấy người có chakra lạnh như vậy.”
Hidan thì cười lớn.
“Ha ha! Tên đó nhìn còn đẹp hơn phụ nữ! Giết chắc vui lắm!”
Nhưng Itachi lại im lặng.
Ánh mắt hắn quan sát Akaen rất kỹ.
Bởi vì hắn cảm nhận được một điều kỳ lạ.
Chakra của Akaen… rất mạnh.
Nhưng lại không giống chakra của người sống.
Trên cành cây cao nhất.
Pain đứng đó.
Đôi mắt Rinnegan lạnh lẽo nhìn xuống Akaen.
Một lúc sau.
Pain chậm rãi nói:
“Ngươi là ai?”
Giọng nói trầm thấp vang khắp khu rừng.
Akaen ngẩng đầu nhìn lên.
Mái tóc trắng dài bay nhẹ trong gió.
Đôi mắt trắng bạc lạnh lẽo nhìn thẳng vào Pain.
“Ta?”
Akaen nhún vai.
“Chỉ là một kẻ lang thang.”
Hidan lập tức chửi.
“Lang thang cái đầu ngươi!”
“Ông lão ăn xin lúc nãy đâu rồi?!”
Akaen thở dài.
“À… cái đó.”
“Ta giả thôi.”
Tobi đứng phía sau nghiêng đầu.
“Ể?”
“Ông lão thật ra là mỹ nhân băng sao?”
Deidara nổi gân.
“Tobi! Đừng nói nhảm!”
Pain nhìn Akaen thêm vài giây.
Sau đó hắn nói một câu khiến tất cả bất ngờ.
“Ngươi… rất mạnh.”
Deidara quay sang.
“Pain?”
Kisame cũng hơi ngạc nhiên.
Pain tiếp tục nói:
“Gia nhập Akatsuki.”
Cả khu rừng im lặng.
Ngay cả Akaen cũng hơi sững lại.
“…Hả?”
Hidan lập tức phản đối.
“Pain! Tại sao phải mời hắn?!”
Kakuzu cũng lạnh lùng nói:
“Chúng ta không cần người ngoài.”
Nhưng Pain không quan tâm.
Rinnegan của hắn vẫn nhìn Akaen.
“Ngươi không thuộc về nơi nào.”
“Akatsuki cần những người như vậy.”
Akaen đứng dưới đất.
Một lúc lâu.
Hắn bật cười.
“…Ha.”
“Ha ha…”
Rồi hắn đưa tay lên trán.
“Các ngươi đúng là lũ kỳ lạ.”
Hidan gầm lên.
“Ngươi nói ai kỳ lạ hả?!”
Akaen nhìn lên.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Ta không hứng thú.”
“Ta chỉ đang chờ một người.”
Pain hỏi:
“Ai?”
Akaen im lặng vài giây.
Rồi nói nhẹ:
“Anh trai ta.”
Gió lạnh thổi qua khu rừng.
Tobi nghiêng đầu.
“Anh trai?”
Akaen nhìn về phía vách núi xa xa.
Ánh mắt thoáng buồn.
“Anh ấy nói sẽ đi lấy nước.”
“Nhưng không bao giờ quay lại.”
Không ai nói gì.
Ngay cả Hidan cũng im lặng.
Itachi khẽ mở miệng.
“Anh trai ngươi… đã chết?”
Akaen cười nhẹ.
“Ta cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng…”
“Ta vẫn muốn chờ.”
Pain nhìn Akaen.
Rinnegan của hắn như muốn nhìn xuyên linh hồn Akaen.
Một lúc sau.
Pain nói:
“Ngươi không phải người sống.”
Câu nói đó khiến vài thành viên Akatsuki hơi giật mình.
Deidara nhíu mày.
“Cái gì?”
Akaen chỉ cười.
“Ồ?”
“Ngươi nhìn ra à?”
Pain nói:
“Ngươi tồn tại nhờ chấp niệm.”
“Linh hồn bị trói buộc với thế giới này.”
Khu rừng yên lặng.
Akaen không phủ nhận.
“Đúng.”
“Ta đã chết từ lâu.”
Hidan rùng mình.
“Cái quái gì vậy…”
Tobi thì vỗ tay.
“Ồ! Ma luôn!”
Pain tiếp tục nói:
“Gia nhập Akatsuki.”
“Ta sẽ giúp ngươi.”
Akaen nheo mắt.
“Giúp ta?”
Pain nói chậm rãi.
“Ta sẽ tạo ra một thế giới mới.”
“Một thế giới nơi cái chết không còn ý nghĩa.”
“Có thể… ngươi sẽ gặp lại người mình muốn gặp.”
Lần đầu tiên.
Ánh mắt Akaen dao động.
“…”
Gió lạnh thổi qua.
Băng tuyết lặng lẽ rơi xuống.
Akaen nhìn Pain thật lâu.
Rồi hắn hỏi một câu.
“Nếu ta gia nhập…”
“Các ngươi sẽ không làm phiền ta chờ anh trai chứ?”
Pain trả lời ngay.
“Không.”
Một lúc sau.
Akaen thở dài.
“Phiền thật.”
Hắn giơ thanh kiếm băng lên vai.
“Được thôi.”
“Dù sao ta cũng đang rảnh.”
Rồi hắn nhìn Tobi.
“Nhưng tên đeo mặt nạ kia…”
“Đừng trêu ta nữa.”
Tobi giật mình.
“Ể?!”
Pain quay lưng.
“Vậy từ hôm nay…”
“Ngươi là thành viên Akatsuki.”
Gió thổi mạnh.
Chiếc áo choàng mây đỏ bay trong không trung.
Một chiếc áo rơi xuống trước mặt Akaen.
Akaen nhìn nó.
Rồi khoác lên.
Mái tóc trắng dài bay trong gió.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Từ hôm đó.
Akatsuki có thêm một thành viên mới.
Băng Đế – Akaen.
Còn tiếp