Ẩn cư Giang Nam
Tôi muốn ẩn cư ở Giang Nam, có non có nước, có từng cội từng cội mai gầy.
Tôi muốn ẩn cư ở Giang Nam, trồng hoa khắp sân, châm một bình trà mới, chỉ ngửi hương trà mà không uống.
Tôi muốn ẩn cư ở Giang Nam, yêu một người đương ở độ tuổi hoa. Sau đó, cùng nhau sống qua năm tháng.
Tôi muốn sáng thức dậy cùng người dạo bộ, hứng vài chén sương đọng trên lá sen, thưởng trà trên con thuyền nhỏ. Trà chỉ ghi nhớ cuộc tương phùng của chúng ta, và lãng quên ly biệt.
Tôi muốn cùng người lắng nghe gió lướt qua hành lang ban chiều, chậm rãi, từ từ, như một đoá sen ở giữa nơi Kinh Thi ba ngàn năm trước.
Tôi muốn cùng người ngắm trăng sáng, dải Ngân Hà mang mang vời vợi, sao rợp trời xa, một ngôi là người, một ngôi là tôi.
Tôi muốn ẩn cư ở Giang Nam, cùng người yêu quý là người, viết lách trên bàn. Ngắm khói vờn từ lư đồng, thổi ra ngoài cửa số, cùng mây trước sân, bạc đầu bên nhau.
Tôi ở Giang Nam, cùng người đợi chờ một cơn mưa bụi, dưới trước ô giấy dầu, có thời gian chúng ta đã từng yêu, cũng từng phụ nhau.
Tôi ở Giang Nam, chỉ để đợi người.
Kiếp trước tôi là một cây mai, nở ngoài dịch trạm bên cầu gãy, non sông lạnh lẽo, hoặc là bên rào sân vườn, giữa đêm tuyết lạnh lẽo ngoài cửa sổ. Không phải biệt ly với khung cảnh trước mặt, càng chẳng sợ năm tháng đổi thay, tuy lạnh lùng cao ngạo vô tâm, nhưng vẫn yêu hồng trần nhân thế, nguyện kết mối tình duyên ba đời ba kiếp. Sau này, tôi thực sự trở thành một cây mai, nở trong chốn vườn cảnh cổ kính Giang Nam, phong nhã mà lãnh đãng, lùng mà thanh tuyệt. Người giẫm lên tuyết rối, đi trên con đường buổi sớm mùa xuân, xinh đẹp tha thướt, mỉm cười với ta, khuynh sắc khuynh thành.
Bao nhiêu người hái một cành mai, chỉ để gửi đến nơi chân trời xa xôi. Hôm nay, tôi ở rèm cửa sổ của người, ngày mai lại không biết dụng vào nhà ai. Mà tôi chỉ muốn ở trong một khoảnh sinh thuộc về riêng mình, an tĩnh sinh trưởng tươi héo tùy duyên.
Ngói đen tường trắng giữa làn mưa bụi là cảnh tượng đậm chất Giang Nam nhất, dường như đã khóa chặt tinh hồn của Giang Nam trong đó, đẹp đến mất kinh tâm động phách, tổn thương thần trí. Tôi chính là cô gái bước ra từ con ngõ dài giữa mưa bụi, mang theo phong cảnh Giang Nam, vẻ diễm lệ dịu dàng của Giang Nam, sự mềm mại đẹp đẽ của Giang Nam.
Gió trăng ngoài nửa sân, tâm sự sau khung rèm, cứ bước vào sơn trang trong mộng ước như vậy. Hoa mai nở khắp sân là linh hồn của tôi, cơn gió nhẹ thướt qua, hoa rụng lả tả như tuyết rơi. Tiểu viện khóa chặt cửa, mọi phiền nhiễu của thế gian đều bị bỏ lại bên ngoài, quét tước sân vườn, pha một bình trà thơm, ngồi bên nhau đối ẩm. Khoảng thời gian một chén trà đủ chống đỡ một đời một kiếp của phạm trần bận rộn.
Dạo trước tôi sống trong một thôn xóm cổ kính của Giang Nam, những bức tường đầu ngựa lô xô nhưng có trật tự, cảnh đẹp như trong tranh vẽ. Những con nhõ dài tít tắp, sạch sẽ mà ẩm ướt, giữa mưa bụi, không nhìn rõ phong cảnh êm ả của nhân gian. Năm xưa tôi tre chiếc giấy dầu đi ra khỏi ngõ nhỏ, tìm kiếm chốn về về đẹp nhất trần thế, mà chẳng biết mình lại bị ép phải đón nhận sự chuyển giới của vận mệnh.
Còn nay tình sâu quyến luyến, là cố hương không về được, nhìn không thấy, là những cảnh xưa không thể nào tìm kiếm nổi, còn có những cố nhân đã bỏ quên trong rừng núi xa xa nữa. Có những người cất giữ câu chuyện cả đời ở thôn trang khói bếp lượn lờ đó, có những người lại lạc mất bản thân trong hồng trần xa lại thấm đẫm mưa bụi.
Giờ phút này, tôi ngồi trong căn gác nhỏ Giang Nam, ngắm nhìn phong cảnh nhỏ xinh, pha trà ngắm mưa. Vấn tóc đơn giản, cài một chiếc trâm bạch ngọc. Mặc chiếc áo sườn xám đơn sắc mộc mạc, tô son đỏ thắm. Quay người, nhìn lại. Cuộc đời ngỡ như hoa lệ, lại chỉ là khởi đầu của sai lầm.
Những gì tôi muốn, những gì tôi cần, chẳng qua cũng chỉ là thế này. Bầu bạn với cỏ cây, một bình trà nhạt, cùng người mình yêu, bên nhau sớm chiều. Ngày tháng bình thường chẳng cần quá nhiều những đường mật dịu dàng, có lúc, chỉ một ánh mắt ấm áp, một nụ cười tinh khôi, là đủ rồi.
Nếu cuộc đời này giống như bà ngoại, sống trong một tiểu viện giữa làng quê, có phải tôi sẽ cùng một chàng trai trẻ thôn bên kết mối lương duyên, dùng thời gian một đời, troong giữ chốn bệnh viện cổ xưa, cùng chồng dạy con, nhìn tuổi hoa từ từ già đi, năm tháng chẳng sợ hãi? Không thấy thế gian đang ngàn phồn hoa, cũng chẳng xóa mối tình khắc cốt ghi tâm, rồi nãy sinh dăm điều nuối tiếc?
Tôi của khi đó, chẳng qua cũng chỉ là một gốc mai già giữa thôn quê, áo thô cơm nhạt, tu hành giarn đơn. Tháng ngày như nước, không cần vì ai mà điểm tô lộng lẫy, cũng chẳng cần vì ai mà gợn sóng lòng. Trời đất mênh mang, người qua lại vội vã, đều là khách qua đường. Chỉ có ánh trăng trong mảnh sân sâu sâu đó, trước sau chưa từng thay đổi, khi hoa rơi nó giống như tàn khuyết, khi hoa nở nó lại tròn đầy.
Giang Nam trong mộng, vẫn là dáng vẽ đó, mông lung đẹp đẽ, ẩm ướt đa tình. May mắn biết bao! Đời này có thể giữa vùng non nước dịu dàng này, nhàn nhã qua ngày. Dẫu đã đánh mất vài chi tiết cổ kính, chất phác trong thôn trang, nhưng lại tìm được một làn sương trà yên tĩnh; có lẽ đánh mất một vài niềm hạnh phúc nhỏ hạnh phúc bình dị giản đơn, nhưng lại có được cuộc gặp gỡ đẹp nhất trên cõi đời.
Cùng người mình yêu ẩn cư ở Giang Nam, không cầu trường tồn với trời đất, chỉ mong sớm sớm chiều chiều. Dưới khung cửa sổ cũ trong làn mưa bụi, pha một bình trà, an tĩnh đối ẩm, quên lãng nỗi bi thương của tuế nguyệt. Cho dù dung mạo đôi bên có già đi như thế nào, nội tâm vĩnh viễn trong trẻo an lành, thanh nhã như hoa mai. Cho dù kiếp sau có tương phùng giữ nhân gian hay không, cũng phải trân trọng quãng thời gian đã uổng phí và phụ rẫy nhau.
Đời người vốn dĩ không nên hối hận, nhưng trên chặng đường đi, lại có quá nhiều điều chúng ta phải hối tiếc, quá nhiều niềm lưu luyến. Người đã từng yêu, chuyện đã xảy ra, không thể giả vờ như không tồn tại. Không dám hoài niệm quá khứ một cách dễ dàng, là sợ hãi vẫn còn còn có những lời hẹn ước chưa từng thực hiện. Sợ mình có lỗi với cố nhân, phản bội tuổi thanh xuân không lặp lại.
Đã sớm đi qua độ tuổi tình cảm dạt dào, cũng hiểu rằng đời này phải gặp được một người hữu tình, hãy trân trọng và yêu người ấy. Nuyện dùng tình yêu cả đời, duyên phận mấy kiếp để đổi lấy một chén trà trong, từ đây giản dị không ưu phiền, an ổn giữa hồng trần. Bỗng một ngày tạo hóa trêu ngươi, người yêu nhau cuối cùng không thể ở bên nhau, cùng cũng phải trân trọng chân trời, diun dàng sống qua ngày tháng.
Nhân thế vội vã, chẳng qua cũng chỉ trăm năm, chúng ta cũng chỉ là vẻ đẹp nuột vặt sót lại trong kẽ hở của thời gian, chớp mắt biến thành cát bụi. Chẳng cầu trong những tháng ngày những tháng năm đẹp đẽ nhất gặp được người tốt nhất, chỉ nguyện những năm tháng còn sống được tương phùng, lựa chọn một tòa thành sống với nhau đến già. Có một khoảng sân đầy cỏ, chậm rãi nhàn nhã pha trà, bên nhau trọn đời.
Thời tiết đương lúc mùa thu mát mẻ, cơn gió se se lạnh tựa tháng năm như nước, chảy đi thật xa, lại giống như vẫn còn ở ngày hôm qua. Khói nhẹ ngõ nhỏ, nước chảy tường trắng, vật xưa cổ kính mộc mạc, giống như chuyện đời giản đơn, thanh bạch tinh khiết. Duy chỉ có Giang Nam mới mang đến phong cảnh dịu dàng, tâm tình đẹp đến dường ấy, cũng chỉ có Giang Nam có thể khiến người ta cam nguyện lãng quên phồn hoa, yên tĩnh giữ sự bình đạm như vậy.
Cuộc gặp gỡ không đáng có, thì không thể nảy sinh tình cảm, những lời nói ra đều là gượng ép. Nếu như đời này không gặp được người đi sâu vào tâm hồn mình đó, thì chẳng có cách nào gặp gỡ nhau được, hẳn là có biết bao nhiêu cảm giác thiếu vắng, trống trải. Những người những việc của quá khứ, bị quét đi vội vã giữa bụi trần, không còn qua lại. Giữ được một người, một trái tim, thật tốt biết bao.
Có một loại tình yêu, đạt đến cảnh giới rồi thì không cần thề nguyện, cũng chẳng cần ước hẹn, tự nó sẽ ăn nhiên nắm tay nhau, bạc đầu chẳng rời xa. Tình duyên đời đời kiếp kiếp, chỉ gửi gắm cho một người, từ đó về sau không còn vương vấn về ái tình nữa. Cho dù có trải qua vạn kiếp số, thì đôi bên vẫn cứ nương tựa bên nhau, trước sau chẳng sợ năm tháng mài mòn.
Nguyện đời này có thể sắp xếp ổn thỏa cho mình, không còn phiêu lãng giữa biến bụi; nguyện non sông tĩnh lặng đẹp đẽ, mãi không phân ly; nguyện nắm tay người, mộng già đi cùng Giang Nam.