Chàng là vương gia, y là tướng quân ,y yêu vương gia bất chấp tính mạng vì để chiếc ghế của chàng vững chãi, y nguyện ra chiến trường diệt giặc chỉ mong đổi lấy nụ cười trên gương mặt chàng không ngại khổ, không ngại đứng bên bờ vực sống chết chỉ vì trái tim và tâm hồn này đã trao cho người đó, Bao ngày gian khó chốn biên cương ,cuối cùng y cũng oanh liệt chiến thắng mang về cho chàng,chàng giờ đây đã trở thành bậc đế vương, dưới trướng là y nhưng khi chàng đã nắm vững gian sơn trong tay, chàng đã quên mất lời thề hẹn trước kia, ngoảnh mặt đi sủng ái 1 người con gái khác, đưa nàng ta lên làm hậu trước mắt y, Chàng xem nàng là bảo bối trong tim nâng niu nàng như thủy tinh chỉ sợ đụng nhẹ liền vỡ, quan tâm 1 mình nàng sủng ái hết mực ,nhưng lại quên mất sự hiện diện của y người luôn đi sau bảo vệ che chắn hàng ngàng mũi tên, đau thấu xương nhưng chẳng bao giờ thốt ra lời than thở, dù biết chàng đã quên dù biết chàng đã yêu người khác đã không còn có hình bóng y trong mắt , biết chàng giờ đây chỉ coi y là người hầu kẻ hạ không hơn không kém, Thế nhưng đến cùng , y vẫn ở lại hằng đêm trằn trọc u uất không tan, u sầu không giải chỉ mãi lẳng lặng cố dằn, cố nén lại sự nhung nhớ của bản thân ,rất muốn chạm đến gương mặt chàng nhưng y sợ..sợ vì 1 lần sơ suất cả đời hối hận, cố gắng làm tròn bổn phận dưới trướng của chàng, thế nhưng người tính vẫn không bằng trời tính y đã sơ suất để người chàng yêu bị thương, chàng tức giận vô cùng, mắng y thậm tệ, chửi rủa đủ kiểu, nhốt trong ngục hành hạ y đến nổi thương tích đầy người, Đây là lần đầu y khóc cũng là lần cuối y đau vì bậc đế vương ấy, trước đây chưa từng thấy y khóc, giờ đây thấy rồi chàng lại cảm thấy y tỏ vẽ đáng thương chàng khó chịu trong lòng kề mũi kiếm trước ngực y doạ dẫm, nhưng không ngờ trái tim y giờ đây đã vô tâm vô phế, trái tim cũng chẳng còn lành như năm nào, trên ấy như đã có hàng ngàn mũi tên đâm qua, chỉ còn là vết sẹo dài không thể lành, y mỉm cười, khoé môi kéo dài lộ ra hàng răng trắng, ngũ quang xinh đep như bức tranh, diễm lệ đến khó tả nhưng sao y cười sao trông u ám đến thế, ngay cả bật đế vương ấy cũng không thể ngờ, chỉ đứng ngây phỗng, trước đây y chưa từng cười như thế kiếm vẫn nhắm thẳng vào tim y, tay y dức khoác cầm cả lưỡi kiếm 1 phát nhắm thẳng vào tim không 1 chút chần chừ đâm thẳng, Máu chảy từ tay từ tim tuôn ra, y không đau, bởi nổi đau thấu tim y cũng trải qua rồi, 1 vết kiếm này thì đáng là gì, chỉ là đâm vỏ bọc bên ngoài thôi mà bật đế vương đứng ngây suốt nãy giờ liền hoàn hồn, tay cứ run run không thể tin được y thật sự đâm thật, trái tim người bây giờ lại cảm thấy nhói lòng, trái tim cứ siết lại nhưng chẳng thốt ra điều gì, y bất lực , có lẽ người y yêu đã chết từ lâu rồi, người thì quỳ, người thì đứng, 1 người thì tâm đã lạnh 1 người thì cứ thổn thức đau đớn, kiếm vẫn ở đấy thể xác y cũng ở đấy nhưng…tâm người đâu mất rồi..
•hết•