Tại thành phố S, nơi những cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh như một cái chớp mắt, có một quán cà phê tên là "Lặng". Chủ quán là Lâm — một người đàn ông có đôi mắt thâm trầm và bàn tay luôn vương mùi hạt cà phê rang cháy.
Mỗi thứ Tư hàng tuần, vào đúng 4 giờ chiều, một cô gái tên An sẽ đến, ngồi đúng vị trí cạnh cửa sổ và viết một lá thư tay. Cô không bao giờ dán kín bì thư, cũng chẳng bao giờ ghi địa chỉ người nhận. Viết xong, cô sẽ kẹp nó vào cuốn sách cũ trên kệ của quán rồi rời đi.
Lâm chưa bao giờ tò mò đọc trộm, cho đến một ngày mưa tầm tã, khách khứa thưa thớt, anh vô tình làm rơi cuốn sách đó. Lá thư rơi ra, chỉ vỏn vẹn một dòng:
"Hôm nay trời mưa, anh có mang ô không?"
Lâm ngẩn ngơ. Anh nhìn ra cửa, bóng dáng An đã nhạt nhòa trong màn nước.
Những Cuộc Đối Thoại Ngầm
Tuần sau đó, An lại đến. Khi cô mở cuốn sách để đặt lá thư mới vào, cô khựng lại. Bên trong lá thư cũ của cô, có một mẩu giấy nhỏ dán đè lên:
"Có mang ô, nhưng vẫn muốn cùng ai đó trú mưa."
Gò má An ửng hồng. Cô không ngẩng lên nhìn quầy pha chế, nhưng đầu bút trên giấy hôm đó dường như mềm mại hơn hẳn.
Cứ thế, cuốn sách cũ trên kệ trở thành "hộp thư bí mật" của hai người:
An: "Hạt cà phê hôm nay hơi đắng."
Lâm: "Lần sau tôi sẽ thêm một chút đường, hoặc một chút tình tâm, được không?"
Khoảnh Khắc "Phá Vỡ"
Vào một ngày nắng nhạt, An không viết thư nữa. Cô ngồi ngắm nhìn những hạt nắng nhảy múa trên mặt bàn. Lâm bước đến, đặt trước mặt cô một ly Latte với hình vẽ một trái tim nhỏ xíu được bao quanh bởi những hạt cà phê.
Anh không quay lưng đi như mọi khi mà kéo ghế ngồi xuống đối diện. An ngạc nhiên:
"Anh không sợ khách phàn nàn vì chủ quán bỏ bê công việc sao?"
Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp và dịu dàng:
"Công việc quan trọng nhất của tôi hôm nay là trả lời lá thư không địa chỉ của tuần trước."
"Tôi đâu có viết gì vào tuần trước?" - An bối rối.
Lâm lấy ra một bì thư trắng tinh, bên trên ghi tên cô: "Gửi An".
"Em hỏi địa chỉ của hạnh phúc là ở đâu. Tôi định trả lời là: Ngay tại chỗ ngồi cạnh cửa sổ này, vào lúc 4 giờ chiều mỗi thứ Tư."