Ngày đầu tiên em gặp anh, có lẽ khó ai đoán được là sẽ có ngày duyên phận đưa chúng ta đến với nhau. Từ học chung đến ngồi gần rồi mới dần dần thân nhau. Buồn cười là câu đầu tiên em nói vs anh lại là
- “Mày xuống lại lớp kia học đi, để chỗ cho T với V nó ngồi.”
Khi đó anh nhìn em, em nhìn anh. Rồi nói chuyện khi nào k hay. 2 năm cấp 3 giữa chúng ta không biết bao nhiêu kỉ niệm, vui có, buồn có. Có lẽ biến cố năm 11 đã khiến em vs anh k nhìn nhau 1 tgian. Là lỗi em khi em cố chấp đâm đầu vào thứ tcam tự cho mình là hạnh phúc. Em là 1 cô gái k bth cũng có lẽ là bth, tgian đó em vừa thích trai lại cũng thích gái. Người em quen trớ trêu lại là người anh ghét, em k dám nói, cũng k dám cho anh biết. Em biết thời điểm đó anh thương em, anh k muốn em buồn vì người đó. Xin lỗi vì đã khiếm cta có 1 lỗ hổng trong kí ức của nhau.
Em cũng k rõ là mình thích anh khi nào nữa. Hôm đó có lẽ vs em là ngày đặc biệt lắm, là ngày mà anh bày tỏ với em khi em up lên ins 1 tấm hình, sau đó anh reply lại
-“Chuyển thành ngy anh đi!”
Tim em đập mạnh vô cùng, lúc đó cả 2 đều biết chúng ta đã xuất hiện csong của nhau rồi. Ban đầu là đi chơi riêng, rồi xem phim ngồi ghế đôi, anh ngồi nghịch môi em. Hôm đó anh lại hỏi
-“Sao m lại đồng ý đi chơi riêng với t v?”
Em vô tư trl
-“Thì bạn bè đi chơi riêng vs nhau là bth mà”
Thật ra khi anh hỏi câu đó, em có chút bối rối kbiet trl ntn, em chưa xđịnh đc tcam của mình, em chưa dám đối mặt vs tcam bạn thân đó, em chạy trốn, em luẩn quẩn trong những snghi của mình.....Nma em k thể kìm lòng mình đc, thứ tcam đó càng lớn, em vừa vui vừa sợ. Vui vì có người để em dựa dẫm vào, sợ vì con người em yêu lại chính là bạn thân của mình!
Rồi cái ngày đó cũng tới, ngày chúng ta chính thức quen nhau, hôm đó trời đẹp vô cùng, cta làm những việc bth như những lần đi chơi riêng vs nhau, nhưng hơn đc 1 chỗ là 1 nụ hôn, k sâu, k ít, đủ để khiến cta hạnh phúc. Em biết và cả anh cũng biết, cta đã phóng lao rồi, cta đã chấp nhận hi sinh tình bạn để đổi lấy tình yêu rồi, dù sau này có thế nào cta k hối hận vì quyết định đó!
Tgian bên anh đủ để em cảm nhận đc vị trí của em ở đâu, anh thương em k quá nhiều cũng k quá ít. Em khiến anh thay đổi, anh cv. Em dần nhận thức đc em cần nghiêm túc trong mqh này, k còn cứ linh tinh như mqh trc nữa. Và khi đó em nhận ra em thương anh, em ưu tiên anh lên trên đầu, nhường anh mọi thứ. Yêu anh như lân đầu em yêu vậy! 4 tháng, k dài k ít, đủ tâm trạng hết, đau khổ, vui vẻ, hạnh phúc.....Ngay từ lúc bắt đầu em biết chứ, em biết sau này em sẽ rất khổ, rất đau lòng khi k có anh, nma anh biết k, 3 th mập mờ đó đủ để em biết đc em và nyc của anh ai là ng anh yêu thật lòng. Nma nói yêu cũng kphai, cả 2 đứa em đều là sự lựa chọn trong quyết định của anh, người đc chọn và ng bị loại đều chỉ là quyết định trong 1 trò chơi. Và tất nhiên em k cần điều đó, em k cần 1 người chẳng bao giờ hướng về em, em biết anh thương cô ta hơn em, anh vì cô ta nhiều hơn em, em cũng k hối hận vì 7 th qua em hi sinh và chấp nhận anh. Em làm vì em, làm vì hphuc của mình. Níu kéo, gục ngã, khóc lóc, em làm cả rồi, có thể ai đó nói em mù quáng, em chấp nhận. Nhưng thử hỏi nếu họ là em họ sẽ làm ntn vs 1 người khiến họ thay đổi về mọi thứ? Ngày vlt đó, có lẽ là ngày đầu tiên em chúc anh, và đó cũng là ngày cuối cùng chúng ta cùng nắm tay bước trên đoạn tình cảm này. Em còn yêu chứ, nhưng lòng tin sớm đã mất rồi. Em đã thử vs những mqh hệ khác, nhưng em k thể, k thể vứt đi những kỉ niệm khiến em còn lưu luyến k thôi. Cuối cùng sau này hi vọng anh sẽ thật hạnh phúc nhé, em cũng đã nói đc câu mà trước đây em k dám nói ra rồi! Sau này gặp lại xin đừng quay lại nhìn nhau.... Chúc anh 1 đời bình an, chàng trai năm 17 của em