Anh thấy đấy, cuộc đời của một người mẹ là chuỗi kịch tính dài liên tiếp, lúc dịu dàng và êm ái, lúc kinh hoàng. Không ngắn ngủi một giờ nhưng đầy cả niềm vui và sợ hãi
Balzac
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Biết mình có thai, Karen bắt tay chuẩn bị cho đứa con trai ba tuổi Michael đón nhận một đứa em. Karen dạy con những bài hát ru êm ái, tha thiết mà chị từng được nghe từ mẹ cô và bà cô. Thế là kể từ khi còn nằm trong bụng mẹ, cô em gái sắp ra đời của Michael đã đựơc nghe tiếng hát ru vụng về nhưng thật cảm động của anh nó.
Tuy nhiên, đứa em gái của Michael sinh ra không được may mắn, do người mẹ trở dạ khó. Rủi thay, hôm đó chồng cô có việc ra thị trấn, đường tới bệnh viện lại xa. Michael phải một mình chạy vượt qua cánh đồng tới trang trại bên cạnh, nhờ người đưa mẹ tới bệnh viện. Tím tái và bất động do bị ngạt thở khi chào đời nên đứa trẻ rất yếu, các bác sĩ cho gia đình biết có rất ít hy vọng qua khỏi. Đứa trẻ được nuôi trong một chiếc lồng kính trong phòng săn sóc đặc biệt. Vì chồng cô phải đi làm, không có người trông con hộ nên karen yêu cầu đưa Michale vào bện viện cùng với mình. Ban đầu các y tá không chịu cho Michael vào phòng săn sóc đặc biệt. Karen năn nỉ: biết đâu đây là lần duy nhất để con trai cô biết mặt em gái nó. Cuối cùng các nhân viên y tế đâm ra mủi lòng và cho phép Michael vào thăm em.
Thoạt tiên, Michael nhìn đứa em nó, tóc bị hớt trọc nằm trong lồng kính bằng ánh mắt tò mò. Dần quen hơn, nó vuốt ve em nhưng bị lớp kính ngăn cản. Thế rồi Michael đứng bên em và cất tiếng hát ru. Bằng giọng non nớt, hơi the thé của trẻ con, Michael hát: " Em là mặt trời của anh.Mặt trời xua đi mây mù. Mặt trời mang tới ngày hạnh phúc ". Michael hát say sưa.
Kỳ lạ thay, trong lồng kính, nhịp thở của đứa trẻ chưa đầy 2 tuần tuổi, đỏ hỏn, da nhăn nheo, đang vật lộn giữa sự sống và cái chết, dường như nhẹ hơn, nhịp nhàng hơn. Nó không vật vã nữa mà nằm yên như 1 chú mèo con rúc vào lông mẹ. Michael không chú ý tới điều đó, nó vẫn tiếp tục hát, tay xoa nhẹ lên mặt kính như thế đang vuốt ve làn da mịn của em gái. Karen sửng sốt khi nhìn thấy cảnh ấy. Hai dòng lệ tuôn dài trên má cô. Karen ôm lấy Michael. Còn cậu bé vẫn the thé hát: "Em là mặt trời của anh. Mặt trời duy nhất của anh. Xin đừng biến mất, hỡi mặt trời của anh".
Những ngày sau đó, Michael cùng mẹ ở bên em. Michael hát, trò chuyện cùng em nó. Michael hứa sẽ chia đồ chơi cho em, sẽ dạy em biết đạp xe đạp 3 bánh, và cùng dắt chó Gấu ra cổng chờ đón cha về... Đôi khi, Michael không chịu lên giường, nó ngủ gật ngay trên chiếc ghế kê cạnh lồng kính của em. Nhận thấy tình trạng sức khỏe của đứa trẻ sơ sinh diễn biến tốt, các bác sĩ đồng ý để Michael mỗi ngày "chơi" với em vài tiếng đồng hồ, vào những lúc đứa trẻ thức. Tuy nhiên, phải gần 2 tháng sau đó Michael mới được vuốt mái tóc vàng mềm mại của em gái. Đó là lúc các bác sĩ cho phép Karen đưa con bé về nhà.
Giờ đây, cô bé Jane đã lờn. Thỉnh thoảng nó vần đòi anh Michael hát vài câu. Michael chiều em, nhưng bây giờ nó hay đỏ mặt lắm, vì giọng nó đã ồm ồm.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dưới Đây Là 1 Câu Truyện Ngắn Mình Đọc Được Trong Sách. Có Gì Mong Các Bạn Góp Ý Và Ủng Hộ Cho Mình Nha ^_^