"Hét đi, hét rách cổ họng cũng không ai cứu mày đâu mà." Giang Vệ Hành đọc thoại, tự thấy mình bây giờ như cường hào ác bá hiếp đáp gái nhà lành.
Một bàn tay hắn giữ hai cổ tay nhỏ nhắn của Hứa Niên cố định trên tường, một tay cởi quần của cậu. Quần của cậu đã bị dão chun rồi, kéo một phát là rơi xuống đất. Giờ trên người Hứa Niên chỉ còn một chiếc áo phông cộc tay với chiếc quần lót tứ giác.
Hứa Niên thấy nhục khôn tả. Cậu là một thằng con trai, bị một thằng con trai khác đè đến không thể nhúc nhích. Tuy rằng không giống những người con trai khác nhưng mình lớn lên như một thằng con trai, cậu cũng không chịu nổi trường hợp này, lại càng giãy dụa.
Trong mắt Giang Vệ Hành, Hứa Niên càng giãy thì eo và mông càng xoay tợn. Đôi chân thon dài kia kích thích ánh mắt Giang Vệ Hành. Hắn vỗ "bốp" một tiếng lên mông Hứa Niên "Sao dâm thế không biết?"
Hứa Niên cắn môi không trả lời hắn, lại khiến Giang Vệ Hành nghĩ sâu xa hơn. Hắn vừa đưa tay về phía quần lót của Hứa Niên, nói: "Hay thật ra mày là đàn bà? Đến ký túc xá nam làm mẹ gì? Để tao xem nào."
Nói xong, cả hai người đều đờ ra.
Đóng vai nhân vật kiểu này khiến cả hai người đều thấy rất kích thích, đặc biệt là Giang Vệ Hành.
Hứa Niên sợ rồi. Cậu sợ Giang Vệ Hành cởi quần lót, nhìn thấy nơi khác người của mình.
Giang Vệ Hành còn đang đặt tay trên quần lót của Hứa Niên bõng thấy cái gì đó ngóc đầu lên khỏi quần. Hắn thấy rõ phía trước có gì đó cồm cộm lên, sờ dương v*t của Hứa Niên qua một lớp vải, ước lượng chút rồi cảm thán một câu: "Nhỏ thế!"
Mặt Hứa Niên đỏ lựng: "Nhỏ thì đừng có sờ!! Bỏ ra!!" Cậu giãy dụa càng kịch liệt, do bị kích thích, do tức giận.
Giang Vệ Hành bị sự phản kháng của Hứa Niên làm cho khó chịu vô cùng. Hắn nắm lấy dương v*t cậu mà vuốt hai phát, trêu tức: "Bỏ cây gậy nhỏ này của mày ra nó vẫn dựng vậy thôi. Hứa Niên, mày cũng dâm thật đấy. Tao lại càng nghi mày là một con đàn bà."
"T..tao không phải..." Hứa Niên bị Giang Vệ Hành tuốt đến mức quá sung sướng, nói ngập ngừng.
"Phải hay không không phải mày nói là xong. Phải để tao kiểm tra đã." Hơi thở của Giang Vệ Hành phả ra bên tai Hứa Niên, ngứa tới trong lòng.
Ngón tay Giang Vệ Hành chỉ động một cái đã khiến chiếc quần lót rơi xuống. Hứa Niên bỗng thấy lạnh tới rùng mình, không nhịn được mà "A!" lên một tiếng.
"Kêu cũng dâm như thế, đúng là dâm đến mức vô bờ bến luôn ha."
"Không... đừng..." Hứa Niên biết là thôi xong rồi, nhắm mắt lại đầy tuyệt vọng, không muốn đối diện màn tiếp theo.
Giang Vệ Hành không nghĩ rằng Hứa Niên còn tỏ vẻ giữ mình trong sạch như thế. Cùng là đàn ông con trai mà làm như trinh nữ bị hiếp dâm không bằng, làm hắn buồn cười.
dương v*t nho nhỏ run rẩy, xung quanh láng mịn không có lông, trắng trẻo như tỏa sáng khiến người ta có dục vọng muốn làm bẩn.
"Chỗ này của mày không có lông à?" Giang Vệ Hành hơi giật mình nhưng sau đây còn có chuyện đáng giật mình hơn.
Hắn xem xét dương v*t nhỏ nhắn, trắng trẻo ấy rồi dời mắt xuống, ở nơi tầng sinh môn trơn láng, trắng mịn lại có một cái miệng nhỏ đang khép mở, chảy nước lấp lánh ra ngoài.
Giang Vệ Hành ngây ngẩn: "Vãi..."
Hắn ngẩng đầu nhìn Hứa Niên, cậu nhắm mắt lại, yên lặng, nước mắt trào ra, chảy qua nốt ruồi lệ khiến nó đẹp tới mức phát sáng. Hứa Niên quả thật đẹp tới mức khiến người ta muốn hành hạ.
Giang Vệ Hành hơi đau lòng, thấy mình đùa quá đáng. Hắn vội buông người ra mà nói: "Xin lỗi, tao không biết mày..."
"Cút!" Hứa Niên hét lên, nắm đấm hướng về phía Giang Vệ Hành. Giang Vệ Hành tránh để không bị đấm vào mặt nhưng ngực trái vẫn bị trúng cú đấm ấy. Nhìn người thì nhỏ con mà lực tay cũng mạnh phết.
Hứa Niên đấm trúng lại muốn bồi thêm một cú nữa, một lần còn được lại đòi lần nữa, mệt hắn còn đau lòng cho người ta, mẹ, phí.
Giang Vệ Hành bắt lấy nắm đấm hung hãn của Hứa Niên, kéo về phía mình, một tay lại vuốt ve dương v*t cậu, lạnh lùng nói: "Giả vờ à? Không sướng à?"
Hứa Niên vừa sướng vừa khóc, nước mắt như thể do đạt được cực khoái mà rơi xuống.
Đôi mắt cậu đỏ ửng, gườm gườm nhìn Giang Vệ Hành, sụt sịt nói: "Tao, tao muốn giết mày!"
Ngón tay Giang Vệ Hành bao lấy dương v*t, bụng ngón cái ma sát lỗ niệu đạo khiến Hứa Niên thở dốc, buồn cười hỏi: "Như này mà đòi giết tao?"
Hứa Niê trợn mắt: "Chắc chắn tao.. tao... A!"
Giang Vệ Hành đột nhiên dừng lại, tay lần mò về hướng âm hộ.
"Đừng! Đừng!" Tuy tay Giang Vệ Hành đã đặt ở nơi đó nhưng Hứa Niên sợ chết đi được, chính cậu còn không dám sờ, sao người khác có thể sờ!
Giang Vệ Hành cúi đầu, dùng tay giữ eo cậu, nói: "Đừng có ngọ nguậy, để tao nhìn phát."
Hứa Niên không ngờ rằng hắn sẽ nói những lời vô liêm sỉ như vậy: "Cái này đẹp chỗ nào! Mày bỏ tao ra! Tí nữa ký túc xá có người thì sao?"
Giang Vệ Hành dùng ngón tay gảy gảy âm vật ướt át "Đến thì sao? Mấy anh em thân thiết cùng vào nhà vệ sinh thì sao đâu?"
Nơi riêng tư của Hứa Niên bị người khác chạm vào, khoái cảm không rõ trào dâng, chân run lên. Cậu thầm nghĩ, mẹ mày, đây là việc anh em tốt làm với nhau à?
"Ai tin! Mày quên tao còn chửi mày rồi à?" Hứa Niên lấy lại tinh thần, cả giận nói. Nhưng nói xong cậu lại hối hận mồm nhanh hơn não.
"Chửi tao?" Giang Vệ Hành cười nhạt "Mày còn chửi tao cơ à?" Hắn đứng dậy, dùng bàn tay vừa sờ âm vật nâng cằm cậu lên "Nói, mày chửi gì tao?"
Hứa Niên bướng bỉnh tránh đi, không nói lời nào.
"Hứa Niên, mày cũng giỏi đấy." Giang Vệ Hành quay mặt cậu lại "Có tin bố hiếp mày luôn ở đây không?"
Hứa Niên nhìn gương mặt u ám đáng sợ kia bỗng thấy hơi rén nhưng vẫn cứng miệng: "Tao sợ mày chắc! Giỏi thì chịch đi!"
Ánh mắt Giang Vệ Hành lạnh lùng: "Mày nghĩ tao không dám à?"
Tay Giang Vệ Hành lại mò xuống âm hộ, ngón tay chen vào bên trong. Hứa Niên không nhịn được nữa, hét to: "Đừng đụng vào tao! Bỏ tay ra! Bỏ ra!"
Giang Vệ Hành dùng tay kia bịt miệng cậu lại, cười lạnh: "Hét to vậy muốn mọi người biết mày bị chịch à?" Ngón tay của hắn bị âm đ*o ướt sũng ôm chặt, nếp âm đ*o mấp máy mút lấy non nửa ngón tay, chỉ vậy thôi cũng khiến hắn sướng điên "Mày thích người ta thấy cái dáng vẻ dâm đãng này của mày à?"
Người bên dưới thân không nói, Giang Vệ Hành ngẩng lên nhìn, khóc rồi.
Giang Vệ Hành sờ cậu mà cậu vừa thấy sướng, vừa thấy mình hèn, hơn nữa những lời này của Giang Vệ Hành có ý muốn làm nhục cậu, châm biếm cậu dâm đãng, khiến cậu thấy nhục nhã. Nhưng cơ thể cậu như vậy thì biết làm sao? Hứa Niên càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt rơi ào ào.
Giang Vệ Hành có kinh nghiệm biết không thể dễ dàng buông tay để mình bị ăn đấm nhưng cũng thức thời mà rút ngón tay ra khỏi âm đ*o. Âm hộ này cũng khít thật, vừa rút ra hai môi lớn cũng lập tức khép kín lại. Cảm giác mềm mại ấy khiến Giang Vệ Hành lưu luyến, sờ thêm hai cái.
"M...mày khốn nạn!" Đôi mắt Hứa Niên ửng đỏ, giận dữ nói "Bỏ ra nhanh!"
"Đầu tiên, hứa không đánh." Giang Vệ Hành nói.
"Không đánh."
Hứa Niên cười lạnh trong lòng: Không đánh mày mà được à?
Giang Vệ Hành vừa thả tay cậu ra, Hứa Niên đã nhào lên như mãnh hổ, hung hăng như thể sắp tử chiến với Giang Vệ Hành. Giang Vệ Hành đã dự được từ trước, không đợi mèo con phát uy đã bắt lấy tay cậu, giữ chặt trên trường: "Bảo không đánh mà nghĩ tao tin mày à?"