Căm thù nhà giàu[chapter4]
Tác giả: [Hủ♡Thính]
"Tao mặc thấy thoải mái thôi!" Hứa Niên bất mãn nói.
Giang Vệ Hành cười khẩy: "Cũng được, tao tiện sờ."
"...."
Hứa Niên thấy nguy cơ vội dùng sức đẩy Giang Vệ Hành ra, chạy về phía phòng ngủ. Nhưng Hứa Niên chưa kịp thực hiện bước thứ hai đã bị Giang Vệ Hành túm lấy cổ áo, kéo về phía mình, dễ dàng, không tốn tí sức nào.
Giang Vệ Hành xách cổ áo Hứa Niên, cười lạnh: "Hứa Niên, mày chọc tức tao thành công rồi đấy."
Ánh mắt của Giang Vệ Hành thật hung ác khiến Hứa Niên hốt hoảng, hắn dựa càng lúc càng gần cậu, Hứa Niên yếu ớt nói: "Giang Vệ Hành, thôi, đừng thế, đây là ký túc xá mà..."
Ở nơi góc tối hàng lang vang lên tiếng rên rỉ không rõ.
"Ha... ha..."
Giang Vệ Hành đè Hứa Niên lên tường, hai chân Hứa Niên vòng qua eo Giang Vệ Hành, đong đưa. Đầu gối Giang Vệ Hành lót dưới mông Hứa Niên mà để giữ thăng bằng thì Hứa Niên không thể choàng tay qua vai Giang Vệ Hành.
Tay Giang Vệ Hành luồn vào chiếc quần rộng thùng thình của Hứa Niên, cách một lớp vải mà vuốt ve dương v*t cậu. Tay Giang Vệ Hành cố ý ma sát âm hộ mềm mại kia khiến Hứa Niên hứng lên lập tức, cậu thấy âm hộ rụt rụt lại, chảy nước.
Ngón tay Giang Vệ Hành đội tầng vải dệt mong manh mà chọc vào âm đ*o. Chỉ một ngón tay đã khiến Hứa Niên muốn kêu lớn nhưng cuối cùng nghẹn lại một tiếng "A" không biết là sướng hay giật mình.
Giang Vệ Hành lập tức thấy ngón tay mình ướt: "Dâm thật, mới sờ tí nước nôi đã lênh láng.'
Vì ngón tay Giang Vệ Hành còn bên trong nên Hứa Niên hừ nhẹ một tiếng, đợi nửa ngày mới đỏ mắt nói: "Bỏ ra đi."
Giang Vệ Hành không để ý, rút tay ra đặt bên miệng cậu, bỡn cợt: "Mày làm ướt giờ mày liếm khô đi."
Đôi mắt Hứa Niên ửng đỏ, mím chặt môi.
"Liếm." Giọng Giang Vệ Hành bỗng lạnh xuống, như gió lạnh thổi qua.
Giang Vệ Hành đáng sợ quá.
Hứa Niên nghẹn ngào, lúng túng mà mở miệng. Mới hơi hé miệng, ngón tay Giang Vệ Hành đã chọc vào, ngoáy trong khoang miệng mềm mại của cậu. Chiếc lưỡi hồng của Hứa Niên bất đắc dĩ mà "khiêu vũ" với nó, không ngừng quấn lấy nhau, mút vào.
Khi Hứa Niên đang liếm mút ngón tay, hắn lại cho thêm một ngón tay vào. Hai ngón tay bắt chước động tác giao hợp, ra vào trong khoang miệng Hứa Niên. Hắn không biết rằng liếm ngón tay cũng có thể sướng như vậy, phần nhiều là khoái cảm do tâm lý mang lại. Hắn đang chinh phục Hứa Niên.
đôi mắt đỏ ửng, Hứa Niên ngậm ngón tay Giang Vệ Hành. Tay kia của Giang Vệ Hành cũng không rảnh, kéo quần Hứa Niên xuống, lột ra bờ mông trắng trẻo. Cơ thể bỗng gặp lạnh, Hứa Niên bật người giãy dụa, Giang Vệ Hành chọc tay vào càng sâu, kích thích đến vùng hầu họng của Hứa Niên khiến cậu khụ khụ hai tiếng rồi không dám phản kháng nữa.
"Thả chân xuống." Giang Vệ Hành vỗ vỗ chân cậu, nói.
Hứa Niên ngoan ngoãn thả chân mình xuống nhưng cảm giác đầu gối kê dưới thân dưới mình lại bị phóng đại. Hứa Niên hơi sợ bị Giang Vệ Hành đánh chỉ dám vừa ngậm ngón tay hắn vừa lẩm bẩm: "Đau..."
"Cái gì?" Giang Vệ Hành nghe không rõ liền bỏ tay khỏi khoang miệng ấm nóng của cậu.
"Đầu gối mày đè tao đau quá!" Hứa Niên thấy mình bẽ mặt quá.
Giang Vệ Hành kinh ngạc, hạ chân chỗ âm hộ cậu xuống. Tiện tay sờ sờ đầu gối mình lại thấy dấp dính, hắn ngạc nhiên. Hình như cũng thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Giang Vệ Hành, Hứa Niên định dời lực chú ý của hắn đi, chột dạ nói: "Mày có muốn làm không?"
Vừa dứt câu, Hứa Niên cũng tự sửng sốt. Hai ngón tay đang khép lại của Giang Vệ Hành mở ra, hai sợi chỉ bạc cũng theo đó mà kéo ra. Hắn cười dâm đãng: "Muốn chứ. Mày nhiệt thế sao tao từ chối được? Mở chân ra."
Hứa Niên hối hận mồm nhanh hơn não, hận không thể vả mình một phát. Cậu lề mề di di chân sang hai bên. Giang Vệ Hành mất kiên nhẫn mà cầm ha chân banh ra, rộng hoác.
Giang Vệ Hành ngồi xổm xuống, nói: "Đưa điện thoại cho tao."
"Làm gì?" Hứa Niên thấy không ổn, cảnh giác hỏi, tay nắm chặt điện thoại.
Cảnh đẹp trước mắt nhưng lại nhìn không rõ, Giang Vệ Hành thấy mình vội đến mức khô cả miệng lưỡi rồi: "Nhìn bên dưới mày chứ gì. Nhanh lên." . Ra chương nhanh nhất tại # TRUMTRUYEN .co m #
Hứa Niên cứng đờ: "Không, không được..."
"Nhanh, đừng để tao nói lần hai."
Hứa Niên giãy dụa: "Mày sờ rồi còn gì..."
"Mẹ mày." Giang Vệ Hành đứng lên, giật điện thoại cậu: "Mày cũng liếm sạch rồi còn gì, của mày tất. Hay mày cũng ghét đồ của mình?"
Hứa Niên khóc không ra nước mắt, của mình mới ghét đấy!!!
Giang Vệ Hành mở flash điện thoại, chiếu thẳng vào thân dưới của Hứa Niên. Âm hộ đầy đặn, phồng lên như bánh bao. Bộ phận sinh dục không một cọng lông, chỉ có một khe hẹp hồng hồng lộ ra, còn dính dớp dịch âm đ*o.
Giang Vệ Hành thấy mình không phải người háo sắc nhưng giờ thấy âm hộ sạch sẽ, mịn màng của Hứa Niên hắn không thấy thế nữa. Một giây ấy, hắn nghĩ âm hộ này thế mà ngon mắt thật.
Chắc hắn điên rồi.
Hứa Niên vừa căng thẳng vừa xấu hổ mà mở lớn hai chân, bên dưới háng cậu còn có Giang Vệ Hành đang ngồi xổm, bật đèn chiếu thân dưới cậu để nhìn âm hộ.
Không khí yên tĩnh. Không biết qua bao lâu rồi Hứa Niên mới hồi hộp mà hỏi: "Mày, mày xem xong chưa?"
"Chưa." Giang Vệ Hành trả lời ngắn gọn. Sau đó nói thêm: "Tao muốn nhìn rõ hơn."
Hứa Niên ngáo luôn: "Hả, ý gì?"
Cậu cúi đầu nhìn Giang Vệ Hành, Giang Vệ Hành ngẩng đầu lên nhìn cậu cười, nói: "Mày banh nó ra."
Giang Vệ Hành nói rất dịu dàng nhưng Hứa Niên lại nghe được sự nham hiểm trong đó. Nhưng cuối cùng Hứa Niên cũng chọn khuất phục trước thế lực hắc ám. Cậu nuốt nước bọt, đặt tay nơi hai môi âm hộ, từ từ mở ra, mắt nhắm tịt không dám nhìn mặt Giang Vệ Hành, chỉ thấy nhục khôn tả.
Khe hở hẹp hồng hào cuối cùng cũng bị mở ra thành một cái miệng nhỏ. Giang Vệ Hành thấy nếp gấp âm đ*o mấp máy, co rút lại như đang thở, như đang quyến rũ hắn.
Nhưng dường như vì quá khít nên sau khi banh ra chỉ có thể nhìn thấy một ít nếp gấp, ánh đèn không thể đi vào sâu hơn được.
Mà Giang Vệ Hành còn nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy tầng màng kia ở bên trong, mong chờ lắm nhưng hắn cũng không quá thất vọng. Dù sau nơi đó của Hứa Niên thật quá đẹp! Thật muốn chơi nó! Đi vào chắc chắn sướng điên!
Quyết tâm nhẫn nhịn của Giang Vệ Hành lại xao động rồi. Hắn kêu Hứa Niên xoay người, mông đối diện mình.
Hứa Niên đoán được hắn định làm gì thì trở nên kích động: "Không, không được...."
"Đêm nay tao phải nghe mày nói bao nhiêu từ "không" hả?" Giọng Giang Vệ Hành khó chịu: "Ngoan ngoãn mà quay sang đi."
Hứa Niên uất ức mà trợn mắt, chỉ có thể nghe theo. Hai tay cậu chống tường, mông quay về phía Giang Vệ Hành, để hắn từ từ mân mê.
Ánh flash của Giang Vệ Hành chiếu tới, suýt thì bị cặp mông trắng làm cho chói mù mắt, không nhịn được mà nói: "Hứa Niên, mông mày dâm quá. Từ đầu đến đít không chỗ nào không dâm."
Hứa Niên chưa làm gì đã bị dán nhãn "không chỗ nào không dâm". Hứa Niên không phục!
Giang Vệ Hành dùng một tay mở một bên cánh mông, cửa sau nơi khe mông khép chặt ngay lập tức lộ ra, cũng trơn láng, mịn màng. Nếp gấp hậu môn vô số, khép thật chặt, vừa nhìn đã biết chưa bị ai chơi, thật non.
Giang Vệ Hành nhìn mông Hứa Niên mà tim đập như sấm kêu. Hắn đã tưởng tượng vô số lần hậu môn của Hứa Niên trông thế nào nhưng không nghĩ rằng giờ nó lại hiển hiện ngay trước mắt. Hứa Niên thật sạch sẽ như tờ giấy trắng khiến Giang Vệ Hành muốn đặt nét bút vẽ lên trên.
Giang Vệ Hành nhìn đủ rồi lại đưa tay về phía âm hộ chảy nước của cậu, lấy cớ đàng hoàng lắm: "Giờ mở rộng ra giúp mày đã, khít quá chơi không sướng."
Biến mẹ mày đi!!!
Hứa Niên mím môi, cảm nhận được âm hộ non nớt bị ngón tay tập kích. Ngón tay Giang Vệ Hành chui vào bên trong âm đ*o, khi chạm tới một tầng lá mỏng thì dừng lại, từ từ ra vào. Nước sướng chảy ra, Hứa Niên cảm nhận được khoái cảm thì cũng không ghét bỏ ngón tay của Giang Vệ Hành đến thế. Cậu không nhịn được mà lén nắm lấy dương v*t tuốt, rên rỉ: "A... a.. mày... mày nhẹ thôi...."
Giang Vệ Hành đứng lên, ghé vào lưng cậu, ngón tay vẫn ra vào thật nhanh trong âm đ*o. Giang Vệ Hành cầm di động chiếu vào mặt cậu, thấy khóe mắt cậu ửng đỏ vì sung sướng. Khoái cảm dần dần thao túng Hứa Niên, hai dòng nước mắt trong veo lăn dài trên má, nốt ruồi lệ ướt át như lấo lánh. Giang Vệ Hành hơi động lòng, liếm láp nốt ruồi lệ lấp lánh ấy.
"A a..." Giang Vệ Hành chỉ liếm có một cái, âm hộ dưới kia cũng không có khoái cảm bị liếm mà Hứa Niên đã thất thần mà kêu lên một tiếng, tinh dịch đã bắn đầy tay cậu mà âm hộ cũng lại phun nước nữa, phun đầy lòng bàn tay Giang Vệ Hành.
Hứa Niên cúi đầu thở dốc sau đó quay đầu nhìn Giang Vệ Hành: "Mày vừa làm cái gì đấy?!" Hoàn toàn không nghĩ rằng Giang Vệ Hành sẽ liếm mặt mình, thế khác đéo gì hôn mình. Hứa Niên thấy vừa thẹn lại vừa tức, cậu đường đường là một thằng đàn ông lại bị một thằng khác hôn?!!
Giang Vệ Hành vừa mới cũng như bị quỷ ám, không nghĩ rằng mình sẽ liếm mặt của Hứa Niên.
Hắn thấy Hứa Niên có vẻ giận dữ lại thấy mình hơi ảo tưởng. Hắn cười khẩy, giơ tay lên cho Hứa Niên xem, nói trào phúng: "Ừ đấy, chẳng biết ai vừa bị liếm tí đã phun nước?" Hắn chậc chậc hai tiếng như oán trách: "Khiếp, lại còn phun đầy cả tay, dính dớp hết ra đây này."
Hứa Niên ngại quá. Cậu cũng có muốn như vậy đâu. Cậu ngập ngừng nói: "Tại mày mà..."
Hứa Niên chưa nói xong đã cương cứng cả người. Cậu cảm giác được có một vật thể lớn đang ma sát giữa hai đùi mình. Hứa Niên trở lại trạng thái ban đầu, nghiến răng nghiếnlợi nói: "Giang! Vệ! Hành!"
Giang Vệ Hành đáp lời liền: "Đây." Hắn trêu cợt nói: "Mày sướng xong rồi thế đến lượt tao nhỉ?"
Không phải nó định chơi mình ở đây chứ??
"Đây là ký túc xá đấy!" Hứa Niên vội vàng nói. Cậu không muốn mất trinh ở chỗ này đâu.
"Tao biết mà." Giọng Giang Vệ Hành khàn khàn. Hắn tuột quần thể thao xuống, thả "con quái thú" ra cọ cọ khe mông cậu: "Cho cọ tí."
Mẹ chứ câu sau lại là "Cho đút tí" chứ gì?
dương v*t to lớn kia nóng kinh người cọ cọ mông cậu. Hậu môn cậu nhạy cảm, mấp máy không ngừng. Hứa Niên cảm thấy mình bốc cháy đến nơi, người nóng bừng bừng, cảm giác xấu hổ vây xung quanh cậu.
"Tí nữa tắt đèn rồi sao Hứa Niên chưa về nhỉ?" Hứa Niên nghe thấy giọng Trương Nhất Dương từ trong phòng ngủ truyền ra.
"Chịu. Chờ tí tao gọi điện thoại." Hà Kinh nói.
Hứa Niên vội quay đầu nhìn Giang Vệ Hành, ánh mắt mang theo sự cầu xin. Giang Vệ Hành cũng nghe thấy. Hắn dừng lại, thân dưới còn đang phồng căng mà bị dừng như vậy rất khó chịu. Hắn bóp bóp trán: "Vào trước đi."
Mặc kệ người dưới đang dính dớp, Hứa Niên vẫn kéo vội quần lên. Giang Vệ Hành chỉ cần nhét "quái thú" lại vào trong chuồng là được nhưng hắn cũng không định quay vào.
Hứa Niên do dự một chút rồi hỏi: "Mày không định vào à?"
Giang Vệ Hành liếc Hứa Niên một cái: "Hay mày ở lại giải quyết cho tao rồi tao vào."
Hứa Niên bất chợt liếc nhìn đống phồng phồng đó, nói: "Thôi..." Hồi lâu sau Hứa Niên mới ấp úng: "Ý mày không phải là... Tao cho mày chịch... Mày mới không nói chuyện của tao ra..."
Cậu an ủi mình, tại cậu cũng sướng nên mới nói vậy chứ không phải khuất phục dưới dâm uy của Giang Vệ Hành đâu nhé!
Giang Vệ Hành uy hiếp Hứa Niên thế chỉ để gọi cậu ra chứ làm gì vô sỉ đến mức nói chuyện riêng của Hứa Niên ra.
Giang Vệ Hành cúi đầu muốn nhìn rõ biểu cảm của Hứa Niên nhưng vì đã trả lại điện thoại rồi nên nhìn không rõ lắm. Nhưng thấy Hứa Niên lại tự có cái ý tưởng can đảm như thế thì lại tốt quá, Giang Vệ Hành nở nụ cười, đáp: "Đúng, nên mày liệu liệu mà làm."
"Biết, biết rồi!" Hứa Niên bối rối trả lời: "Tao liên hệ mày sau!" Sau đó cậu vội vàng mà chạy trối chết về phòng.
***
Đọc ếch chỉ là một thú xả stress của tôi thôi chứ nào có đam mê gi....
D: thui thực ra vừa đam mê vừa xả stress ạ....
*** 4 ***