[Học Đường] Thanh xuân có cậu
Tác giả: 『Tuyết』Bổn Sama ツ
6h45' không biết báo thức đã reo bao nhiêu lần rồi.
Tui vội vàng vơ lấy chiếc cặp sách đặt trên bàn, cầm vội chiếc bánh mì và chạy thẳng đến trường. Với "tốc độ ánh sáng" tui phi như một vị thần chạy thật nhanh lên lớp. Mà mé ơi, lớp tui nằm ở tầng ba – là tầng ba đấy, leo lên đến đó chắc tui chết mất. Tui lết từng bước lên cầu thang, vừa đi vừa cúi mặt xuống đất, số tui đúng là nhọ quá mà....╥﹏╥ Bỗng cái Uỵch....hình như tui đụng phải ai đó. Ngước lên nhìn thì...
Ối cha mịa trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơi, tim của tui như loạn nhịp lên. Đó...đó là Hoàng Nam, người mà tui thầm thích. Tui thích cậu ấy hai năm nhưng cậu ấy vẫn không hay biết gì. Cậu ấy giữ lấy hai bên vai tui, đẩy tui ra và hỏi:
- Cậu không sao chứ, làm gì mà vội như bị ma đuổi vậy?
Tui lúc đó đơ người, không còn để ý gì chỉ chăm chăm nhìn cậu ấy, mặt đỏ bừng lên.
-Này....
- À....à... t...u...i...
- Tui thế nào...??
- Á... thôi đi không nói nữa muộn học rồi, mà cậu sao không vào học đi.
- Tiết này là tiết thể dục, tôi đang đi xuống sân thể thì cậu đụng vào tôi.
- À... thế tui xin lỗi, tui đi đây, muộn học rùi.
- Ok! Ra về gặp ở cổng được không?? – Cậu ấy đột nhiên hỏi tui.
- Ờ...ờ... Được!!
Lòng tui vui sướng không thể nào tả nổi. Hẹn gặp mình có ý gì? Á...vui quá đi mất.
Vì muộn học nên kết quả là thầy phạt tui xách xô nước đứng hết tiết. Ôi mịa oi! Mỏi thì không thể nào tả nổi. Nhưng mà tui cũng quen rồi, không biết đây là lần thứ mấy tui được xách xô nước thế này. Nhưng bị thế này tui cũng không thấy buồn mà đổi lại rất vui, thế là cả buổi học hôm đó tui ngồi cứ mong ra về.
Tùng...Tùng...Tùng...Haizzz cuối cùng cũng xong tiết 5, ra về thôi. Tui chạy nhanh ra cổng. Cậu ấy đã đứng sẵn ở đó.
- Cậu hẹn tớ ở đây có việc gì không? – Tui ngại ngùng hỏi.
- Tui chỉ muốn hỏi là sao lúc nào cũng đi muộn thế. Ngồi học là cứ thấy cậu chạy bịch bịch qua lớp tôi.
- =.= À chuyện đó à, tại nhà tui ở xa, với lại sáng nào tui cũng dậy muộn...( ´^`)
- Hết nói nổi, con gái con lứa gì mà??
- Sao hả? Ý kiến à?( •̀ᄇ• ́)ﻭ✧
- Đâu dám, tui nào dám ý kiến cậu?- Cậu ấy tỏ vẻ đáng yêu, gương mặt vờ sợ hãi. Hời, yêu thế không biết.(灬-‿-灬)
- Mà cậu tên gì ấy nhỉ? – Cậu ấy cười hỏi tui.
- Tui tên là Quỳnh Chi
- Ồ thế à, vậy mà giờ tớ mới biết đấy.
- Ừ, mà thôi bye cậu nha tui đi về đây. – Tui tạm biệt cậu ấy mà miệng cứ cười. Lòng tui rạo rực, chắc có lẽ hôm sau lại đi học muộn nữa mới được.
Tui chỉ nói cho hay thôi vậy mà nào ngờ nó lại thành sự thật, ngày hôm sau tôi lại lặp lại tiểu sử đi học muộn. Không biết hôm nay có may mắn như ngày hôm qua không nữa. Tui vừa đi vừa cầu trời. Nhưng hình như may mắn không đến với tôi nữa thì phải.Hôm nay gia đình cậu ấy có việc nên cậu ấy nghỉ học. Biết thế tui cũng nghỉ ở nhà luôn cho khỏe. Lại phải xách nước tiếp, khổ thân tui quá mà(π-π)
Tui đi về nhà, vừa đi vừa nghe nhạc, vừa hát, bỗng rầm!!! Ai đó đâm phải tui, tui ngã lăn ra đất.
-Này, đồ muộn học cậu có sao không?
Giọng nói này sao mà quen sao mà ấm áp đến thế. Hình như có ai đó đang bế tui, ai đó đang ôm tui vào lòng, không phải mơ chứ, nếu như đây là mơ thì tui mong tui đừng tỉnh dậy nữa. Một lúc sau tui tỉnh dậy thấy mình đang ở trong bệnh viện, dưới chân là NAM đang ngủ gật.
- Này Ngốc, sao tui lại ở đây? Này!!
- Hả?
- Tui hỏi sao tui lại ở đây?
- Đồ muộn học cậu không nhớ à?
- Cô bị ngã xe, ngất đi. May mà tôi đủ sức đưa cậu đến đây đấy.
- À...xin lỗi..., mà...cậu có sao không?
- Không sao. Sao là ở cậu kìa. Cho chừa cái tật vừa đi xe vừa nghe nhạc nhé. Giờ biết hậu quả chưa?
Nói xong cậu ta đánh tui phát vào đầu.
- Đau... cậu đối xử với bệnh nhân như thế à?
- Tại cậu ngốc thôi
- Mà cậu nặng thế, như heo í.
- Tui đỏ hết cả mặt.
- Từ bây giờ tui gọi cậu là "Nợn con" nha.
- Không được gọi tui như thế.
- Hơ... tui thích gọi thế đấy, nợn con, nợn con đáng yêu.
Cậu ta trêu điên tui, nhưng lạ thật điều đó lại khiến tui rất vui. Thế là từ đó tui và cậu ấy trở thành bạn thân. Sáng nào cậu ấy cũng kêu tui đi học, tui bỏ được tật đi học muộn cũng nhờ cậu ấy. Rồi có gì ngon cậu ấy cũng cho tui đầu tiên. Tui muốn mua gì cậu ấy cũng đồng ý trừ những thứ đắt tiền thôi. Với lại nhà cậu ấy cũng giàu nữa mà. Thích nhất là cậu ấy rất hay làm bài tập cho tui (´ ∀ ` *) Tròi oi, người gì đâu mà vừa đẹp trai nè, ga lăng nè, học giỏi, nhà giàu nữa. Có thể nói là "Soái ca" của lòng tui.
Nhưng tiếc thay là hai đứa tui lại ở hai lớp khác nhau, thời gian gặp nó cũng chỉ vỏn vẹn 10 phút ra chơi. Có lúc thì ra về còn gặp được đôi chút, nhưng nói chung là rất ít. Nhưng thật may sao, năm học đó nhà trường sắp xếp lại lớp, chuyển vài đứa lớp bên đó sang lớp tôi. Và trong số đó có nó, tôi hạnh phúc đến nỗi muốn hét lên cho cả thế giới nghe. Nhưng trong giờ học ai lại làm vậy. Và thế đời cứ như mơ, nó được sắp xếp ngồi cạnh tôi. Hai đứa tui vốn đã thân nay lại thân hơn.
Tưởng đời vốn như là mơ, nhưng không phải, lớp tôi chuyển đến một học sinh mới tên Lạc An - nhìn thì cũng được đấy, nhưng mà cái mặt của nó mới nhìn là không ưa rồi. Vì bàn tui là bàn ba nên nó chuyển xuống ngồi cạnh thằng Hoàng Nam. Thế là thằng Nam ngồi giữa hai chúng tui.
Chẳng biết từ lúc nào mà con An lại thích thằng Nam, bực bội à nha, thằng Nam là của tui mà. Thế là nó tìm đủ mọi cách để tách tui và thằng ngốc kia ra. Nó cứ tỏ vẻ ngoan hiền trước mặt Bình còn trước mặt tui thì nó lộ rõ bản chất điêu ngoa vốn có của nó. Nhưng tội nghiệp thay, thằng ngốc ấy không để ý đến nó, thằng í chỉ chơi với tui thôi. Điều đó làm nó cảm thấy tức giận và hẹn gặp tui lúc ra về.
Đến lúc ra về con An đã đứng đợi trước cổng cùng với một hội con gái. Nghe nói nó đòi rạch mặt tôi đấy. Sợ quá cơ, nhưng không sao tôi đâu có một mình, tôi còn có chàng vệ sĩ ngốc bên người mà. Vừa ra gặp nó, nó đã tát tôi một tát vào mặt. Mé, Đau...!
- Từng ấy là chưa đủ đâu con ranh. Tao nghĩ tốt nhất mày nên tránh xa thằng Nam ra. Nếu không mày sẽ mất đi gương mặt này đấy. – Nó vuốt lên mặt tui và cười đểu.
Ối dồi ôi! Nhìn cái mặt nó mà tui chỉ muốn đấm cho phát. Nhưng mà nó có một hội con gái đứng sau nó, toàn gương mặt nổi cả mà, sợ lắm.
- Ê! Con kia, mày nghe tao nói không?
- Hả?
- Cái con này! Tao bảo mày tránh xa Nam ra, nó là của tao.
- Không thích đấy, làm gì nhau ಡ ͜ ʖ ಡ
- Mày dám nói như vậy à! Nó giơ tay lên định tát tui thì vệ sĩ của tui bước đến nắm lấy cổ tay nó quát lớn:
- Cô không có quyền làm thế?
- Tại sao tôi lại không có quyền làm thế? Cậu là gì của nó, lẽ nào cậu thích nó à?
- Tôi là bạn thân của Chi, đương nhiên tôi thích chơi với nó rồi. Mà tôi nói trước tôi không bao giờ thích loại người con gái như cô. Cô nên nhớ điều đó.
- Chúng ta về thôi, Quỳnh Chi! – Cậu ấy nắm tay tui đi lại lấy xe và đi về.
Tui vừa đi vừa nói cảm ơn nó ríu rít.
- Cảm ơn mày nha! (o^▽^o)
- Hehe...chuyện nhỏ, lần sau có gì phải gọi tui biết chưa?
- Dạ rõ(*•̀ᴗ•́*)و
Hai chúng tui đi về cười nói vui vẻ. Sáng hôm sau tui nghe nói con An cũng chuyển trường, nó chỉ học ở đây 2 tháng và trong 2 tháng đó nó yêu thầm thằng Nam nhưng lại không được thằng Nam để ý, thấy cũng tội....nhưng thôi cũng kệ, nghiệp quật không chừa một ai mà ( ̄ω ̄). Thế là không có ai làm đối thủ với tui nữa. Nó là của tui và tui sẽ dành lấy nó. Nhưng làm sao mà dành lấy nó được đây, chỉ còn vài tuần nữa thôi là chúng tui phải xa nhau. Mỗi người học trường đại học riêng, ra trường rồi biết khi nào mới gặp lại.
Rồi ngày ra trường cũng đến, tui vẫn chưa dám tỏ tình với nó, buổi kỉ niệm lễ tốt nghiệp tui định tặng nó món quà nhưng không dám. Lỡ như nó không thích tii thì sao. Cũng phải, đứa như tui ai mà thích cơ chứ. Tui đành giấu kín tình cảm này và tiếp tục đơn phương nó.
- Ê! Nợn con!
- Sao?
- Khi nào mày vào Sài Gòn.
- Ờ... tháng sau là tao vào Sài Gòn rồi.
Thằng Nam không nói cho tui biết là nó học ở đâu. Mà thôi biết làm gì, biết cũng không thể ở bên nó được.
Rồi tháng sau tôi vào Sài Gòn, đến ngày bay tui không thấy nó đến tiễn, chờ mãi chả thấy nó đâu, có lẽ nó không đến tiễn tui đâu. Giờ khởi hành đã đến mà nó vẫn chưa xuất hiện, tui đành ngậm ngùi mà đi.
1 năm trôi qua, tui vẫn chưa gặp nó lần nào, trời ơi nhớ nó quá, nhưng biết làm sao đây, giá như lúc đó tui tỏ tình với nó thì....haizzz nói làm gì nữa cho đau lòng. Không biết lúc nào tui mới gặp lại cậu ấy đây.
Rồi một ngày đẹp trời, dưới tán cây xanh, tui vừa đi vừa nghe nhạc, không để ý xung quanh. Thì bỗng nghe :
- Này nợn con! Ê! Con nợn kia!
Câu nói ấy, giọng nói này sao mà quen thế. Tui quay lưng nhìn lại thì...tim tui lại rung động một lần nữa. Vẫn khoảnh khắc này, khoảnh khắc tui vừa đi vừa nghe nhạc. Cảm ơn khoảnh khắc này đã cho tui gặp lại mối tình đầu của mình (๑¯◡¯๑)
- Này nợn con! Có nghe tui nói không vậy?
- Hả....Cái gì cơ?
- Sao dạo này ít thấy cậu thế? Hay là có người yêu rồi nên quên tui vậy, thằng ngốc?
- Làm gì có đâu, tại con nợn nhà cậu chỉ lo ăn nên không biết thôi? Học chung một trường vậy mà không biết tui (T⌓T)
- Gì cơ? Cậu học chung trường với tui á?
- Còn gì nữa? Vào lúc tốt nghiệp tui không nói tui học ở đâu để sau này cho cậu bất ngờ. Nào đâu, cái con nợn nhà cậu chẳng để ý gì cả? Chỉ cắm đầu vào mà học.
- Thì cậu phải nói cho tui biết chứ?
- Haizz... làm sao mà nói được?
- Mới có 1 năm không gặp mà giờ đẹp trai hẳn lên nhỉ?
- Hê hê....Chuyện, bạn thân của cậu là ai chứ?
- Là thằng Ngốc chớ gì nữa. Haha( ̄ω ̄)
- Này...bỏ cái tên thằng ngốc đi.
-Nhưng tui thích gọi thế đấy, làm gì được nhau ಡ ͜ ʖ ಡ
- Mà cậu có yêu chưa?
- Con nợn như tui thì làm gì có ai yêu.
- Có đấy.
- Ai??
- Ờ...thì có, hôm sau tui sẽ nói cho biết.
- Dạo này thấy bà như mọt sách không biết có nặng nữa không? – Nói rồi cậu ấy bế tui lên. "Á chà" nhẹ đi rồi đấy, hôm nay tui đưa bà đi ăn, để bà trở lại thành con lợn như xưa. Hehe („• ֊ •„)
Hai chúng tui cùng nhau đi chơi, đi dạo quanh hết thành phố Hồ Chí Minh . Một lần nữa, tui như được trở lại là chính mình. Nam à! Cảm ơn cậu đã đến bên tui. Cuộc đời tui hạnh phúc nhất là khi có cậu.
Rồi tui tự nhủ với lòng mình chiều chủ nhật hôm ấy sẽ tỏ tình với cậu ấy. Và ngày ấy đã đến. Tui rủ cậu ấy đi chơi. Đến nơi cậu ấy đã thốt lên.
- Con nào đây?
- Mé cậu, tui đây! Con nợn đây!
- Sao bà lại mặc váy, còn trang điểm nữa! Không thích.
- Tui mặc như thế này chỉ có mục đích là nói cho cậu một điều thôi.
- Từ năm tui học lớp 10, tui đã thích cậu, tui giấu kín đến năm lớp 12 vẫn chưa giám nói...Nhưng tui sợ lại mất cậu một lần nữa nên tui nhất định phải nói điều này.
- Tui....
Chưa kịp nói hết câu liền bị cướp lời.
- Tui thích cậu, Quỳnh Chi à!
- Tui giật mình, ngạc nhiên.
- Cậu....cậu...thích tui ư?
- Đúng vậy thích từ cái lần cậu đi học muộn, cứ nấp nấp trốn thầy, chính năm lớp 10, tui đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên. Đồ ngốc ạ! Tui quyết tâm học cùng trường với cậu, để theo đuổi tình yêu của mình tui đã vất vả thế nào cậu có biết không?
- Tui nghĩ cậu không thích tui!
- Con nợn đúng là chỉ biết ăn!
Đột nhiên nước mắt tôi tuôn ra, "Ơ này"
- Nín mau! Ai nhìn lại tưởng tui ăn hiếp cậu!
Cậu ấy ôm tui, vuốt nhẹ lên mái tóc nhẹ nhàng thì thầm: Đồ ngốc, tôi yêu em!
Buổi chiều hôm đó trôi qua nhẹ nhàng....